Rể Quý Rể Hiền

Chương 373: Chương 373




“Được rồi, lau cũng khá sạch sẽ đó.” “Vậy thì sự việc lần này thì thôi đi, nếu có lần khác…”

Cao Phong nghiêng đầu nhìn đôi dép lê, ôn nhu nói.

“Ngài Phong, nếu có lần sau, tôi nhất định sẽ ở trước mặt ngài mà xin lỗi!” Vương Nhất Lâm quỳ xuống, vẻ mặt càng thêm kính nể.

Cao Phong nhàn nhạt gật đầu, sau đó thản nhiên đứng dậy duỗi người.

Trước mặt những ông chủ lớn ở ngoại ô phía Tây thành phố này, tất cả đều im lặng, thậm chí không dám phát ra khí thế.

“Ngài Phong, đứa nhỏ chọc tức ngài, ngài xem …” Vương Nhất Lâm cung kính hỏi.

“Tôi không muốn nhìn thấy cậu ta nữa.” Cao Phong nhàn nhạt đáp, rồi cùng chị em Kim Tuyết Mai mặt còn đang đờ đẫn, bỏ đi.

“Vâng ạ, tôi nhất định sẽ làm theo! Ngài Phong đi thong thả!” Vương Nhất Lâm cúi đầu cung kính.

“Ngài Phong, đi thong thả! Ngài Phong đi thong thả!” Trương Vũ cùng mọi người đồng thanh tiễn Cao Phong.

“Lập Đông, đi thôi?” Rốt cuộc Kim Tuyết Ngọc vẫn không quên Trần Lập Đông.

Trần Lập Đông sau đó phản ứng lại và vội vàng đi theo sau.

Còn Bàng Miểu Nhã và Trần Miên Như, những người đã từng cười nhạo Cao Phong trước đó, đi theo cũng không được, mà không đi theo cũng không được. Sau khi đám người Cao Phong hoàn toàn rời đi, đám người Vương Nhất Lâm hít một hơi dài, sau đó chậm rãi đứng lên.

“Anh Lâm, em phải làm gì với cái tên đáng xấu hổ này!” Trương Vũ vô cùng tức giận, chỉ vào Vương Nhất Phi.

“Ngài Phong nói rồi, không muốn nhìn thấy hắn nữa, ngươi không hiểu sao?” Hai mắt Vương Nhất Lâm lóe lên tia tức giận.

Nếu không phải Vương Nhất Phi thủ đoạn gian ác chọc tức Cao Phong, hắn sao có thể gặp phải tình huống này vào lúc này?

Có lẽ, hắn sẽ gặp Cao Phong ở đây, và có thể tạo ra một mối quan hệ.

Bây giờ thì hay rồi, đừng nói là mối quan hệ, lần này lại xúc phạm đến Cao Phong.

Nếu không phải không có khả năng phát triển, thì công ty an ninh Hắc Hổ nhất định sẽ tiếp bước tập đoàn Vương gia rồi.

Vì vậy, Vương Nhất Lâm ôm một bụng tức giận trút hết lên người của Vương Nhất Phi.

“Ngài Lâm, ngài Lâm, tôi, tôi, tôi.. Tôi sai rồi… Đừng giết tôi!” Vương Nhất Phi hoàn toàn hoảng sợ. Anh ta biết những người như Vương Nhất Lâm nói rằng họ không muốn gặp anh ta là có ý nghĩa gì.

“Anh Lâm, cậu này là thuộc hạ có năng lực của tôi. Cậu ta đã ở bên tôi mấy năm, cho nên..” Trương Lâm Duy do dự muốn xen vào, giúp Vương Nhất Phi cầu xin.

“Ngươi muốn chết sao?” Vương Nhất Lâm sẽ không giải thích nhiều với Trương Lâm Duy, thẳng thắn hỏi.

“Tôi … không muốn …” Trương Lâm Duy sửng sốt, sau đó cúi đầu quay lại.

“Nếu không muốn chết thì cứ làm theo lời của ngài Phong đi!” Vương Nhất Lâm nhẹ giọng nói.

Những người xung quanh Tả Vinh Hiển và Trần Miên Như, bao gồm cả những khách du lịch trong hồ bơi suối nước nóng, lúc này đều run rẩy.

Một câu nói đơn giản của Cao Phong là có thể quyết định sự sống hay cái chết của một người, và Vương Nhất Lâm và những người khác vẫn thực hiện đúng mệnh lệnh của Cao Phong và không dám có nửa điểm chểnh mảng.

Cao Phong này đáng sợ đến mức nào lại có thể khiến một người lớn như Vương Nhất Lâm phục tùng anh?

Lúc này, nhiệt độ nước trong bể suối nước nóng vừa phải, nhưng người ngâm mình trong nước có cảm giác như đang ngâm mình trong nước đá, lạnh đến thấu xương.

Nghe bên ngoài cổng của suối nước nóng Tinh Dẫn Tuyền.

Cao Phong đưa chị em Kim Tuyết Mai đến đây, Kim Tuyết Mai đột nhiên dừng lại và nắm lấy cánh tay của Cao Phong.

“Nói cho em biết, chuyện gì đang xảy ra?” Kim Tuyết Mai nghiêm túc nhìn Cao Phong.

Kim Tuyết Ngọc cũng mở to mắt, nhìn Cao Phong không nói gì, chờ Cao Phong trả lời.

