Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1138: Chương 1138: Báo cho Cố Mạc đón người




Chương 1138: Báo cho Cố Mạc đón người

Editor: Quỷ Quỷ

Tiếu Nhiễm mang canh gà đi vào phòng bẹnh, nhìn thấy Tưởng phu nhân đang đứng luyện tập trước cửa sổ, liền cười đi tới:”Mẹ nuôi, tâm trạng của mẹ thật tốt.”

Tưởng phu nhân thản nhiên nhìn cô liếc mắt một cái:”Có lẽ vậy.”

“Đây là canh gà bà nội quản gia hầm. Mẹ nhân lúc còn nóng hãy uống đi!” Tiếu Nhiễm đặt canh gà lên bàn, nhiệt tình nói.

“Không đói.” Tưởng phu nhân nói xong, liền quay ra cửa sổ, tiếp tục lắc mông, vỗ bụng, rèn luyện.

“Mẹ nuôi, ngày mai là phẫu thuật rồi, hôm nay nên bồi bổ. Mẹ ăn một chút đi!” Tiếu Nhiễm đi đến ôm cánh tay Tưởng phu nhân, lắc lắc làm nũng. “Là Cố Mạc dặn dò bà nội quản gia hầm canh. Bên trong có rất nhiều thuốc quý.”

“Cố Mạc bảo cô hầm canh?” Tưởng phu nhân nhướng mày nhìn Tiếu Nhiễm liếc mắt một cái.

Tiếu Nhiễm lập tức gật đầu.

Tưởng phu nhân lúc này mới đi tới ngồi xuống giường.

Tiếu Nhiễm nhanh chóng bưng bát canh gà tới:”Rất thơm đúng không?”

“Không tồi!” Tưởng phu nhân nhận lấy bát canh vừa lòng nói.

Cố Mạc đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Tưởng phu nhân mặt mày tươi tỉnh, liền thở dài nhẹ nhõm một hơi. Xem ra là do anh đa nghi.

Anh đi tới ôm vai Tiếu Nhiễm cười nói:”Bác gái, cháu vừa nói chuyện điện thoại với chú Lưu, chú ấy nói kết quả kiểm tra đều rất khả quan, phẫu thuật sẽ không hề mạo hiểm. Để cháu trấn an bác.”

“Có cháu, việc gì bác cũng yên tâm.” Tưởng phu nhân vẻ mặt hiền lành nhìn Cố Mạc.

“Cố Mạc cũng giống như con trai của bác vậy.” Tiếu Nhiễm cười nói.

Tưởng phu nhân thản nhiên nhìn Tiếu Nhiễm liếc mắt một cái:”Tuy Y Nhiên không còn, nhưng Cố Mạc vẫn là con rể của tôi.”

Tiếu Nhiễm cười xấu hổ, liền ngậm miệng.

Bác gái vẫn chưa quên đi cái chết của chị Y Nhiên, vẫn còn ghi hận cô sao?

Cố Mạc nắm tay Tiếu Nhiễm thật chặt, cười nói với Tưởng phu nhân:”Đúng đó. Tiểu Nhiễm là con gái nuôi của bác, cháu vĩnh viễn là con rể bác. Là quá khứ hay hiện tại, cháu đều không thoát được thân phận con rể này.”

Tiếu Nhiễm cảm kích nhìn Cố Mạc liếc mắt một cái.

Tưởng phu nhân dường như muốn phản đối thì điện thoại di động của Cố Mạc đổ chuông.

Anh vừa nhìn tên người gọi đến, lập tức sửng sốt.

Trần Lương này nếu không có việc gì sẽ không chủ động gọi cho anh.

“Cháu đi nghe điện thoại.” Cố Mạc áy náy cười cười với Tưởng phu nhân, liền xoay người đi về phía cửa sổ.

Bấm nút nghe, anh thản nhiên cười nói:”Đoàn trưởng Trần tìm tôi có việc gì?”

“Em gái của anh đang ở chỗ tôi. Anh mau đến đón cô ấy đi, đừng làm ảnh hưởng đến buổi diễn tập.” Trần Lương nói năng đơn giản lưu loát, vào thẳng vấn đề.

“Tiểu Tương? Sao con bé lại chạy đến chỗ anh?” Cố Mạc kinh ngạc hỏi. Hai ngày này nghe nói sẽ có buổi diễn tập của quân đội, nhưng địa điểm thì lại là cơ mật, người bình thường sẽ không biết được. Không ngờ em gái lại chạy đến khu diễn tập.

“Leo núi. Lỡ lạc vào khu bom mìn. May mắn mạng lớn.” Trần Lương không kiên nhẫn trả lời.

Nghe Trần Lương nói, Cố Mạc liền biết em gái không bị nguy hiểm gì, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra:”Không có việc gì là tốt rồi! Tôi sẽ lập tức đến đó.”

“Tôi đưa cô ấy đến khu cửa vào. Cô ấy bị sái chân.” Trần Lương nói xong liền cúp điện thoại.

Hai phe xanh đỏ đang diễn tập, anh không thể để cho Cố Mạc tới đo. Tuy khu cửa vào cách chỗ của bọn họ rất xa, anh cũng phải đến đó một chuyến.

Ai dám làm cho cô bé này tức giận chứ?

Em gái của Cố Mạc?

Tiểu thuyết gia nổi tiếng xuất thân bác sĩ thế gia?

Thiên kim đại tiểu thư!

Trần Lương lạnh lùng mím môi.

Bên kia Cố Mạc vừa cúp máy liền đi tới trước mặt Tưởng phu nhân áy náy nói:”Bác gái, Tiểu Tương xảy ra chuyện. Cháu phải đi đón con bé.”

“Không sao chứ?” Tưởng phu nhân lập tức quan tâm hỏi.

“Đã không sao rồi. Chỉ là con bé bị sái chân, cháu phải đích thân đi đón một chuyến.” Cố Mạc nói xong liền kéo theo Tiếu Nhiễm vội vàng rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.