Rồng Bay Phượng Múa Long Vương Thật Xấu Xa

Chương 58: Q.1 - Chương 58: Không biết




Tử Tô không có tức giận, cũng không xấu hổ, chính là thản nhiên ngồi xuống, mặt không đổi sắc, nói một câu: “Không biết.”

Một câu nói này của nàng tựa như long trời lở đất nhất thời đem tất cả mọi người ở trong phòng chấn động mạnh, mỗi người đều khiếp sợ nhìn nàng, ngoài Tiểu Long Nhi.

“Cô nói cái gì? Cô không biết?” Long Trạch là người đầu tiên phản ứng, lập tức chạy vội tới bên cạnh thân thể của nàng, kiếm chỗ ngồi ngồi xuống, lải nhải hỏi.

Tử Tô đang ăn cơm, chính là nhìn hắn một cái, không nói gì, lời của nàng không nặng không nhẹ lần thứ hai, không biết là không biết, nàng nếu là biết, đã sớm tới cửa tính sổ tên đó rồi.

Long Triệt thấy thế vội vàng giữ chặt Long Trạch, không cho hắn tiếp tục hỏi nữa, vẻ mặt của Tử Tô không muốn nhiều lời, làm cho tâm hắn không đành lòng.

Mà Long Duệ lại nghe ra vô cùng hưng trí, rất muốn biết đến tột cùng chuyện gì đã xảy ra, nữ nhân này khẳng định là đắc tội người nào rồi, cho nên mới bị kết cục như thế. Hắn đặt giả tưởng, càng nghĩ càng khoái hoạt.

Hồng Tuyến còn lại là vẻ mặt đồng tình, cộng thêm vô cùng thương xót, bị vứt bỏ thật sự là thảm, nhưng mà nàng chỉ là một phàm nhân.

Vu Mẫn không biết nói cái gì, nàng vốn tưởng rằng Tử Tô có lão công, không nghĩ tới, nàng lại là người chưa cưới đã có con, nhưng lại không biết phụ thân là ai, nàng vô cùng xót xa cho nàng.

Tử Tô vừa ăn cơm, vừa quan sát đến nét mặt của bọn họ, phát hiện bọn họ thật là có ý tứ, đồng tình, đáng thương, thương xót, cái dạng gì đều có, làm cho nàng đột nhiên cảm thấy chính mình có thể là thật sự vô cùng“Quên đi, Tử Tô chuyện gì đã qua, nên cho nó qua luôn đi, đừng nhớ đến nữa.” Long Triệt đột nhiên ở bên cạnh nàng ôn nhu nói, ôm Tiểu Long Nhi vẻ mặt hắn vô cùng dịu dàng.

“A?!” Nàng nghe vậy, không tự giác ngẩng đầu nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn thông cảm cùng kiên trì, trong lòng xúc động mạnh mẽ, cảm động tràn lan trong tâm trí nàng.

Long Triệt thấy nàng nhìn mình, liền hướng nàng ôn hòa mỉm cười. Hai người cứ mãi nhìn nhau, không nói một câu, chỉ là cảm thông nhau sâu sắc.

“Này, cô thật sự không biết sao?” Long Trạch thấy bọn họ cứ mãi nhìn nhau, còn một đầu mờ mịt, không biết thời thế đặt ra truy vấn.

Tử Tô bất đắc dĩ, chỉ phải quay đầu lại nói: “Tôi quả thật không biết, tôi lúc ấy cũng không biết tôi tại sao lại có mang Bảo Bối, tôi căn bản là không ra khỏi cửa, không quen bạn trai, chính là phát ra một hồi mộng xuân, tôi đã như thế.” Nàng bất đắc dĩ, đành phải nói ra tình hình thực tế.

Lời của nàng vừa thốt ra, Long Duệ, Long Trạch và Long Triệt bị kinh hoảng thật sự, bọn họ mỗi người sắc mặt khác nhau, tổ tiên bọn họ từng đã làm như vậy một lần, mấy ngàn năm trước, khi bọn họ chưa sinh ra, rồng tổ tiên của bọn họ cũng đã yêu một phàm nhân đã hoài thai, sinh ra một đứa bé, nhưng cô gái này là một phàm nhân bình thường đến không thể bình thường hơn, không phải giống rống. Mà nàng, không giống với truyền thuyết, nàng sinh hạ Tiểu Long, nhưng lại là một Kim Long khó gặp a.

“Tử Tô, cô chắc chắn là nằm mộng? Sau đó còn có?” Long Triệt lúc này cũng không thể nói chuyện, hắn nghi hoặc vạn phần, như vậy ai làm?

Bọn họ đồng dạng nhìn nàng, cùng đợi câu trả lời của nàng.

Tử Tô gật gật đầu, dù sao cũng không phải chuyện dọa người gì, nàng thật sự chính là nằm mộng, sau đó liền mang thai, này có biện pháp nào? Cũng không phải nàng muốn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.