Rể Hổ Hào Môn

Chương 51: Chương 51




Triệu Hồng Vũ rốt cuộc cũng không hỏi câu đó ra miệng, ăn xong liền trở về phòng của mình.

Cởi bỏ quần tất và quần áo, Triệu Hồng Vũ khỏa thân đi vào phòng tắm.

Khi đang tắm dưới vòi hoa sen, cô ấy lau đi những giọt nước trên mặt, sau đó nhìn vào người phụ nữ trong gương.

Nhìn người phụ nữ này, cô ấy chợt nhớ tới một nhân vật lịch sử, trong mô tả của dã sử, nhân vật lịch sử đó rất giống cô ấy.

Vào đầu thời Khang Hy của nhà Thanh, bên cạnh Hiếu Trang hoàng thái hậu có một người hầu gái tên là Tô Ma Lạt Cô, sau này được sắp xếp đến bên cạnh Khang Hy đế.

Tô Ma Lạt Cô từ nhỏ đã ở bên cạnh Khang Hy đế, hết mực chăm sóc, quan tâm đến ông, chăm sóc đến nỗi sinh ra tình cảm khó có thể buông bỏ, cuối cùng thăng hoa thành tình cảm nam nữ. Chỉ là Khang Hy đế luôn coi nàng ấy như chị cả mà đối đãi, nàng ấy tất nhiên cũng không thể không màng đến liêm sỉ lễ nghĩa mà chủ động cởi áo được, nên cảm xúc này luôn bị đè nén.

Sự đèn nén này kéo dài mấy chục năm, cho đến khi nàng ấy già yếu trong cung, bên cạnh không còn người đàn ông nào khác nữa.

Không phải hoàng gia không được, mà là nàng không muốn, theo lời nàng nói: Ta chỉ nguyện thanh đăng cổ Phật, dùng quãng đời còn lại cầu cho ngô hoàng an khang.

Đây là dã sử, có thể chỉ là chuyện không có thật, nhưng điều đó không quan trọng đối với Triệu Hồng Vũ.

Điều quan trọng là sau đó cô ấy giơ tay chỉ vào thân hình hoàn hảo trong gương mà người đàn ông khác chưa từng được chạm vào...

“Kiếp trước mày có thể là Tô Ma Lạt Cô, kiếp này đã định cô đơn cả đời...”

Nhưng nếu thực sự cô đơn cả đời thì sao? Triệu Hồng Vũ cảm thấy rằng chỉ cần cô ấy có thể đồng hành với Trần Thanh Xuyên là đủ, kể cả với tư cách là một bảo mẫu...

Cùng lúc đó, Trần Thanh Xuyên cũng trở về phòng của mình trong khách sạn.

Không phải anh không cảm nhận được tình cảm của Triệu Hồng Vũ, cũng không phải là anh không cảm nhận được sự cám dỗ đến từ sắc đẹp và dáng người của Triệu Hồng Vũ, thậm chí anh còn biết rất rõ rằng Triệu Hồng Vũ khá thích hợp làm vợ, cực kỳ có ích cho sự nghiệp tương lai của anh.

Nhưng tình yêu không phải là buôn bán, không phải chỉ dựa vào lý trí là có thể giải quyết vấn đề. Nếu có thì Triệu Hồng Vũ đã không cần phải buồn rầu rồi.

Cho nên anh không thể suy nghĩ sâu xa vấn đề này, bởi vì anh biết cho dù có nghĩ thì cũng không có biện pháp giải quyết, tốt hơn là không nên nghĩ tới.

...

Công việc làm ăn của tập đoàn Đại Minh đã lấy được, hợp tác với Tôn Bách Lâm không ngừng thăng tiến, Trần Thanh Xuyên cũng ngồi vào phòng làm việc của phó phòng. Nhưng Trương Tứ Hải không có sắp xếp giường cho anh, mà là sắp xếp rất nhiều công việc, điều này khiến anh rất không hài lòng.

Làm việc tám giờ một ngày, bây giờ chỉ có thể miễn cưỡng ngủ được bảy giờ. Thật là lãng phí thời gian!

