Rất Yêu Tướng Công

Chương 17: Chương 17




Đáng chết! Hắn đường đường là Hạ Hầu Võ cư nhiên bị đối đãi như thế!

Trong ánh mắt tràn đầy phẫn hận, trong lòng Hạ Hầu Võ khẽ nguyền rủa. Ngày đó trong trí nhớ hình ảnh cuối cùng dừng ở lúc hắn bị đá bay, khi hắn tỉnh lại phát hiện mình lại giống như đồ bỏ đi bị ném ở bên ngoài Ngạo Đằng Sơn Trang, trên người đều là dơ bẩn, tựa như tên khất cái (ăn mày) té ở trên đường. Hạ Hầu Võ hoàn toàn không pháp chịu được loại khuất nhục này, thề tuyệt đối hướng Hạ Hầu Tà Nguyệt đòi lại món nợ này!

Hạ Hầu Võ nhìn bên ngoài Ngạo Đằng sơn trang cao trăm thước (mười tấc là một thước), trên mặt không khỏi toát ra một chút nụ cười âm trầm (u ám). Nếu bọn họ đối đãi với hắn như vậy, vậy hắn cũng nên không khách khí nữa. Quang minh chính đại không thành thì đành phải lén vậy ; trước đây những ngày đó hắn cũng không phải là không hiểu rõ. Hạ Hầu Võ giống như lớn lên ở bên trong Ngạo Đằng sơn trang, hết sức hiểu rõ bố trí của toàn bộ sơn trang, rõ ràng có chỗ nào đó có một đồ vật gì đó, trong đó chứa trừ một số ít những người quan trọng ra, những người khác đều không có khả năng biết đến bí mật này.

Hạ Hầu Võ cũng không ngu, từ sau kinh ngiệm lần đầu tiên, lần này hắn không có ý định xuất hiện lộ liễu ở trước mặt người đó, mà là quyết định từ bên ngoài xuyên thấu ẩn mật thẳng đến chỗ bí đạo ở giữa Ngạo Đằng Sơn Trang lẻn vào.

Hạ Hầu Võ không quên được lúc trước ở trong trang đã bị vũ nhục (sỉ nhục) một cách nghiêm trọng, trong lòng hung ác, tính toán phá hủy hoàn toàn Ngạo Đằng Sơn Trang, giống như hắn đã từng làm trước đây; đối với Ngạo Đằng Sơn Trang so với trước càng lớn mạnh hơn, hắn tin tưởng bên ngoài còn nhiều người biết đến cơ mật bên trong, mà chỉ là nghỉ đánh cắp sổ sách ra có thể thay hắn mang đến bao nhiêu tài phú, Hạ Hầu Võ nghĩ đến nhưng điều này thì ngửa mặt lên trời cười to.

Chờ coi đi! Dám ô nhục hắn chắc là sẽ không có kết quả tốt !

Chết tiệt !

Lại một tiếng mắng, ban đầu tâm tình thực tốt tiến vào Ngạo đằng Sơn Trang nhưng sau đó thì chớp mắt biến mất, bởi vì sự thật cùng hắn dự liệu hoàn toàn khác biệt; từng câu khẽ nguyền rủa không ngừng ởnội tâm Hạ Hầu Võ hiện lên, để cho hắn nóng nảy không thôi.

Hạ Hầu Võ hoàn toàn không nghĩ tới trong khoảng thời gian hắn rời đi mấy năm này, bên trong Ngạo Đằng Sơn Trang lại có thay đổi lớn như vậy; mặc dù tất cả kiến trúc phương hướng đều không có thay đổi, nhưng thính đường (phòng lớn) trước đây dùng cho việc xử lý công việc thì hôm nay đã biến thành thư khố (phòng sách), còn còn lầu các ghi chép sổ sách quan trọng thì biến thành phòng khách bình thường, để cho hắn cho dù mượn bí đạo tiến vào bên trong lầu, cũng không làm sao tìm được thứ hắn muốn.

