Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1296: Chương 1296




Chương 1296 Đát Kỷ là ai

Editor: Chi Misaki

“Lái xe phải chuyên tâm, không được chần chừ!” Giọng nói Cố Mạc khàn khàn ra lệnh .

“Anh cứ giả bộ đi!” Tiếu Nhiễm hừ lạnh một tiếng.

Ánh mắt của người đàn ông này còn nhỏ hơn cả mũi kim!

Vì lừa được cô, mà giở trò say rượu ra !

“Anh không chịu nổi ánh mắt cậu ta nhìn em.” Cố Mạc cấp cho Tiếu Nhiễm cái biểu tình” Thế thì sao? Anh chính là ghen tỵ đấy.”.

“Anh cũng thể nhìn lại mà.” Tiếu Nhiễm nghịch ngợm cười nói.

“Anh không nhìn.” Cố Mạc dùng lực ôm sát lấy eo Tiếu Nhiễm, đầu đặt tại cổ cô, “Anh làm...”

“Chú, em đang lái xe a!” Tiếu Nhiễm bất mãn rống to.

Cố Mạc phát ra tiếng cười trầm thấp: “Chúng ta về nhà làm.”

“Làm cái đầu anh ấy!” Tiếu Nhiễm đẩy mặt Cố Mạc ra, đỏ mặt sẵng giọng.

“Nha đầu, kỳ thật...Anh thấy ánh mắt anh nhìn em... So cậu ta thâm tình hơn.” Cố Mạc mặt dày nói.

Tình yêu của anh không hề ít hơn Ninh Hạo.

Anh bỗng nhận ra trong lòng anh bây giờ chỉ chứa được một mình Tiếu Nhiễm thôi.

Hình ảnh của Y Nhiên đã dần mờ nhạt rồi.

Nếu không cố gắng ghi nhớ, anh thậm chí đã không còn nhớ rõ khuôn mặt của Y Nhiên như thế nào.

“Tin anh! Em phải lái xe, anh ngồi sang bên cạnh đi.” Tiếu Nhiễm ra lệnh cho Cố Mạc.

“Không có khả năng!” Cố Mạc dính vào trên người Tiếu Nhiễm, không chịu buông ra.

“Anh như thế, em sẽ rất ngứa.”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiếu Nhiễm đỏ rực.

“Em còn chưa lấy bằng lái xe. Bị cảnh sát tóm được, anh còn có thể nói là anh đang lái xe, em chỉ là đang ngồi trên đùi anh thôi.” Cố Mạc mơ hồ nói.

“Giống như... Có chút đạo lý.” Tiếu Nhiễm xấu hổ cười cười.

Tuy 14 tuổi cô đã có thể lái xe thuần thục, nhưng đúng là cô còn chưa lấy bằng lái xe. Bởi vì thời điểm xảy ra tai nạn, cô mới chỉ có mười ba tuổi.

“Chú, em thật rất khó điều khiển. Nếu không, anh lái đi?” Tiếu Nhiễm quay đầu lại, nhìn thoáng qua Cố Mạc.

“Mắt anh hiện tại có chút hoa... Đầu anh có chút choáng váng... Anh giống như đang say...” Cố Mạc chết sống dựa vào trên người Tiếu Nhiễm.

“Được rồi, được rồi. Không nói gì đến bình thường, uống rượu vào còn cố chấp hơn.” Tiếu Nhiễm đạp chân ga, tăng tốc độ.

Nhìn thấy Tiếu Nhiễm thuần thục điều khiển Maybach, khóe môi Cố Mạc lộ ra một chút tươi cười.

Lần trước lái xe, cô vẫn còn nơm nớp lo sợ, bây giờ cũng đã có thể thuần thục lái xe rồi, điều này chứng tỏ cô cũng đã vượt qua nỗi sợ hãi, thoát khỏi bóng ma tai nạn xe cộ mà anh để lại trong lòng cô.

“Ngày nào đó có rảnh thì đi thi lấy bằng lái xe đi. Anh chọn xe cho em.” Cố Mạc cười vuốt ve mái tóc dài của Tiếu Nhiễm.

“Anh đây là chán em lái xe cho anh rồi hả?” Tiếu Nhiễm nghịch ngợm quay đầu lại hỏi.

“Anh đã hoãn rất nhiều chuyến công tác lại, hai tháng sau, chỉ sợ anh sẽ không thể thường xuyên ở bên cạnh em được.” Cố Mạc tràn ngập xin lỗi nói.

“Là em làm liên lụy tới anh.”

“Là anh muốn được ở cùng em. Là anh không nỡ rời xa em. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Nha đầu, anh hoàn toàn bại bởi em rồi.” Cố Mạc ôm sát lấy eo Tiếu Nhiễm, thanh âm khàn đục nói.

“Nói cứ như thể em có bao nhiêu giống một kẻ họa thủy vậy. Em cũng không phải là Đát Kỷ.” Tiếu nhiễm hì hì một tiếng nở nụ cười.

“Đát Kỷ là ai? Anh chỉ biết mỗi vị mỹ nữ tên Tiếu Nhiễm thôi.” Cố Mạc miệng ngọt giống như quét mật vậy.

Lời nói của anh khiến cho Tiếu Nhiễm sinh ra một loại cảm giác vô cùng tự hào.

Anh là muốn nói cho cô biết, mỹ nhân khác trong lòng anh cũng chỉ là không khí mà thôi.

Chỉ có cô mới là người phụ nữ của anh.

Là người anh yêu sâu đậm.

Bởi vì có Cố Mạc làm bạn khai thông, Tiếu Nhiễm đã hoàn toàn quên mất sợ hãi, thoải mái lái xe về đến nhà.

“Chú, về đến nhà rồi.” Tiếu Nhiễm dừng xe ở trước cửa biệt thự, cười nói.

Đột nhiên cảm giác được trước mắt là một mảnh tươi sáng, bóng đêm nay cũng trở nên tươi đẹp hơn nhiều.

Dỡ bỏ mọi cảm giác thật dễ dàng!

“Anh ôm em lên lầu.” Cố Mạc mở cửa xe, ôm Tiếu Nhiễm ra khỏi Maybach.”Đến lượt anh lái xe....”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.