Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1175: Chương 1175: Anh thuộc phái hành động




Chương 1175: Anh thuộc phái hành động

Editor: Nhã Y Đình

Hai người đàn ông cùng xuất hiện tại cửa phòng Cố Tương.

Cố Mạc đi vào, ôm lấy bà xã mình rồi đi qua Tần Viễn Chu trở về phòng.

“Ba em có hài lòng về anh không?” Cố Tương không đứng dậy, hai tay chống bên giường, ngửa đầu cười hỏi.

Tần Viễn Chu ngồi bên giường, ôm thắt lưng cô, cười nho nhã: “Miễn cưỡng vượt qua khảo hạch!”

Cố Tương cao hứng ôm cổ Tần Viễn Chu, cười hôm lên môi Tần Viễn Chu.

Tần Viễn Chu xấu hổ lui về sau, chỉ cửa phòng chưa đóng.

Cố Tương nhảy lên người Tần Viễn Chu, quấn thắt lưng anh: “Bọn họ lại chẳng mong hôm nay chung ta tạo được một đứa bé ý chứ!”

Tần Viễn Chu bế Cố Tương đi ra đóng cửa, rồi đè cô lên cánh cửa, nhiệt tình hôn cô: “Cả tối nay em dụ dỗ anh rồi đó. Nếu không phải đang ở nhà em, anh sẽ hung hăng đòi đủ!”

Cố Tương nhẹ cười: “Em rất muốn. . . . .nhìn thấy lúc anh ác độc đó!”

Tần Viễn Chu lại hôn lên môi Cố Tương nhưng đến lúc mấu chốt anh vẫn dừng lại được.

Anh không quên đây là Cố gia.

Anh thở hổn hện, đè lên trán Cố Tương: “Anh phải đi rồi!”

Tuy anh đã thưa chuyện xong xuôi nhưng đây là lần đầu tiên đến thăm, anh phải biết đúng mực.

“Không cần!” Cố Tương ôm chặt Tần Viễn Chu, không nỡ.

Cô không muốn rời khỏi anh.

“Ngày mai anh sẽ quay lại đón em!” Tần Viễn Chu tì lên trán Cố Tương, quyến luyến nói.

“Khi nào thì anh đi?” Cố Tương biết Tần Viễn Chu không thể bỏ mọi công việc ở bên cạnh cô quá lâu. Nhưng chưa chia xa, trong lòng cô đã cảm thấy đau đớn.

“Chuyến bay hơn mười giờ tối!” Tần Viễn Chu si mê nhìn Cố Tương, “Cùng anh về thành phố B đi!”

“Mai sao?” Tim Cố Tương đập loạn nhịp nhìn Tần Viễn Chu, “Có phải quá bất ngờ hay không?”

“Anh muốn nhanh chóng cưới em!” Tần Viễn Chu để tay lên bụng Cố Tương, “Có lẽ, ở đây đã có một sinh linh rồi. Hôm qua anh đã làm rất nhiều lần mà!”

Cố Tương đỏ mặt, cắn môi, ánh mắt xinh đẹp nhìn Tần Viễn Chu.

“Đồng ý với anh!” Tần Viễn Chu gấp gáp năn nỉ.

“Anh đúng là người chẳng lãng mạn gì cả!” Cố Tương trừng mắt nhìn Tần Viễn Chu một cái.

“Bởi vì anh thuộc phái hành động!” Tần Viễn Chu thả Cố Tương xuống giường, cúi người hôn cô. Lúc cô bất mãn kháng nghị thì anh đã đeo một chiếc nhẫn kim cương màu hồng phấn chừng 5 carat cho Cố Tương: “Không có hoa tươi, ngày mai bổ sung sau!”

“Anh chuẩn bị từ khi nào vậy?” Cố Tương kinh ngạc nhìn chiếc nhẫn trên tay. Kim cương màu hồng phấn đã rất hiếm, lại còn lớn như vậy càng khó tìm hơn. Hơn nữa đây lại là mẫu thiết kế!

“Cuối tháng hai!” Tần Viễn Chu nắm tay Cố Tương, nhẹ nhàng hôn lên ngón tay đeo nhẫn của cô.

“Cuối tháng hai? Lúc đó anh vừa kết hôn mà!” Cố Tương kinh ngạc trừng to mắt.

“Cuộc hôn nhân kia không hề có ý nghĩa gì với anh cả. Vào ngày cưới, anh chỉ nghĩ làm cách nào để ly hôn. Anh muốn cưới em!” Tần Viễn Chu thâm tình nói.

“Hóa ra anh đã yêu em từ lâu rồi!” Cố Tương kiêu ngạo cười rộ lên.

Cô không nghĩ rằng anh đã hạ quyết tâm muốn cưới cô từ rất lâu rồi.

“Ừ!” Tần Viễn Chu không chút che giấu mà trả lời. Anh quỳ bên giường, nắm tay Cố Tương: “Cố Tương, gả cho anh đi!”

“Thấy anh có thành ý như vậy, em sẽ liều mình đến thành phố B với anh một chuyến!” Cố Tương cười ôm lấy cổ Tần Viễn Chu, dùng sức gật đầu, “Cảnh báo trước. Nếu em đến thành phố B với anh, anh không thể để ba mẹ uy hiếp cưới cô gái khác nữa!”

“Không đâu!” Tần Viễn Chu chân thành nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.