Hạ Hầu Võ nghiến răng nghiến lợi mắng, nhưng vẫn không cam lòng, cũng hiểu mình đã không cách nào đợi lâu hơn nữa, trong sơn trangphòng vệ không lộ vẻ nửa điểm chỗ sơ hở, xa xa đề phòng chặt chẽ vượt quá dự liệu của hắn nếu không phải dựa vào sự hiểu biết của hắn hắn đối với các nơi bên trong trang thì ngay từ lúc hắn xông vào không bao lâu đã bị người tuần tra bắt được.

"Người nào ở đây?"

Từ phía sau truyền tới giọng nữ làm cho Hạ Hầu Võ thiếu chút nữa kinh sợ nhảy dựng lên. Hắn hít một hơi thật sâu, cố tự trấn định mình quay đầu lại; khi nhìn thấy nữ nhân đứng cách đó không xa thì ánh mắt hắn híp lại, cảm giác có chút quen mắt. Bởi vì liên quan đến vận mệnh của chính mình, Hạ Hầu Võ rất nhanh ở trong ký ức tìm kiếm, rốt cục nhận ra nàng chính là cái nữ oa nhi từ trước cũng rất yêu thích dính lấy Hạ Hầu Tà Nguyệt, hình như gọi là Lôi gì đó.

"Ngươi là ai? Ở trong đó làm cái gì?" Đôi mày thanh tú nhíu lên, Lôi Thu Yến không khách khí mà hỏi.

"Ai, ngươi không phải là Lôi gia cái nha đầu kia sao? Đã lâu không gặp, thế nào? Thật đã quên Vũ thúc phải không?" Hạ Hầu Võ đè xuống trong lòngchút không vui vì thái độ vô lễ của nàng, không có đem tâm tình biểu hiện ở trên mặt, đối với nàng lộ ra nụ cười ôn hòa, nói chuyện một cách tự nhiên giống như là quen biết đối với Lôi Thu Yến.

"Vũ thúc?" Trong giọng nói của Lôi Thu Yến có chút hoài nghi, rõ ràng không nhớ rõ trong trang có một nhân vật này tồn tại.

Hạ Hầu Võ cố làm ra vẻ thở dài một hơi mạnh, giương mắt nhìn về phía nàng, ánh mắt lộ ra hoài niệm, bởi vì nàng quên hắn mà giọng nói càng thêm tràn đầy tiếc nuối.

"Nghĩ lại Vũ thúc cũng rời đi không ít năm, lúc Vũ thúc đi ngươi vẫn chỉ là một nha đầu ngây ngô, không nghĩ tới bây giờ đã trở thành một mỹ nhân xinh đẹp như vậy, thời gian trôi qua thật là nhanh, Vũ thúc còn nhớ rõ ngươi thích nhất là chạy đuổi theo Tà Nguyệt đây."

Hạ Hầu Võ nói một cách chân thật, diễn phải giống như thật, rất dễ dàng liền tháo xuống đề phòng của Lôi Thu Yến, để cho nàng để xuống đối với hắn phòng bị, mà lời của hắn cũng làm cho nàng mơ hồ nhớ lại tựa hồ thật có người này tồn tại.

"Như đã nói, Vũ thúc chuyến này trở lại là bởi vì ở bên ngoàinghe được một tin, dường như là Tà Nguyệt muốn chuẩn bị thành thân ." Hạ Hầu Võ giống như vô ý mở miệng, giống như là hoàn toàn không thấy vẻ mắt biến sắc của Lôi Thu Yến, vẻ mặt tươi cườinhìn nàng, ném ra một câu ——

"Ta nghĩ tân nương kia nhất định là ngươi ?"

Chính là chạm vào đúng ngay nỗi đau trong lòng, biểu hiện trên mặt Lôi Thu Yến trở nên dữ tợn, phá huỷ vẻ mặt xinh đẹp ban đầu.

"A? Chẳng lẽ là Vũ thúc nói sai rồi?" Hạ Hầu Võ cố làm kinh ngạc, trong thanh âm có không dám tin, trực tiếp châm ngòi đốt lửa: "Trong trang này từ trên xuống dưới, trừ ngươi ra còn ai có tư cách!"