Nhưng mọi người đều không cho là lãng phí, vì họ cho rằng ban ngày Trần Thanh Xuyên đang nghỉ ngơi, buổi tối mới lên kế hoạch kinh doanh mới vào ban đêm. Vả lại họ tin chắc rằng sau cùng anh sẽ cho ra một kết quả gây sốc ngoài ý muốn, dù sao trước đó cũng là như vậy mà.

Nhưng Trần Thanh Xuyên không nghĩ đến điều này, điều mà anh nghĩ là chiếc bàn này có vẻ không ngủ ngon hơn cái bên ngoài.

Vì vậy, khi Tôn Bách Lâm tức giận đến trước cửa phòng của anh, trong văn phòng anh trống không, cho đến khi anh ta hỏi các nhân viên xung quanh, anh ta mới biết rằng Trần Thanh Xuyên vẫn đang ngủ trên bàn trước đó.

Khi đi tới gần, Tôn Bách Lâm không nói lời nào, chỉ đá vào chân bàn một cái, bàn rung lên bần bật.

Trần Thanh Xuyên bấy giờ mới mở đôi mắt ngái ngủ, nhìn Tôn Bách Lâm như một đứa bé tò mò, nghiêm túc hỏi: “Anh muốn chết à?”

Bị dọa cho giật mình khi đang ngủ say là điều mà Trần Thanh Xuyên không thể chấp nhận được nên anh thực sự rất tức giận.

Nhưng Tôn Bách Lâm không biết, anh ta chỉ nghĩ đó là giọng điệu không khách khí của Trần Thanh Xuyên, nên anh ta không bận tâm lắm.

Anh ta chỉ nói: “Ra ngoài với tôi, tôi có chuyện muốn nói với anh!”

Bị đánh thức vốn đã khó chịu lắm rồi, lại cộng thêm thái độ trịch thượng này, Trần Thanh Xuyên lập tức đáp lại: “Anh bảo tôi đi ra ngoài thì tôi phải đi ra ngoài, anh là con trai của tôi sao mà tôi phải chiều anh? Có rắm mau thả, đừng trì hoãn việc ngủ của tôi!”

Thái độ mạnh mẽ này khiến Tôn Bách Lâm hơi bối rối một lúc, đây vẫn là thứ rác rưởi đó sao?

Nhưng điều đó cũng không quan trọng, dù sao thì anh ta có thực lực và tự tin, ở đâu cũng sẽ như vậy.

Vì vậy, ngay sau đó, anh ta lấy trong túi ra một thẻ ngân hàng và ném trực tiếp lên bàn trước mặt Trần Thanh Xuyên.

“Có một trăm vạn tệ trong đây, mật khẩu là sáu chữ số cuối của số thẻ. Lấy tiền và nhanh chóng cút khỏi công ty, sau này đừng để tôi gặp lại anh!”

Tối qua, Tôn Bách Lâm đã hẹn với Tô Tuyết và muốn mời Tô Tuyết đi ăn tối và cùng nhau xem một bộ phim lãng mạn.

Anh ta thậm chí còn sắp xếp ổn thỏa, trang trí phòng bao cho bữa tối rất đẹp mắt, rạp chiếu phim cũng đã được bao hết trước, có thể nói mọi công việc chuẩn bị đều rất hoàn hảo. Nhưng điều không hoàn hảo là Tô Tuyết đã từ chối, và lý do rất đơn giản:

“Tôi đã hẹn với Trần Thanh Xuyên ăn chung tối nay rồi, xin lỗi.”

Theo Tôn Bách Lâm thấy, nếu Tô Tuyết đã ly hôn với Trần Thanh Xuyên rồi, tất nhiên không cần phải hẹn Trần Thanh Xuyên nữa, vậy chắc chắn Trần Thanh Xuyên là người bám víu Tô Tuyết, Tô Tuyết bị quấy rầy không chịu được nên mới đồng ý.

Vì vậy, Tôn Bách Lâm tốn công vô ích sắp xếp một buổi hẹn hò đã rất tức giận. Mới sáng sớm anh ta đã đến tìm Trần Thanh Xuyên. Cũng giống như lúc nãy, anh ta muốn Trần Thanh Xuyên lấy tiền và nhanh cút đi, hãy biến khỏi cuộc đời của Tô Tuyết mãi mãi, đừng tiếp tục dây dưa nữa.