Lúc này trong lòng cả hai đều sinh ra một loại cảm giác.

Chính là, bọn họ tưởng rằng đã hiểu rất rõ Cao Phong, nhưng thật ra lại không hiểu chút nào.

Nói cách khác, càng hiểu nhiều, thì càng cảm thấy Cao Phong là một người rất sâu thâm, không thể dò được và rất thần bí.

Từ khi bắt đầu chơi bowling, đến việc phát âm tiếng Anh rất trôi chảy và chuẩn, cho đến khi Vương Nhất Lâm đều phải cúi đầu.

Những điều này đều khiến họ cảm thấy rằng họ biết quá ít về Cao Phong…

“Có lẽ… Có thể, Vương Nhất Lâm kia đã bị khí chất độc đoán của anh chinh phục sâu sắc!” Cao Phong cười nhẹ, thản nhiên giải thích.

“Cắt! Anh rể, anh nói nghiêm túc được hay không? Sao không nói anh là bạo chúa luôn đi?” Kim Tuyết Ngọc trợn tròn mắt. “Tại sao anh lại quen biết một người như Vương Nhất Lâm? Nhiều việc họ làm là phạm pháp!”

Kim Tuyết Mai cau mày, cô thật sự không muốn để Cao Phong tiếp xúc với Vương Nhất Lâm và những người khác.

Vương Nhất Lâm và những người làm trong ngành công nghiệp trục lợi, kiếm tiền rất nhanh, nhưng nhiều người trong số họ là làm việc phạm pháp.

Kim Tuyết Mai thậm chí còn tự hỏi, phải chăng Cao Phong đang bị Kiều Thu Vân coi thường vì anh không có tiền, nên anh đã giao du với Vương Nhất Lâm và những người khác?

Bằng không, gần đây xe sang và biệt thự của Cao Phong, tiền này là lấy ở đâu ra?

Nhưng, ngay cả khi Cao Phong và Vương Nhất Lâm hợp tác với nhau, một lão đại như Vương Nhất Lâm cũng không nên tôn trọng Cao Phong như vậy?

Còn nói bản thân hắn là chó của Cao Phong?

“Tuyết Mai, đừng lo lắng, những gì anh làm không liên quan đến họ, và những gì họ làm không liên quan đến anh.” Cao Phong trấn an Kim Tuyết Mai với vẻ mặt nghiêm túc.

“Anh hứa?” Kim Tuyết Mai hỏi.

“Anh hứa!” Cao Phong vẻ mặt rất nghiêm túc.

Sau khi cân nhắc một lúc, Kim Tuyết Mai chậm rãi gật đầu: “Được rồi, em tin anh.

“Tương lai em có thể khoe khoang với người khác. Anh rể em là ông chủ lớn nhất thành phố Sài Gòn. Ngay cả Vương Nhất Lâm cũng phải quỳ xuống khi nhìn thấy anh rể của eml”, Kim Tuyết Ngọc hào hứng nói.

“Tuyết Ngọc, đừng nói nhảm!”

“Thành phố Sài Gòn không đơn giản như em nghĩ đâu, công ty An ninh Hắc Hổ chỉ là một phần thế lực, phía trên còn có Sài Gòn Đường gia đứng đầu, trên nữa còn có Sài Gòn Lưu gia đứng đầu. Những thế lực này không thể so sánh với Công ty An ninh Hắc Hổ.” Kim Tuyết Mai cau mày nói với Tuyết Ngọc.

Kim Tuyết Ngọc mỉm cười, và không tranh cãi bất cứ điều gì.

“Lập Đông, anh định làm gì?” Đột nhiên, Kim Tuyết Ngọc nhìn thấy Trần Lập Đông, đang lẻn vê phía xe.

”A… Anh còn có chuyện nên nghĩ muốn đi trước …” Trần Lập Đông dừng lại một cái, sau đó nặn ra một nụ cười xấu hơn khóc.

Trần Lập Đông bây giờ không dám thách thức Cao Phong nữa.

Đối mặt với Cao Phong, hắn thậm chí không có dũng khí lớn tiếng.

Cao Phong khẽ liếc nhìn Trần Lập Đông, nhưng không nói.

Tuy rằng hắn và Trần Lập Đông có liên quan gì đến mình, nhưng lại không liên quan gì đến Kim Tuyết Ngọc, nếu Trần Lập Đông thực sự thích Kim Tuyết Ngọc, Cao Phong sẽ không ngăn cản.

“Anh định đi đâu cơ chứ? Em đã nói rồi cùng nhau đi suối nước nóng rồi sẽ đi ăn rồi. Em định trong lúc ăn sẽ phát sóng trực tiếp nữa dó.”

“Nhân tiện, em muốn giới thiệu anh với người hâm mộ, bọn họ đều muốn nhìn thấy anh.” Kim Tuyết Ngọc cười nói.

Kim Tuyết Ngọc không nói điều này thì không sao, khi nói ra điều này, Trần Lập Đông càng thêm hoảng sợ.

Hắn có phải là Mộ Phong hay không, không phải hắn biết rõ hơn ai sao?

Trường hợp đến lúc đó bị bại lộ thì thật là vừa mất công vừa mất lính!

Trần Lập Đông vẫn muốn từ chối, nhưng hắn không thể phụ sự vất vả của Kim Tuyết Ngọc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.