Rất Yêu Tướng Công

Chương 10: Chương 10




"Dính vào" Nói xong, Hạ Hầu Tà Nguyệt đưa tay thay nàng lau đi nước canh dính trên mép môi, cử chỉ ưu nhã tự nhiên, không có nửa điểm không được tự nhiên.

"Cám, cám ơn. . . . . ." Ngón tay nhẹ nhàng khẽ vuốt qua làm cho Lam Như Nhật cảm giác hai gò má có chút nóng lên, sự quan tâm của Hạ Hầu Tà Nguyệt luôn khiến cho nàng không biết phải làm sao.

Nàng phát hiện từ sau khi mình gặp được Hà Hầu Tà Nguyệt, thì luôn luôn lộ ra rất nhiều phản ứng bình thường không có, như là hành động của hắn mới vừa rồi vậy, mặc dù biết thỉnh thoảng cũng có một chút như vậy, nhưng lại cho nàng cảm giác lại hoàn toàn khác biệt. Khác với vẻ mặt bất đắc dĩ của Cân Tiểu Tri kia giống như là hết cách với nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt đối với nàng càng thêm cưng chìu, cũng sẽ không cảm thấy ghét, nhưng lại làm cho nàng cảm thấy xấu hổ.

Đây là đại biểu hắn đối với nàng mà nói là rất đặc biệt sao? Lam Như Nhật không nhịn được mà nghĩ.

Nàng rất thích hắn, đây là chuyện mà nàng đã sớm biết, nếu không những năm gần đây cũng sẽ không vẫn đối với hắn nhớ mãi không quên; nhưng chẳng qua cũng chỉ là thích mà thôi?

Nàng không khỏi cảm thấy hoang mang không biết phải làm sao, nếu như nàng chỉ là đơn thuần thích hắn, vậy tại sao phải dứt khoát đáp ứng gả cho hắn?

Là bởi vì lời giao ước sao? Nhưng coi như bọn họ khi còn bé từng có qua giao ước, đó cũng là chuyện khi còn bé, cho dù hiện tại nàng đổi ý, về tình có thể tha thứ không phải sao? Nhưng nàng lại tuyệt không hối hận, hơn nữa đối với hành động ôm hôn của hắn cũng không ghét; chỉ là, ngoại trừ Tiểu Tri, nàng thật không thích người khác đụng nàng.

"Đang nghĩ gì vậy?"

Đột nhiên hỏi đến làm cho tâm trạng Lam Như Nhật đang bay bay kéo trở về, mà trước mắt đột nhiên là gương mặt tuấn túphóng to làm cho nàng sợnhảy đổ lui về phía sau, nếu không phải Hạ Hầu Tà Nguyệt lanh tay lẹ mắtđưa tay kéo trở về, sợ rằng nàng đã từ trên ghế ngã xuống.

"Ta thật đáng sợ như vậy sao?" hắn khẽ thở dài lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

"Bởi vì, bởi vì ngươi dựa vào quá gần, cho nên. . . . . ." Lam Như Nhật lúng túng giải thích.

Hạ Hầu Tà Nguyệt mày khẽ nhíu lại tay hơi dùng sức lôi nàng vào ngực, mặt gần sát nàng."Vậy ta cũng để cho nàng mau chóng quen mới được."

Gương mặt Lam Như Nhật chợ hồng, nhìn hắn, nhất thời nói không ra lời.

Hắn không nên làm như thế. Trong lòng Hạ Hầu Tà Nguyệt có chút buồn bực, trông vẻ mặt hồng của nàng suýt nữa để cho hắn kiềm chế không được. Hắn không dám trêu nàng nữa mà buông tay để cho nàng trở lại chỗ cũ.

"Tiếp tục ăn đi." Vuốt vuốt tóc của nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt đứng dậy."Ta đi ra đây một chút."

"Ngươi muốn đi đâu?" Mặc dù trên mặt đỏ ửng chưa giảm xuống hết, nhưng vừa nghe đến hắn muốn rời đi, Lam Như Nhật không nhịn được hỏi.

"Đợi tý ngươi sẽ biết." Hạ Hầu Tà Nguyệt mỉm cười với nàng, cũng không vộiđi, cúi người ở trên má nàng hôn một cái, nhìn thấy nàng giận mới chịu rời đi.

"Oa! Là ngựa!" Nhìn thấy bên trong chuồng ngựa là một con tuấn mã màu đen, Lam Như Nhật nhịn không được vui mừng hô lên, tuy không phải chưa từng ra gặp qua, nhưng quả thật nàng chưa từng nhìn thấy con ngựa thần tuấn như vậy.