Trong lời nói có điểm châm kích lửa giận trong lòng Lôi Thu Yến. Nàng còn nhớ rõ lần đó Hạ Hầu Tà Nguyệt lại vì Lam Như Nhật mà trực tiếp đẩy nàng ra, để cho nàng té bị thương thảm hại, sau lại chỉ nhìn Lam Như Nhật, hoàn toàn không để ý một bên nàng đã ngã xuống đất, ngay cả câu quan tâm hỏi thăm cũng không, ngay lúc đó vẻ khó xử lúng túng nàng đến nay khó quên, mà món nợ nàng toàn bộ ghi tạc lên trên Lam Như Nhật.

Hạ Hầu Võ đem vẻ mặt biến hoá của Lôi Thu Yến thu vào trong mắt mình, trong lòng cười lạnh, nhưng trên mặt vẫn như cũ không lộ ra bất kỳ cảm xúc làm cho người ta hoài nghi.Ngược lại, hắn có cùng chung môi thù đứng về phía Lôi Thu Yến, quở trách Hạ Hầu Tà Nguyệt là người có lỗi, càng đối với Lam Như Nhật phê bình càng nhiều, hoàn toàn đạt được tín nhiệm của Lôi Thu Yến.

"Để choVũ thúc giúp ngươi." Với đúng thời cơ, Hạ Hầu Võ ở lúc nàng tức giận nói ra.

Lôi Thu Yến hoàn toàn không biết được tính toán ở trong lòng của Hạ Hầu Võ, đang lúc không chiếm được sự ủng hộ của những người, vừa nghe hắn nguyện ý giúp nàng, giống như là người chết đuối lấy được bè gỗ nắm chặt hắn không thả.

"Ngươi thật sự có biện pháp giúp ta? !"

"Dĩ nhiên." Hạ Hầu Võ mặt mũi hiền hậu, giống như một bậc trưởng lão chững chạc vỗ vỗ nàng.

Trong mắtLôi Thu Yến thoáng hiện ánh sáng, bởi vì một câu nói của hắn mà dấy lên hi vọng, mong đợi nhìn hắn chờ câu trả lời của hắn.

"Đứa nhỏ ngốc, chỉ cần nghĩ biện pháp để cho nha đầu kia chiếm lấy vị trí cuả ngươi biến mất, như vậy tên tiểu tử Tà Nguyệt kia không phải là thuộc về một mình ngươi sao ?" Hạ Hầu Võ cùng nụ cười hiền hoà trên mặt hắn mang theo diểm khác biệt, nói ra lời vẻ ngoan độc.

"Nhưng mà ——" Trong nháy mắt Lôi Thu Yến hiện lên chần chờ, tựa như muốn nói gì, nhưng lời nói lại bị Hạ Hầu Võ cắt đứt.

"Chỉ cần ngươi tin tưởng Vũ thúc, nghe lời Vũ thúc mà làm, Vũ thúc bảo đảm nhất định có thể để cho ngươi chiếm được người mình muốn." Hai tay đắp vai của nàng, Hạ Hầu Võ giọng điệu kiên định nói.

Mặc dù trong lòng thoáng qua do dự, nhưng với lời thề son sắt bảo đảm của Hạ Hầu Võ nên làm cho Lôi Thu Yến lòng có chút cảm động, không có suy tư quá lâu, nàng rất nhanh liền gật đầu đáp ứng.

"Bé ngoan." Hạ Hầu Võ không cho nàng nhìn thấy đáy mắt cái kia ti âm tàn (tàn nhẫn), khóe miệng hài lòng nâng lên, giọng điệu mang theo sự tán thưởng nói.

Song, hắn làm sao mà có thể thật lòng muốn giúp Lôi Thu Yến; đối với Hạ Hầu Võ mà nói, hắn chỉ bất quá là tìm người dễ dàng lợi dụng, nếu hiện tại đã không cách nào đạt tới mục đích lúc ban đầu của hắn vào trang, như vậy ít nhất cũng phải để cho hắn thấy bộ dáng Hạ Hầu Tà Nguyệt bị đả kích; mà không cần nghi ngờ, đối với Lam Như Nhật hạ tay tuyệt đối là phương thức nhanh nhất.

"Nghe kỹ. . . . . ." Hạ Hầu Võ vẫy Lôi Thu Yến đến, ở bên tai nàng nói.

"Chỉ cần làm như vậy là được?" Lôi Thu Yến nhìn về phía Hạ Hầu Võ, không nhịn được hỏi.

Chỉ đơn giản như vậy sao?

