Rể Hổ Hào Môn

Chương 186: Chương 186




Hàn Thiệu Tông muốn đưa Hàn Thiếu Thái ra ngoài, và thư ký đã làm đúng như lời ông ta ra lệnh.

Nhưng thực tế rõ ràng không đơn giản như ông ta nghĩ, ngay khi thư ký chuẩn bị lợi dụng mối quan hệ của mình để liên lạc với nạn nhân thì trên mạng xuất hiện một bài báo trang nhất, đó là câu nói ồn ào của Hàn Thiếu Thái “Anh trai tôi là Hàn Thiệu Tông” khi anh ta bị bắt.

Về việc Hàn Thiệu Tông là ai, mọi người chỉ cần tra cứu trên mạng là có thể biết được, vì vậy toàn bộ khu vực bình luận đã hoàn toàn bùng nổ, tiếng quát của anh ta khiến Hàn Thiệu Tông như bị đặt lên đầu ngọn lửa, ai cũng bình luận rằng ông ta muốn vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp.

Thư ký biết chuyện này lập tức báo cho Hàn Thiệu Tông biết, Hàn Thiệu Tông khi biết chuyện đã thực sự vô cùng tức giận.

Ông ta sợ cái gì, điều ông ta sợ chính là chuyện này sẽ kéo ông ta xuống nước, kết quả Hàn Thiếu Thái còn giống như sợ ông ta không xuống được, chủ động giơ tay kéo ông ta xuống. Chỉ một câu la ó đó đã trực tiếp kéo ông ta vào trong hố bùn, trước mặt có nước thải, làm sao ông ta dám tiến lên một bước? Hiện tại, ông ta không dám tiến lên một bước, bởi vì sợ sẽ vạn kiếp bất phục!

Dưới cơn thịnh nộ, Hàn Thiệu Tông ngồi trong văn phòng của mình, gần như phun lửa ra khỏi mắt.

Đã gần nửa tiếng đồng hồ, trong lòng ông ta không cách nào nguôi ngoai lửa giận, bởi vì lần này Hàn Thiếu Thái đã đi quá xa, anh ta làm chuyện phạm pháp còn chưa nói, lại còn kéo ông ta xuống nước, đây chẳng phải là muốn nhà họ Hàn sụp đổ sao?

Đôi khi, ông ta thực sự nghi ngờ em trai mình có phải là được ông trời gửi đến để giúp đối thủ đấu với mình hay không!

Sau khi ngồi im lặng thêm nửa giờ, Hàn Thiệu Tông cuối cùng cũng nguôi cơn giận.

Hiện tại có tức giận với Hàn Thiếu Thái cũng vô ích, quan trọng là đừng nhúng tay vào chuyện này nữa.

Hàn Thiếu Thái đã xong đời rồi, ngay cả thần tiên cũng không cứu được anh ta, cho nên điều duy nhất Hàn Thiệu Tông có thể làm chính là giữ mình, đừng để bị chuyện này liên lụy, mà nếu ông ta không muốn dính líu đến chuyện này thì có một số việc ông ta nhất định phải làm.

Vì vậy, ngay sau đó, ông ta gọi cho thư ký…

“Thu xếp đi, tôi muốn quang minh chính đại đi gặp Hàn Thiếu Thái...”

Lúc này, Hàn Thiếu Thái ở trong trại tạm giam, cảm thấy vô cùng chán nản.

Anh ta không thích hoàn cảnh như thế này, vừa tối vừa ẩm thấp, xung quanh anh ta còn có người muốn đánh anh ta, tất cả bọn họ đều có vẻ mặt không mấy thiện cảm, chỉ nhìn thôi cũng khiến anh ta cảm thấy hoảng sợ.

Vì vậy, anh ta không ngừng cầu nguyện trong sự hoảng loạn, cầu xin anh trai mình là Hàn Thiệu Tông hãy nhanh chóng đến cứu anh ta.

Cũng không biết lời cầu nguyện này có làm ông trời cảm động hay không, nhưng anh cả Hàn Thiệu Tông thực sự đến vào sáng hôm sau.

Sau khi gặp Hàn Thiệu Tông trong thăm, Hàn Thiếu Thái vô cùng phấn khích.

“Anh cả, anh cả, cuối cùng anh cũng tới cứu em, em biết anh sẽ không thấy chết mà không cứu mà!”

Hàn Thiệu Thái nói xong, nhìn về phía cảnh sát bên cạnh: “Thấy chưa, anh trai của tôi tới rồi, còn không mau thả tôi ra ngoài!”

Trước khi viên cảnh sát có thể nói bất cứ điều gì, Hàn Thiệu Tông đã nghiêm túc khiển trách anh ta: “Hồ đồ!”

“Mày đã vi phạm luật pháp của nhà nước. Mày đã xâm phạm quyền lợi của người khác và gây tổn hại nghiêm trọng về thể chất và tinh thần cho người khác. Mày bị thế này cũng là tự gieo gió gặt bão, dựa vào cái gì mà lại bảo cảnh sát thả mày ra, nhất định phải trừng trị nghiêm khắc!”

Lời này lọt vào tai, Hàn Thiếu Thái mới đầu còn khá vui vẻ lập tức sững sờ.

“Không phải chứ, anh nói như vậy là có ý gì? Không phải anh tới cứu em sao?”

Anh ta nghĩ rằng Hàn Thiệu Tông đến đây để cứu anh ta, nhưng anh ta không ngờ rằng Hàn Thiệu Tông lại nói câu phải trừng phạt nghiêm khắc.

Vì sao, đây là anh trai của anh ta, làm sao anh trai có thể nói với anh ta như vậy chứ, thật quá vô trách nhiệm!