Để gia tăng lợi thế, sau đó anh ta còn nói thêm: “Nếu không đủ tiền, tôi sẽ đưa cho anh thêm một trăm vạn tệ nữa, miễn là anh cút đi là được!”

Người giàu làm việc gì cũng dứt khoát, thô lỗ, một lời không hợp là ném tiền vào người khác, sẽ không có chuyện gì mà tiền tài không làm được. Nhưng Trần Thanh Xuyên lại không như thế, câu trả lời mà anh dành cho Tôn Bách Lâm cực kỳ đơn giản:

“Cút đi.”

Cút đi không có nghĩa là anh muốn lấy tiền để cút đi, mà là anh bảo Tôn Bách Lâm, kẻ ỷ có tiền mà hoành hành không e sợ gì, cút đi.

Tất nhiên Tôn Bách Lâm hiểu lời này, nhưng anh ta không hề khó chịu mà ngược lại còn tự tin hét lên: “Một giá, năm trăm vạn tệ!”

Anh ta hoàn toàn có lý do để tin rằng lần tăng giá đột ngột này chắc chắn sẽ khiến Trần Thanh Xuyên trở tay không kịp.

Thực tế cũng đúng là như vậy, có thể thấy từ phản ứng của những người xung quanh, họ hoàn toàn bị sốc trước số tiền năm trăm vạn tệ đầy hào phóng này.

Theo họ, có năm trăm vạn rồi, bỏ Tô Tuyết cũng không thành vấn đề, dù sao ở lại cũng bị coi như đồ rác rưởi, cứ như vậy thì thà lấy năm trăm vạn mà sống sung sướng về sau cho rồi!

Nhưng Trần Thanh Xuyên hiển nhiên không phải bọn họ, đương nhiên cũng sẽ không có cùng suy nghĩ với bọn họ.

Vì vậy ngay sau đó, Trần Thanh Xuyên trở lại văn phòng của mình, nằm trên bàn tiếp tục ngủ.

Nhìn thấy hành động của Trần Thanh Xuyên, Tôn Bách Lâm giận rồi. Theo anh ta thấy là Trần Thanh Xuyên không biết điều!

“Được, rượu mời không uống lại muốn uống phạt, vậy tao sẽ thỏa mãn mày, mày đừng hối hận là được!”

Cất thẻ ngân hàng đi, Tôn Bách Lâm trực tiếp bước ra ngoài, hiển nhiên là quyết tâm chỉnh đốn Trần Thanh Xuyên.

Nhưng Trần Thanh Xuyên không quan tâm đến điều này chút nào, nếu muốn chỉnh đốn thì cứ đến đi, nhưng mong là thật sự có thể khiến anh cảm thấy khó chịu một chút, đừng chỉ nhảy lung tung như con châu chấu mất cánh, từ đầu đến cuối chẳng có kết quả gì thì tốt.

Lại ngáp một cái, Trần Thanh Xuyên tiếp tục nằm ngủ trên bàn.

Khi mọi người nhìn thấy cảnh tượng này qua cửa sổ, trong lòng thật sự chịu phục.

Trước kia mọi người đều nói Trần Thanh Xuyên là phế vật, nhưng phế vật còn sống dễ chịu hơn bọn họ, thậm chí còn nhậm chức phó phòng, lại còn từ chối món tiền lớn năm trăm vạn tệ. Dù sao nếu đổi lại là bọn họ thì bọn họ còn phải bối rối một lúc cân nhắc xem tiền quan trọng hơn hay là mặt mũi quan trọng hơn...

Sau khi rời khỏi đây, Tôn Bách Lâm trở lại phòng phát sóng trực tiếp do công ty sắp xếp cho anh ta.

Không phải bây giờ sẽ phát sóng trực tiếp, mà là anh ta chuẩn bị tự mình viết bản thảo.

Đối với buổi phát sóng trực tiếp tối nay, anh ta cảm thấy phải khơi dậy mưa gió ngay từ điểm xuất phát, nếu không sẽ rất tiếc cho sự kiêu ngạo và ngu ngốc của Trần Thanh Xuyên!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.