"Đúng vậy, Vũ thúc không phải đã nói phải giúp ngươi? Cho nên, yên tâm đi, chuyện còn lại cứ để cho Vũ Thúc ngươi xử lý, ngươi chỉ cần chờ kết quả." Hạ Hầu Võ nhe răng cười một tiếng.

Chờ xem đi, lần này hắn nhất định phải làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt khó coi!

"Là nơi này?"

Lam Như Nhật ngẩng đầu nhìn xung quanh bốn phía, lần nữa nhìn tờ giấy trong tay, đối với chỗ trên giấy chỉ mà đi, trong lòng mang theo chút không xác định, không hiểu rõ tại sao Lôi Thu Yến phải đột nhiên tìm nàng tới chỗ này, cũng không hiểu được nàng ta muốn nói với nàng cái gì; nhưng nàng cũng không nghi ngờ quá nhiều, theo trong giấy Lôi Thu Yến viết, không có nói cho bất luận kẻ nàotình hình việc đi đến điểm hẹn.

"Thì ra là trong trang còn có loại địa phương này, ta lần đầu mới biết đây." Lam Như Nhật có vẻ rất kinh ngạc, cẩn thận hướng vách đá đi đến, nắm một bên cây, nàng tò mò ghé đầu đi xuống nhìn, rồi sau đó lập tức thu hồi thân thể không dám nhìn nữa, ở độ cao không thấy đáy kia có một loại ma lực quỷ dị, ánh mắt nàng chăm chú làm cho nàng trong lúc vô tình hiện lên ý nghĩ muốn nhảy xuống.

Nếu như không cẩn thận từ nơi này té xuống, hẳn là không sống được? Lam Như Nhật nhìn một chút xung quanh mình, cảm thấy nếu ở nơi này té xuống, chỉ sợ cũng sẽ không có người phát hiện.

Mặc dù nơi này đầu sơn trang, cũng là toà không hơn không kém núi; mà ở địa phương bên trong rộng lớn như vậy, muốn tìm một người chỉ sợ cũng không dễ dàng.

Nhưng mà cho dù nghĩ đến những thứ này, Lam Như Nhật vẫn không ý thức được nguy hiểm, càng không đem nơi này cùng Lôi Thu Yến hẹn nàng đến đây chuyện này liên tưởng chung một chỗ.

Choảng!

"Thu. . . . . ." Nhánh cây bị bẻ gãy thành vụn nhỏ làm cho Lam Như Nhật chú ý, không nghĩ nhiều nàng lập tức quay đầu lại, tự nhiên gọi ra miệng, nhưng khi nhìn thấy người tới thì thanh âm tức thì dừng lại.

"Lại gặp mặt, Xú nha đầu." Hạ Hầu Võ không hề nữa phí tâm giả bộ bộ dáng hiền lành, ban đầu ẩn thân trong bụi cây sau khi nhìn thấy nàng xuất hiện thì lập tức hiện thân.

Lam Như Nhật từ trước đến nay luôn luôn tin người, nhưng cũng không ngu dốt, còn không đến mức ngây thơ đến nỗi cho rằng Hạ Hầu Võ xuất hiện chỉ là trùng hợp, cho nên nhìn về phía hắn trong mắt tràn đầy đề phòng, hai chân từ từ lui về phía sau.

"Làm sao ngươi lại ở chỗ này?" Không hy vọng suy nghĩ của chính mình trở thành thật, thế nhưng duy nhất đáp án đã rất rõ ràng, làm cho nàng đối với con người cảm thấy thất vọng.

Nàng cũng không cho rằng Hạ Hầu Võ chỉ là tới chỗ này tìm nàng nói chuyện phiếm. Dựa vàokết quả không vui vẻ gì trước đây, Lam Như Nhật khẳng định hắn tuyệt đối là bởi vì ghi hận mà đến trả thù, rất rõ ràng , nàng đúng là mục tiêu màhắn muốn xuống tay.

Hạ Hầu Võ lạnh lùng hừ cười, lại hướng nàng nhảy một bước, đem nàng hướng vách đá tiến tới gần."Nếu như ngươi xảy ra ngoài ý muốn, hoặc là đột nhiên biến mất, ta nghĩ là tên tiểu tử thúi kia nhất định sẽ không chịu nổi."