Màu lông đen nhánh tỏa sáng, cảm xúc mềm mại vượt quá sức tưởng tượng, đặc biệt ở giữa trán nó có một nhúm tóc trắng, mà dáng đứng hiên ngang của nó càng làm cho người ta cảm giác được nó cùng những con khác thật khác biệt, đây là lần đầu tiên Lam Như Nhật nhìn thấy một con ngựa xinh đẹp như vậy, khiến cho ánh mắt của nàng nhất thời không rời đi được.

"Ta có thể cưỡi nó sao?" Nhìn về phía Hạ Hầu Tà Nguyệt, trong mắt Lam Như Nhật có hưng phấn cùng mong đợi.

"Ngươi muốn?" Không có chút nghi ngờ, Hạ Hầu Tà Nguyệt chỉ là vì muốn xác nhận, mà ở lúc nhìn thấy thân hình nàng bởi vì lời của hắn mà cúi đầu sụt xuống, hắn tùy tiện nói: "Chúng ta cùng nhau cưỡi."

Khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên một tia như đưa đám, nàng còn tưởng rằng lần này sẽ có cơ hội. . . . . .

"Hôm nào có thời gian ta sẽ dạy ngươi cưỡi ngựa. Chờ ngươi học xong, sẽ để cho ngươi một mình cưỡi." Không muốn nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt đối với nàng đưa ra lời hứa.

"Thật? !" Lam Như Nhậttâm tình lập tức thay đổi cao hứng bắt lấy hắn hỏi.

"Thật." Hắn thích nhìn thấy bộ dáng vui vẻ của nàng, chỉ cần nàng muốn, hắn nguyện ý vì nàng làm bất cứ chuyện gì, mà dạy nàng cỡi ngựa không đáng kể chút nào.

Có được lời hứa của Hạ Hầu Tà Nguyệt, Lam Như Nhật liền không hề có vẻ mặt như đưa đám nữa, rất nhanh dời đi ý định.

"Vậy chúng ta hiện tại phải ra khỏi cửa sao?" Mặc dù không thể hưởng thụcảm giác tự mình cưỡi ngựa làm cho nàng có chút thất vọng, nhưng có thể có cơ hội ngồi lên con ngựa xinh đẹp như vậy cũng tốt.

"Đúng vậy." Hạ Hầu Tà Nguyệt đem ngựa từ trong chuồng dắt ra, mang yên ngựa để lên, đợi tất cả đều chuẩn bị xong, hắn chợt hướng về nàng đưa tay.

"Đến đây đi." Không cần phí quá nhiều khí lực, Hạ Hầu Tà Nguyệt dễ dàng liền mang Lam Như Nhật ôm lên lưng ngựa, rồi sau đó nhảy lên một cái ngồi phía sau nàng, một tay kéo cương ngựa, tay khác vòng ở bên hông nàng, tránh cho nàng trong lúc ngựa đang chạy rơi xuống.

"Ta cũng có thể được như vậy giống như ngươi không?" Dựa lưng vào lồng ngực ấm áp của hắn, Lam Như Nhật ngửa đầu lên hỏi hắn, bởi vì phát hiện tư thế hắn lên ngựa rất đẹp trai và có khí phách, khiến cho nàng cũng muốn giống như hắn vậy.

"Có thể, chỉ cần luyện tập càng nhiều." Đối mặt với ánh mắt mang theo sung bái của nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt mỉm cười nói.

Tiếng vó ngựa đều đều, bước chậm với thanh u sơn đạo*(* núi non đẹp đẽ và tĩnh mịch), Lam Như Nhật câu được câu không cùng Hạ Hầu Tà Nguyệt trò chuyện, hưởng thụ phần nhàn nhã này.

"Đúng rồi, chúng ta phải đến chỗ nào sao?" Qua hồi lâu, Lam Như Nhật tò mò hướng Hạ Hầu Tà Nguyệt hỏi, cảm giác như là hắn muốn đi đến một chỗ nào đó, không đơn thuần là để cho nàng cỡi ngựa dạo chơi xung quanh.

"Hiện tại mới nghĩ đến muốn hỏi, không sợ đem ngươi đi bán sao?" Hạ Hầu Tà Nguyệt nói đùa, nhưng lời nói ra rồi sau lại không nhịn được trong lòng chịu dấy lên trách nhiệm.

"Người khác tùy tiện nói một chút ngươi liền ngây ngốc theo người ta đi." Hạ Hầu Tà Nguyệt không khỏi nói, mặc dù trong suy nghĩ của hắn thíchLam Như Nhật đối với ngườiđơn thuần lòng không có phòng bị, nhưng cũng không khỏi làm cho người ta lo lắng.

"Ta mới không có ngốc như vậy!" Ngửa đầu nhìn về phía Hạ Hầu Tà Nguyệt, Lam Như Nhật lập tức kháng nghị.

Thiệt là! Nàng cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi, làm sao giống như hắn nói như vậy!

