Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1316: Chương 1316




Chương 1316~~~

Editor: Chi Misaki

Cho tới bây giờ đều là Cố Mạc chiếu cố Tiếu Nhiễm, hôm nay hai người đổi vị trí cho nhau, Cố Mạc ngược lại có chút không thích ứng được.

“Há mồm!” Tiếu Nhiễm múc một muỗng cháo thịt nạc trứng bắc thảo, thổi nguội đưa đến bên môi Cố Mạc, cười nói.

“Rốt cục cũng có lúc được làm bệnh nhân.” Cố Mạc cười tự giễu.”Được bà xã chăm sóc rồi.”

“Anh nói giống như em không thương anh vậy.” Tiếu Nhiễm cười hờn dỗi.

“Anh là đang nói bình thường thân thể anh khoẻ mạnh, không có cơ hội để em hầu hạ anh. Lần này tai nạn xe cộ để cho anh trong họa được phúc.” Cố Mạc làm một bộ dáng muôn vàn cảm khái nói.

“Vậy anh có muốn va chạm nặng hơn chút nữa không? Tốt nhất là tay chân đứt gẫy, để cho em “hảo hảo” mà chiếu cố anh!” Tiếu Nhiễm cố ý nghiêm khuôn mặt nhỏ nhắn lại, hung hãn hỏi.

“Đừng! Phúc lợi như vậy cũng không quá thoải mái.” Cố Mạc khẩn trương lắc đầu.

Tiếu Nhiễm bị Cố Mạc đùa cho phì cười.

Nhìn thấy Tiếu Nhiễm nở nụ cười, Cố Mạc cảm thấy đau nhức ở miệng vết thương cũng được thuyên giảm.

Tiếu Nhiễm làm hết trách nhiệm của mình, để cho Cố Mạc ăn hết bữa sáng mới ngồi đến trên ghế sofa, lấp đầy cái bụng của mình.

Bởi vì Cố Mạc cảm thấy đầu óc choáng váng, nên liền dựa vào đầu giường, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

“Cố Mạc, có phải anh rất khó chịu hay không.” Tiếu Nhiễm để ý tới sắc mặt Cố Mạc có chút tái nhợt, lập tức chạy tới hỏi.

“Không có gì. Em cứ đi ăn sáng đi.” Cố Mạc mở mắt, cười nói.

“Trên trán anh toàn mồ hôi lạnh à?” Tiếu Nhiễm đặt tay lên trán Cố Mạc, lo lắng hỏi han.

“Chỉ là di chứng của việc não bị chấn động. Không có gì.” Cố Mạc kéo tay Tiếu Nhiễm xuống, cười nói.

“Vậy anh nhắm mắt lại nghỉ ngơi cho thật tốt. Không thoải mái thì phải nói cho em biết nhé.” Tiếu Nhiễm lo lắng ra lệnh.

“Được!” Cố Mạc chớp mắt.

Tiếu Nhiễm cúi người, quan sát băng gạc trên trán Cố Mạc một hồi, cũng không thấy nó rướm máu, lúc này mới an tâm quay trở lại ghế sofa bên kia tiếp tục với bữa sáng của mình.

...

Cố Nhiên đứng ở bên cạnh giường bệnh, nhìn người nằm ở trên giường nói: “Xương đùi bị gãy tôi đã băng bó giúp anh. Nửa tháng nữa là gỡ thạch cao được rồi.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

“Các người không cần cảm ơn tôi. Dù sao tôi cũng có trách nhiệm.” Cố Nhiên tràn ngập xin lỗi nói.

“Anh cũng có trách nhiệm? Có ý tứ gì?” Người nhà bệnh nhân khó hiểu nhìn Cố Nhiên.

“Người đụng vào anh là anh trai tôi.” Cố Nhiên vô cùng xin lỗi nói.

Người nhà bệnh nhân sửng sốt.

Người va vào bọn họ lại là anh trai của ân nhân, vậy bọn họ làm sao còn không biết xấu hổ mà yêu cầu đối phương bồi thường?

“Tuy anh trai tôi lái xe vì tránh đâm phải xe điện mà va phải các người, nhưng vẫn là bên chúng tôi có lỗi trước. Vấn đề bồi thường mọi người cứ nói, tôi sẽ thương lượng với anh trai giúp mọi người.” Cố Nhiên vô cùng thành khẩn nói.

Anh vừa mới xong ca mổ, anh trai liền gọi điện thoại cho anh, để chỗ khác xử lý chuyện này.

Ngày hôm qua quả thật là bị chuyện xảy ra làm cho lú lẫn, chỉ nghĩ đến việc bồi thường cho vợ Tiểu Trương, lại quên mất đương sự bị va phải cũng là người bị thương nặng.

Vẫn anh trai lo nghĩ chu toàn.

“Sai cũng không phải hoàn toàn là ở anh trai cậu. Cái xe điện kia đột nhiên băng qua đường, cho dù là ai cũng sẽ tránh không kịp. Vị lái xe cho anh trai cậu kia cũng đã mất trên đường rồi. Cũng rất đáng thương.” Vợ của người bị thương lập tức hiểu lý lẽ nói.

“Vậy cũng vẫn là chúng tôi sai.” Thái độ của Cố Nhiên vô cùng thành khẩn, “Anh trai tôi muốn tôi hỏi hai người, 50 vạn tiền bồi thường, hai người đã hài lòng chưa.”

“50 vạn?” Người bị thương cùng vợ của mình đều mở to mắt nhìn.

“Nếu hai người vẫn chưa hài lòng, tôi sẽ thương lượng lại với anh trai.”

“Hài lòng! Hài lòng!” Người bị thương quên mất trên chân còn đang bó thạch cao, thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên để gật đầu.

Anh không nghĩ tới chỉ va chạm bị thương xương đùi lại được bồi thường nhiều đến thế.

Nguyên bản anh chỉ muốn đối phương bồi thường mấy vạn thôi.

“Nếu hai người đã đồng ý,vậy nhiệm vụ của tôi cũng đã hoàn thành.” Cố Nhiên vươn tay, cầm lấy tay không bị thương của đối phương nói, “Cảm ơn!”

“Đừng... Đừng khách khí.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.