Hạ Hầu Võ vừa nghĩ tới có thể làm Hạ Hầu tà môn thống khổ, có thể nhìn thấy hắn cao ngạo bị đả kích thất bại, liền không nhịn được đắc ý cười. Đây chính là kết quả của việc ô nhục hắn!

"Sẽ có người tới , ngươi tốt nhất nhanh lên một chút rời đi, nếu không đến lúc đó ngươi xong rồi." Lam Như Nhật cùng Hạ Hầu Võ duy trì một khoảng cách, lên tiếng cảnh cáo.

"Người nào sẽ đến?" Hạ Hầu Võ nhún vai, vô tình hỏi lại, trên mặt tràn đầy đùa cợt đối với nàng. Chính là hắn biết chỗ này bình thường ngay cả con chó mèo cũng sẽ không xuất hiện, mới có thể muốn Lôi Thu Yến hẹn Lam Như Nhật đến chỗ này, làm hắn không cần lo lắng sẽ có người tới cắt ngang.

"Nha đầu Lôi gia?" Hắn phá vỡ hy vọng của nàng."Ngươi cho rằng ta và ngươi có thể như vậy vừa vặn xuất hiện ở chỗ này là do người nào đó ban cho? Nàng ước gì ngươi biến mất, còn chờ nàng cứu? Ngươi tỉnh lại đi."

Không phải không nghi ngờ đến, khi Hạ Hầu Võ xuất hiện ở trước mắt nàng thì suy nghĩ này từng hiện lên trong đầu nàng, chỉ là bởi vì đối với ngườitín nhiệm không để cho nàng nguyện thừa nhận. Nhưng lấy tình thế hiện nayxem ra, nàng đã không cách nào dựa vào người khác, đánh giá tình hình mà Lam Như Nhật cố gắng tìm ra phương pháp thoát ra.

Hạ Hầu Võ ở Lam Như Nhật bước đầu tiên đồng thời cũng di chuyển đến trước mặt nàng, động tác mau lẹ làm cho Lam Như Nhật ứng phó không kịp.

"Ngươi cho rằng ngươi chạy thoát được sao!" Hạ Hầu Võ một phát bắt được tay của nàng, giọng hung ác nói.

"Buông tay!" Thật buồn nôn! Chỉ là bị Hạ Hầu Võ bắt được tay, Lam Như Nhật lại cảm thấy toàn thân nổi lên nổi da gà, buồn nôn cảm giác không ngừng xông lên. Nàng chưa từng nghĩ tới chỉ là bị nam nhân khác đụng phải sẽ có cảm giác khó chịu cùng chán ghét lớn như vậy.

Hạ Hầu Võ hoàn toàn không có chú ý tới vẻ mặt đầy chán ghét của Lam Như Nhật, đang vì trong tay truyền đến cảm giác mềm mại mà mê muội, ánh mắt dời hướng đến trên mặt nàng.

"Lần trước không hảo hảo nhìn kỹ, không nghĩ tới ngươi dáng dấp thật đúng là không tệ." Hạ Hầu Võ đưa tay sờ bên má nàng một cái, ánh mắt dâm tà; trước đây hắn chỉ chuyên chú ở trên người Hạ Hầu Tà Nguyệt, cũng không có phát hiện Lam Như Nhật mặc dù so với Lôi Thu Yến không xinh đẹp bằng, nhưng cũng là một tiuể mỹ nhân không hơn không kém. Lộ ra nụ cười dâm đãng, Hạ Hầu Võ hiện lên một suy nghĩ khác, đối với trước mắt ý tưởng nóng lòng muốn thử.

"Nếu như tiểu tử thúi kia biết người mình yêu bị người khác làm nhục, không biết biểu tình sẽ đặc sắc đến cỡ nào." Lưỡi liếm môi, Hạ Hầu Võ không khỏi nuốt ngụm nước miếng.

Lam Như Nhật cũng hít hơi, đơn giản không thể tin được mình nghe cái gì! Không chần chờ , nàng giãy giụa muốn chạy trốn ra khỏi vòng tay của hắn.