Nhưng Hàn Thiệu Tông không quan tâm em trai mình hiện tại nghĩ gì, ông ta chỉ quan tâm đến việc cứu mình trước.

“Hàn Thiếu Thái, tao cảnh cáo mày, tốt nhất mày nên nghiêm túc ăn năn hối cải, nghiêm túc xin lỗi người bị hại, thành khẩn tiếp nhận sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật, đừng mong gì hơn nữa. Tao có quyền, không sai, nhưng quyền của tao là do nhà nước giao phó để phục vụ nhân dân, không phải để bảo vệ những kẻ cặn bã của xã hội như mày!”

“Nếu mày muốn ra khỏi trại giam, thì trước tiên mày nên đền tội vì đã làm tổn thương người khác. Sau vài năm nữa mày ra tù, tao sẽ xem mày có thể thay đổi suy nghĩ và bắt đầu cuộc sống mới hay không, rồi sau đó mới quyết định xem mày có xứng trở về nhà họ Hàn hay không, cứ vậy đi!”

Nói xong, Hàn Thiệu Tông rời khỏi trại giam cùng với nhân viên có liên quan. ngôn tình tổng tài

Lúc này Hàn Thiếu Thái hoàn toàn ngây người, vốn tưởng rằng anh trai tới cứu mình, thế mà lại mắng mình vài câu rồi rời đi, anh ta còn ở bên trong song sắt mà, anh ta không muốn ngồi tù, anh ta muốn ra ngoài!

Vì vậy anh ta lo lắng kêu lên: “Anh, anh không thể như vậy, anh mau thả em ra đi, em biết anh có quyền này mà. Mau nói cho bọn họ, bảo bọn họ thả em đi, em thật sự sẽ không bao giờ dám làm chuyện như vậy nữa, em hứa sẽ nghe theo lời anh, sẽ không bao giờ làm trái lời anh nữa, cũng sẽ không bao giờ làm tổn thương người khác, anh cả…”

Đừng nói là anh cả, hiện tại anh ta có gọi ông nội cũng chẳng được gì, nhất định phải ngồi tù để chuộc tội.

Ngồi xụi lơ trong phòng thăm hỏi, Hàn Thiếu Thái hốt hoảng không biết nên làm gì.

Mãi cho đến bây giờ, anh ta mới ý thức được, mình thật sự sẽ gặp xui xẻo, là loại xui xẻo mà ngay cả anh cả cũng không giữ được anh ta.

Chỉ là, anh ta thật sự không cách nào nghĩ ra, tại sao đêm đó mình vừa hồ đồ vừa xui xẻo như thế, lại bị người ta gõ nhầm cửa, rồi người đó bị anh ta ép lên giường, dẫn đến kết quả hiện tại…

Hai ngày sau, Hàn Thiếu Thái bị giam giữ ở một nơi khác, dù sao anh ta cũng là một tội phạm nghiêm trọng.

Nhưng trước khi đổi chỗ, Tôn Lộ đã đến thăm anh ta như một thành viên trong gia đình.

Sự xuất hiện của Tôn Lộ khiến Hàn Thiếu Thái rất vui mừng, anh ta hy vọng rằng Tôn Lộ có thể cầu xin anh cả Hàn Thiệu Tông và cố gắng thả anh ta ra.

Nhưng Tôn Lộ không đến vì mục đích này, cô ấy đến chỉ vì hai mục đích.

“Đầu tiên, tôi muốn khuyên anh, nếu anh đã phạm sai lầm, thì anh nên gánh chịu hậu quả xứng đáng cho những sai lầm của mình, cố gắng thay đổi suy nghĩ, làm người lại từ đầu.”

“Thứ hai, đây là thỏa thuận ly hôn, anh đọc đi, nếu không có gì phản đối thì cứ ký tên, tôi sẽ không đòi tài sản gì, trên đó viết rõ ràng, tài sản của anh vẫn là của anh, tôi sẽ không lấy một xu, để lại cho anh hết. Tương lai sau khi anh ra tù, có được những của cải này, cũng sẽ tạo điều kiện cho anh nhanh chóng thích nghi được với xã hội.”

Khi Tôn Lộ nói xong, Hàn Thiếu Thái hoàn toàn chết lặng.

Anh ta vốn tưởng rằng Tôn Lộ đến đây để thăm anh ta, anh ta còn mong đợi Tôn Lộ sẽ thay mặt anh ta cầu xin anh cả!

Nhưng hiện tại không những không có cầu xin, thậm chí hôn nhân cũng sắp tan vỡ, điều này khiến anh ta cảm thấy không thể chấp nhận được.

“Tôn Lộ, Tôn Lộ, rốt cuộc cô còn có lương tâm, còn có nhân tính không hả?”

“Tôi sắp bị kết án rồi, thế mà cô thực sự muốn ly hôn với tôi. Cô có còn là con người không? Sao cô có thể làm chuyện như vậy?”

“Khó trách người ta nói vợ chồng vốn là chim cùng rừng, gặp họa liền bay đi, câu nói này áp dụng cho cô thật quá hoàn hảo!”

Hàn Thiếu Thái rất đau lòng, anh ta cảm thấy những gì Tôn Lộ đã làm thật quá đáng, không hề cân nhắc đến cảm xúc của anh ta.

Về phần Tôn Lộ, sau khi nghe Hàn Thiếu Thái buộc tội, cô ấy tức giận đến mức mặt mày xanh mét.

“Đúng, tôi không phải con người, tôi không có tư cách, được chưa?”

“Nếu đã nói như vậy rồi, chúng ta cũng không có gì để nói nữa, anh thích ký hay không thì tùy, tôi sẽ trực tiếp đưa đơn lên tòa!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.