"Cũng phải." Hạ Hầu Tà Nguyệt cười nói. Vô luận như thế nào, hiện tạicó hắn ở đây, hắn tuyệt không làm cho chuyện không tốt ở trên người nàng phát sinh.

Rõ ràng là đang miễn cưỡng với nàng đây!

Đang lúc Lam Như Như đòi biện giải cho mình thì ngựa ngừng lại, để cho nàng nhất thời quên lời phải nói, lại muốn tới hỏi Hạ Hầu Tà Nguyệt, đột nhiên đập vào mắt nàng là một cảnh tượng quen thuộc làm cho nàng mở to mắt nhìn, nói không ra lời, cho đến khi Hạ Hầu Tà Nguyệt ôm nàng xuống ngựa, nàng mới như trong mộng tỉnh lại mà lôi kéo hắn kêu to.

"Là nơi này! Là nơi này! Ta chính là nghĩ đến nơi này tìm ngươi!"Vẻ mặt có biểu lộ không giấu được vui mừng.

"Bất quá bây giờ ta đã tìm được ngươi, cho nên. . . . . . Giống như cũng không còn quan hệ nha." Lam Như Nhật làm như phát hiện mình quá hưng phấn mà có chút ngượng ngùngđối với hắn cười một tiếng, vẻ mặt vẫn như cũ vui vẻ, dù sao nơi này là nơi lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn.

"Thế nào?" Hạ Hầu Tà Nguyệt còn chưa kịp trả lời nàng, chỉ thấy Lam Như Nhật khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo sụp xuống, không khỏi lo lắng hỏi.

"Ách. . . . . . Thắt lưng nơi xương sống. . . . . ." Một tay vịn vào hắn, một tay đặt tại bên hông, nàng lúng túng trả lời. Mới vừa bởi vì quá mức hưng phấn, cho nên không có chú ý tới, nhưng bây giờ nàng bắt đầu cảm giác bên hông bởi vì không quen ngồi cỡi ngựa mà có vẻ đau nhức.

"Có hay không khá hơn một chút rồi?" Hạ Hầu Tà Nguyệt kéo nàng ngồi trên đất, để cho nàng tựa vào trên người hắn, lực đạo vừa phải thay nàng xoa bóp.

"Ừ, rất thoải mái." Thoải mái đến nàng cũng sắp ngủ thiếp đi. Dựa vào Hạ Hầu Tà Nguyệt, Lam Như Nhật khép hờ mắt mà đáp .

"Ngươi là lần đầu tiên cỡi ngựa?" Động tác trên tay không ngừng lại, Hạ Hầu Tà Nguyệt hỏi.

Trên thực tế quãng đường này cũng khôngcoi là xa lắm, lại bởi vì bận tâm đến nàng, hắn đã cố đi chậm lại, không nghĩ tới vẫn để cho nàng cảm thấy khó chịu.

"Đúng vậy, nhìn người khác cưỡi giống như rất dễ dàng, ta còn tưởng rằng cỡi ngựa là rất thoải mái thư thái." Lam Như Nhật thành thực trả lời. Quả nhiên là giữa mắt thấy cùng thực tế thật có sự chênh lệch .

"Về sau quen dần cũng sẽ không có vấn đề." Hạ Hầu Tà Nguyệt cũng chỉ có thể nói như vậy.

"Ừ, được rồi, tốt hơn rồi, cám ơn." Cảm giác đau nhức đã giảm bớt không ít, Lam Như Nhật vội vàng hướng Hạ Hầu Tà Nguyệt nói, lại một lần nữa ngượng ngùng đổ thừa cho hắn.

"Không bằng đổi phần thưởng?" Ôm chặt nàng vào trong ngực, Hạ Hầu Tà Nguyệt để trán trước nàng, trong ánh mắt không tự chủ toát ra khát vọng.

Bởi vì gò má bị hắn nhìn chăm chú mà dần hiện lên ửng đỏ, Lam Như Nhật mi mắt buông xuống, hơi thẹn thùng nhưng lại càng làm cho người ta khó có thể khắc chế.

"Ngươi biết ta nghĩ muốn cái gì. . . . . ." Giọng điệu so với thường ngày nhu hòa hơn lại có chút tình cảm, đang lúc môi của Hạ Hầu Tà Nguyệt chuẩn bị chạm vào Lam Như Nhật, cảm giác được thân thể nàng khẽ run, khiến hắn hài lòng cười một tiếng, hắn không khách khí chuẩn bị lấy phần thưởng.

Phanh!

Không lớn, nhưng một tiếngrõ ràng rơi xuống phá vỡ không khí ái muội xung quanh hai người, làm Hạ Hầu Tà Nguyệt xụ mặt xuống, bởi vì cái gì hắn cũng không kịp làm.