"Ngoan một chút, nếu không đừng trách ta không khách khí!" Hạ Hầu Võ lên tiếng cảnh cáo, tay bắt đầu cư xử sờ soạngxấu ở trên người nàng.

Lam Như Nhật liều mạng rút tay của mình về, càng hơn nữa là khi hắn có ý đồ ở trên người nàng thì nàng dùng một tay khác không chịu lực khống chế của hắn dùng sức đánh lên mặt hắn! Lam Như Nhật không để cho hắn có cơ hội, lập tức cắn xuốngtay hắn.

"Nha đầu thúi đáng chết!" Cánh tay truyền tới cảm giác đau để cho Hạ Hầu Võ không để ý hình tượnglên tiếng mắng, dùng sức hất ra bắt được tay của nàng, mà lực đạo kia lập tức để cho Lam Như Nhật bị đá văng ra ngoài.

Nhân cơ hội chạy trốn khỏi, nhưng hai người cũng không dự liệu được chính là, theo lực đạo kia, Lam Như Nhật đúng là ngã xuống hướng vách, trong phút chốc, nàng chỉ có thể nhìn Hạ Hầu Võ kinh ngạcnhìn nàng, mà nàng không bị khống chế rơi xuống đất, thanh âm giống như bị đoạt đi, nàng nhất thời như người câmkhông cách nào phát ra tiếng cầu cứu, cho đến mất đi ý thức, trong lòng nàng còn đang kêu tên Hạ Hầu Tà Nguyệt. . . . . .

Kết quả ngoài ý muốn làm cho Hạ Hầu Võ đứng ở một chỗ ngây ngô, nhất thời không cách nào phản ứng, hơn không còn kịp nữa tiến lên bắt được nàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lam Như Nhật biến mất ở bên bờ đá, mặc dù đó là chuyệnhắn ban đầu định làm, nhưng chuyện phát sinh quá nhanh, ngược lại làm hắn không biết làm sao. Ở thời gian sững sờ qua đi, Hạ Hầu Võ quyết định trong thời gian ngắn nhất rời khỏi Ngạo Đằng Sơn Trang.

Hội nghị trọng đại được tổ chức mỗi năm một lần.

Theo Ngạo Đằng Sơn trang nhiều năm liên tục mở rộng cùng phát triển, hiệu buôn rải rác các nơi sản nghiệp đã có nhiều không thể đếm; hôm nay, chính làngười phụ trách các hiệu buôn ở các nơi tề tụ một chổ, báo cáo tình trạng kinh doanh một năm qua.

Phòng chủ trì như vậy, giống như trước kia, thân là trang chủ Ngạo Đằng Sơn Trang, Hạ Hầu Tà Nguyệt vẫn là bộ dáng không có gì đáng kể, đối với người phía dưới thao thao bất tuyệt báo cáo cũng không thu hút nhiều chú ý, đâu để ý doanh thu lại thêm gấp mấy lần, hết thảy tất cả cũng không dậy nổi hứng thú của hắn.

Không biết thân thể Nhật nhi có khá hơn chút không?

Suy nghĩ của Hạ Hầu Tà Nguyệt từ đầu đến cuối chỉ vây xoay quanh trên người Lam Như Nhật. Nhớ tới sáng sớm hôm nay nàng đối với hắn nói cảm giác không thoải mái, muốn ngủ nhiều hơn một chút, mà hắn ban đầu vốn định lưu lại bồi nàng, dù sao hội nghị này đối với hắn mà nói không có quan trong mấy, tham gia hay không tham gia cũng không sao cả, nhưng dưới sự kiên trì của Nhật nhi cùng thúc giục, cuối cùng hắn vẫn là theo ý nàng, cố gắng thể hiện trách nhiệm của một trang chủ ở nơi này.

Tà Nguyệt!

Trong nháy mắt, Hạ Hầu Tà Nguyệt giống như ngheđược Lam Như Nhật gọi, tâm bỗng co rút nhanh, cơ hồ khiến hắn không cách nào thở được, không biết từ đâu sợ hãi trong phút chút ập tới, cảm giác mãnh liệt kia làm cho hắn không dám có nửa điểm trì hoãn, lập tức bỏ lại hội nghị đang tiến hành, nhanh chóng biến mất trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

"Lãnh đại tổng quản, Lôi đại tổng quản, đây là. . . . . ." Lưu chủ sự vừa thành thật vừa sợ hãi, cầm sổ sách đợi bẩm báo, tay không khống chế run rẩy mãnh liệt, đối với đương gia chủ tử tại chính mình báo cáo trên đường không nói một tiếng chạy lấy người, hắn vô cùng sợ, không biết mình làm sai cái gì chọc giận Hạ HầuTà Nguyệt, lo lắng mình thật vất vả mới leo lên vị trí đó từ nay sẽ khó mà giữ được.

