Rồng Bay Phượng Múa Long Vương Thật Xấu Xa

Chương 74: Q.2 - Chương 74: Nhập hải






Đông Hải xa xa đang ló dạng, mặt biển rộng lớn mạnh mẽ, lúc này gió êm sóng lặng, đại hải mênh mông vô bờ, thật sự lớn, lại làm cho người ta tâm cảm thấy kích tình mênh mông.

“Mẫu hậu, đây là Đông Hải.” Tiểu Long Nhi gặp biển giống như gặp được Bảo Bối, hai mắt tỏa ra ánh sáng, hưng phấn oa oa kêu to, hoa chân múa tay vui sướng.

Tử Tô gật gật đầu, tự nhiên là bị cuốn hút theo niềm hưng phấn của bé, cùng với sự rộng lớn mênh mông của vùng biển này. Cười đến phi thường vui vẻ, phi thường khoái hoạt.

Long Triệt nhìn thấy bọn họ cao hứng như thế, tâm tình lại đặc biệt tốt, ngay cả đuôi lông mày, khóe miệng đều hàm chứa ý cười, cảm giác hạnh phúc vô vàn dâng lên.

Bọn họ giống như một nhà ba người, hạnh phúc, khoái hoạt, người một nhà.

“Tô nhi, Long Nhi, chúng ta đi xuống đi.” Hắn khẩn cấp nói, thật muốn đem dâng những gì tốt nhất của chình mình dâng tặng cho bọn họ, làm cho bọn họ cao hứng, thích thú.

“Tốt, tốt.” Tiểu Long Nhi hưng phấn tràn đầy trên nét mặt, lúc này cái đầu nhỏ của bé đã muốn lao xuống, hòa mình vào nước biển rộng mênh mông kia.

Tử Tô đương nhiên cũng là nóng lòng muốn thử, nàng chưa có từng xuống nước, càng không có thử qua lặn xuống nước, không biết áp lực như vậy một nhân loại như nàng chịu được hay không.

“Tôi, tôi làm sao đi xuống?” Nàng đổ hít một hơi, một tay dắt Tiểu Long Nhi, một bên quay đầu hỏi Long Triệt, có cảm giác hoảng sợ. Loại cảm giác này giống như cảm giác như đang nhảy dù, ở giữa không trung nhảy xuống, tim đập gia tốc, tay chân như nhũn ra, nhịn không được run run, đặc biệt nhìn đến đại hải rộng lớn lại thần bí, không chỉ nói là một người phàm như nàng đối với biển hoàn toàn không biết gì cả, chỉ cần nhìn mặt biển rộng mênh mông sâu không lường được, tầm nhìn ở không đến 10 li thước nước biển, lại căn bản là không biết phía dưới có cái gì, ở một nơi thần bí như vậy, có khả năng còn có một vài sinh vật nào đó mà nàng không biết cùng tồn tại và sinh sống ở dưới đó, trong lòng nàng gào thét, càng nghĩ, trong lòng nàng càng sợ hãi, vừa hưng phấn vừa sợ hãi, nhưng mà cũng thực là chờ mong.

Tiểu Long Nhi bị nàng nắm chặt như vậy, lôi trở về, một lần nữa trở lại bên cạnh nàng, vừa vặn nghe được những lời này của nàng, liền mặt mày hớn hở, nãi thanh nãi khí giành trước đáp: “Mẫu hậu, không sợ, không sợ, có Bảo Bối ở đây, mẫu hậu không cần lo lắng.” Bé gắt gao cầm lấy tay của mẫu hậu, cảm nhận được sự sợ hãi chờ mong trong lòng nàng, thật sự phi thường… Vui a.

“Ha ha, Tô nhi, không cần lo lắng, em ở dưới biển cũng giống như trên bờ, không có gì khác biệt cả.” Long Triệt lúc này cũng cười nói, nắm tay nàng, đang hướng mặt biển lao xuống.

Nhìn càng ngày càng đến gần mặt biển, tạm thời không muốn vì quá hoảng sợ, nên nàng vội vã nhắm hai mắt lại, cắn chặt môi dưới, nhịn xuống thét chói tai, thân thể cứng lại, hô hấp thiếu chút nữa tạm dừng.

“Tô nhi, thả lỏng, thả lỏng, đừng sợ, đừng sợ, có chúng ta ở đây.” Long Triệt bị khẩn trương của nàng biến thành bật cười, vội vàng an ủi nàng nói.

Tiểu Long Nhi quay đầu nhìn nàng, cười đến phi thường vui vẻ, biểu hiện của mẫu hậu thật buồn cười a, hảo đáng yêu ác.

Tử Tô rất muốn phản bác, rất muốn nói, vô nghĩa, có thể không sợ hãi sao? Nhưng là nàng hiện tại nào có tâm tình đánh trả a, chỉ cần lắng nghe nhịp tim đập loạn xạ của nàng là đã đủ hoảng hốt rồi.

Rốt cuộc, bọn họ đã hoà mình vào biển, không khác gì bọt nước, mà là lao thẳng vào lòng biển rộng mênh mông, cư nhiên không có cảm giác gì.

Tử Tô khi vừa vào biển liền cảm giác được, chính là nàng không có gì là không khoẻ, chính là cảm giác được trên người vô cùng mát mẻ, không khỏi âm thầm thật cẩn thận mở to mắt, tò mò nhìn thế giới dưới đáy biển vô cùng bao la thần kì này.

Đáy biển, nghe nói là nơi thần bí nhất trên thế giới, nhân loại căn bản là không thể tới đáy biển, chỉ có thể đến lưng chừng của đáy biển mà thôi, nơi này cách đáy biển không biết có xa lắm không, không biết khu vực sâu thẳm của đáy đại dương này, nhân loại, trước mắt cũng không có trang bị có thể tiến vào đến chỗ sâu nhất của đáy biển.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.