"Tà Nguyệt, chúng ta đi xem một chút có được hay không?" Lam Như Nhật kéo vạt áo hắn nói, phát hiện nơi tiếng vang lên như là cách bọn họ không xa.

Thật ra thì căn bản Hạ Hầu Tà Nguyệt không có nửa điểm hứng thú, nhưng không đành lòng cự tuyệt yêu cầu của nàng, chỉ có thể thở dài ở trong lòng, mới bất đắc dĩ cùng nàng đi về phía bụi cỏ cách đó không xa tìm kiếm nguồn gốc của thanh âm kia.

Ưng* (diều hâu)

Trên mặt Hạ Hầu Tà Nguyệt thoáng qua một chút bất ngờ, chỉ vì không ngờ tới tiếng vang kia lại đến từ một con diều hâu; vương giả kiavốn nên bay lượn phía chân trời, giờ phút này lạigặp rủi ro, vết thương bên bụng rỉ máu ra nhiễm đỏ cả cánh chim, nếu không lập tức cầm máu, chỉ e tánh mạng khó giữ.

"Ngươi làm cái gì? !" Kịp thời kéo tayLam Như Nhật từ con diều hâu nguy hiểm trở về, vẻ mặt Hạ Hầu Tà Nguyệt khó nén khẩn trương.

"Nhưng mà. . . . . ." Lo lắngnhìn về phía con diều hâu bị thương, nàng có vẻ không đành lòng.

"Ta phụ trách khống chế nó, ngươi nhân cơ hội chữa thương thay nó." Biết trong lòng nàng không đành lòng, Hạ Hầu Tà Nguyệt mặc dù không có ý muốn cứu con diều hâu này, nhưng vẫn nguyện thuận ý nàng.

*lão ưng: là để chỉ diều hâu ấy, ta thể để nguyên nghe có vẻ hay hơn ấy

Cho dù đã ở vào trạng thái suy yếu, nhưng lão ưng bị thương này vẫn có khả năng công kích, Hạ Hầu Tà Nguyệt không cho phép bất kỳ khinh thường nào làm cho Lam Như Nhật bị thương, vì vậy phương thức tốt nhất chính là hắn tới bắt nó.

"Được." Lam Như Nhật đã chuẩn bị sẵn sàng.

Trước khi ở lão ưng kịp công kích, Hạ Hầu Tà Nguyệt đã nhanh chóng cố định cổ và thân thể nó, để cho Lam Như Nhật có thể đem vết thương dơ bẩn trên người lão ưngdùng nước rửa sạch, đồng thời sử dụng khăn tay làm cầm máu và dùngbao bố ghim vết thương.

"Chúng ta có thể mang nó trở về không?" Lam Như Nhật ngẩng đầu hỏi hắn, vẫn còn có chút lo lắng.

"Chúng ta có thể đợi đến nó khôi phục thể lực, có thể bay trở lại." Hạ Hầu Tà Nguyệt trả lời.

Lúc mới thấy thì hắn phát hiện lão ưng vết thương thật ra thì cũng không quá sâu, chỉ là bởi vì chảy ra nhiều máu nhiễm đỏ quanh mình mànhìn vết thương nó có vẻ nghiêm trọng.

Làm như cảm thấy thiện ý của bọn hắn, khi Hạ Hầu Tà Nguyệt buông tay ra, lão ưng cũng không kịch liệt giãy giụa như lúc ban đầu, ngược lại là nửa khép lấy mắt nghỉ ngơi.

Thời gian còn lâu hơn dự tính, mãi cho đến trước mặt trời lặn, nó mới thử vỗ nhẹ cánh, theo không khí bay lên cao, ở không trung quanh quẩn một vòng, kèm theo tiếng kêu to sáng ngời sau đó vỗ cánh bay khỏi.

"Nó đã không sao có đúng hay không?" Lam Như Nhật thở phào nhẹ nhỏm rồi an tâm nói.

"Yên tâm đi, chim ưng hoang dạicó sức sống rất mạnh mẽ, sẽ không dễ dàng chết." Hạ Hầu Tà Nguyệt nhìn sắc trời đã xuống, mở miệng trấn an."Chúng ta cũng nên đi về."

"Ừ." Lam Như Nhật gật đầu một cái, làm như nhớ ra cái gì đó, đối với Hạ Hầu Tà Nguyệt vẫy vẫy tay, khi hắn cúi đầu, thì nàng nhẹ nhàng ở trên má hắn ấn xuống một nụ hôn"Cám ơn." Nàng tự đáy lòng nói, biết hắn thật ra thì rất dung túng vẻ ngang nghạnh của nàng.

Hạ Hầu Tà Nguyệt vuốt mái tóc dài của nàng, không nói gì chỉ cười nhạt, giống nhau cho nàng một cái hôn, ánh mắt chứa đầy tình ý trao đổi với nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.