Tiếng huyên náo bởi vì Hạ Hầu Tà Nguyệt rời đi mà từ từ gia tăng, phía dưới người không khỏi châu đầu ghé tai thảo luận, cũng đối với tình hình này không biết xử trí.

Đối mặt với tình huống trước mắt cơ hồ muốn mất khống chế, Lôi Thiếu Quân dùng lực đập lên mặt bàn, tiếng vang to lập tức để cho trực diện náo loạn rừng rực nhất thời an tĩnh trở lại, ánh mắt của hắn quét qua toàn trường, vẻ mặt nghiêm túc khiến cho mọi người không dám lên tiếng nữa.

"Năm nayhội nghị đến đây là kết thúc, còn có chuyện quan trọng báo cáo lưu lại, ngoài ra thì tan họp." Lãnh Thư Uyên trước sau như một tỉnh táo đưa ra quyết định.

Mặc dù giải quyết cục diện rối rắm do Hạ Hầu Tà Nguyệt bỏ lại, nhưng Lãnh Thư Uyên cùng Lôi Thiếu Quân cùng mọi người dường như không hiểu đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đối với hành động dị thường của Hạ Hầu Tà Nguyệt cũng tràn đầy nghi ngờ, vậy mà trực giác nhạy cảm lại làm cho hai người nổi lên dự cảm xấu.

Một loại mưa gió nguy hiểm sắp đến. . . . . .

"Nhật nhi!"

Hạ Hầu Tà Nguyệthoàn toàn không để ý cánh cửa kia bởi vì lực đạo thật mạnh của hắn mà đáng thương rủ xuống ở một bên, trực tiếp vọt vào nội thất, gọi Lam Như Nhật trong thanh âm mang theo vẻ gấp gáp; mà sau khi nhìn thấy trên giường mất bóng dáng nàng, một cổ hoang mang sợ hãi lập tức tràn đầy trong lòng.

Hạ Hầu Tà Nguyệt một quyền đánh lên cột giường, biết lúc này sốt ruột cũng không có ích gì, hít một hơi thật sâu, ép buộc mình tỉnh táo lại, đưa tay dò hướng mặt giường, xúc cảm lạnh như băngnhắn nhủ người trên giường biến mất là sự thật.

Đáng chết! Nàng đến tột cùng là đi đâu!

Trong nháy mắt, trong đầu Hạ Hầu Tà Nguyệt hiện lên tiếng gọi, trong lòng gieo xuống mầm móng bất an, mà giờ khắc này đang không ngừng ở lớn lên, giống như là báo trước tin dữ.

"Trang chủ?" Sau khi xử lý xong mọi chuyện, Lãnh Thư Uyên cùng Lôi Thiếu Quân bước chân theo sau Hạ Hầu Tà Nguyệt đến, lúc nhìn thấy bộ dáng của hắn phía sau không tự chủ rùng mình một cái.

"Truyền lệnh xuống, tìm ra Nhật Nhi, lập tức!"

Hắn không tin Nhật Nhi của hắn biết cái gì đều không nói cho hắn biết lại đột nhiên biến mất, nhất định là có chuyện gì xảy ra, nhất định là có người ở giở trò quỷ, mà hắn, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho người đó!

Tuyệt đối!

"Vâng!"

Từ cái mệnh lệnh kia nên biết, phải chăng Lam Như Nhật không để cho Hạ Hầu Tà Nguyệt biết tình hình không biết đi nơi nào, ngay cả trong lòng không khỏi cho là chuyện sẽ không có cái gì nghiêm trọng, nhưng do Hạ Hầu Tà Nguyệt quanh thân toả ra băng hàn làm cho hai người không dám nhiều lời nhận lấy mệnh lệnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.