Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1322: Chương 1322




Chương 1322

Editor: Quỷ Quỷ

Tiếu Nhiễm nhảy xuống taxi, liền nhìn thấy Tưởng phu nhân đứng trên ban công, lạnh lùng nhìn mình.

Cô lập gọi điện thoại cho đối phương.

Lúc này, Tưởng phu nhân cũng không từ chối bấm nghe.

“Mẹ nuôi, trăm ngàn lần đừng làm chuyện ngốc nghếch! Mẹ đánh mắng con đều được, chỉ là đừng tự sát!” Tiếu Nhiễm lo lắng khuyên nhủ.

“Trễ rồi! Tôi bảo cô ngăn Cố Mạc lại nhưng cô không chịu. Cô sẽ bị mặc cảm tội ác dày vò đến chết!” Tưởng phu nhân nói xong liền ngửa đầu cười to.

“Mẹ nuôi, đừng!” Tiếu Nhiễm vừa chạy vào biệt thự vừa nói.

Quan trọng nhất là phải giữ được mạng của Tưởng phu nhân.

Giờ khắc này, cho dù Tưởng phu nhân muốn cô tự sát cô cũng đồng ý.

Cô không thể để cho bà ấy chết, bằng không cô sẽ bị tội ác dày vò đến chết.

“A?” Tưởng phu nhân chỉ phát ra một tiếng nửa tin nửa ngờ, liền cúp điện thoại.

Tiếu Nhiễm bất an nhảy hai bước lên cầu thang, chạy vào phòng ngủ Tưởng phu nhân:”Mẹ nuôi!”

“Đừng có qua đây! Nếu cô tiến lên tôi sẽ nhảy xuống!” Tưởng phu nhân mở miệng ngăn cản Tiếu Nhiễm tới gần.

“Phải như thế nào mẹ mới không tự sát?” Tiếu Nhiễm sợ hãi không dám đi tới, đứng ở cửa, lo lắng hỏi.

“Ngăn cản Cố Mạc mua tập đoàn Bằng Trình! Ngăn cản Mạc Y đổi tên! Chỉ cần hai điều này! Cái khác không cần nói!” Tưởng phu nhân lạnh lùng cười nói.

“Được! Con đồng ý, sẽ thuyết phục Cố Mạc.” Tiếu Nhiễm không thể không thỏa hiệp.

Nếu cô không đáp ứng, rất có thể Tưởng phu nhân sẽ nhảy lầu.

Nhưng cô thực sự không thuyết phục được Cố Mạc.

Làm sao bây giờ?

Cho dù lúc này ngăn được Tưởng phu nhân tự sát, nhưng sau đó thì sao?

Cô lấy cớ gì bây giờ?

Mạc Y sớm muốn gì cũng thu mua tập đoàn Bằng Trình.

Khi đó, cô nói cái gì cũng không ăn thua nữa.

“Tôi không tin cô! Tưởng phu nhân lắc đầu nói.

“Đừng!” Tiếu Nhiễm tiến lên từng bước, lớn tiếng ngăn cả.

Lúc này, Ưng Mẫn đột nhiên lặng lẽ xuất hiện phía sau Tiếu Nhiễm.

“Tiểu Nhiễm, bác gái, hai người đang làm cái gì?” Ưng Mẫn cười khó hiểu hỏi Tiếu Nhiễm phía trước.

“Ưng Mẫn, cháu tới đúng lúc. Cháu làm chứng cho bác, con nhóc này đồng ý ngăn cản việc thu mua, ngăn cản Mạc Y đổi tên.” Tương phu nhân đắc ý cười tiếp đón Ưng Mẫn.

“Vì sao? GX nghe cũng hay mà.” Ưng Mẫn ra vẻ khó hiểu nói.

“Hay cái rắm! GX có nghĩa là Cố Mạc và Tiếu Nhiễm! Trong bọn họ không có Y Nhiên! Không có!” Tưởng phu nhân gào thét điên cuồng.

“Không có sao?” Ưng Mẫn cầm cây chích điện trong tay. Chỉ thấy cô không hiểu cười lạnh một tiếng. Cô đưa cái chính điện về phía tầm mắt Tưởng phu nhân ấn 3 lần cười nói:”Vậy bác nên làm gì bây giờ?”

“Tự sát!” Tưởng phu nhân ánh mắt ngây dại trả lời.

“Mẹ nuôi đừng!”

“Bác gái đừng!”

Sự lo lắng giả dối của Ưng Mẫn hoàn toàn trái ngược với Tiếu Nhiễm, cô kêu “đừng” xong thì lùi về phía sau, mà Tiếu Nhiễm lại liều lĩnh xông lên.

Khi cô nắm được tay Tưởng phu nhân thì một chân bà đã ra khỏi lan can.

“Mẹ nuôi! đừng nhảy! Con đồng ý với mẹ!” Tiếu Nhiễm khóc nói.

Tưởng phu nhân quay đầu, ánh mắt ngây dại nhìn Tiếu Nhiễm, lộ ra nụ cười quỷ dị:”Cùng nhau!”

Nói xong, bà liền cầm cổ tay Tiếu Nhiễm muốn kéo cô nhảy xuống cùng.

Tiếu Nhiễm khủng hoảng lui về phía sau:”Đừng!”

Bởi vì nửa người cô vẫn nằm bên trong lan can cho nên khi Tưởng phu nhân buông tay Tiếu Nhiễm ra thì cơ thể bà không còn gì bám víu cứ thế rơi thảng xuống.

Tiếu Nhiễm lảo đảo , vội vàng tiến lên , cô gắng túm lấy nhưng lại chỉ túm được một góc áo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.