Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1383: Chương 1383




Chương 1383: Chương

Tiếu Nhiễm đi vào quán cà phê, nhìn thấy Lynda ngoắc tay với mình. Cô lập tức chạy tới, cười hô một tiếng: “Chị Lynda.”

“Tới cùng thì em có ăn cơm không thế? Sao mới không gặp vài ngày, đã gầy thế này rồi hả?” Lynda đau lòng hỏi han.

“Có, em có ăn mì ăn liền.” Tiếu Nhiễm nghịch ngợm le lưỡi.

“Mì ăn liền?” Lynda kinh ngạc trừng to mắt.

“Ngoài mì ăn liền ra, em không biết làm cái khác.” Tiếu Nhiễm bĩu môi, tự giác vô dụng thở dài.

Ba bảo vệ cô quá tốt, từ trước đến giờ cô chưa từng vào bếp, hiện giờ chỉ có thể nấu mì ăn liền.

“Nếu Cố tổng biết rõ, sẽ đau lòng lắm.” Lynda lắc đầu.

Nghe được Lynda nói, ánh mắt Tiếu Nhiễm có chút thất thần: “Chị Lynda, nếu chị muốn khuyên em, hôm nay cũng không cần phải nói chuyện hôm nay nữa.”

“Chị không định khuyên em.” Lynda khẩn trương giơ lên một bàn tay, trịnh trọng thề.

“Kia...” Tiếu Nhiễm kiên định nhìn Lynda: “Chúng ta chỉ ôn chuyện thôi.”

Lynda nhìn cô, có chút bất lực.

Mục đích có cô là muốn khuyên Tiếu Nhiễm, nhưng câu kia của Tiếu Nhiễm đã đem tất cả những gì cô định nói dội trở về.

“Cố tổng nhờ chị đưa cái này cho em.” Lynda lấy ra một lá thư từ trong túi xách, đưa cho Tiếu Nhiễm.

“Chị Lynda, chị đã đồng ý với em chỉ ôn chuyện.” Tiếu Nhiễm cho rằng trong phong thư kia là thư Cố Mạc viết cho cô, lập tức đứng dậy rời đi.

“Là thư chấp nhận em vào đại học.” Lynda nhanh chóng túm chặt Tiếu Nhiễm.

Lúc này Tiếu Nhiễm mới một lần nữa ngồi trở lại: “Em đã quên những chuyện này.”

“Thực sự tính đi học đại học Q?” Lynda quan tâm hỏi han.

“Chỉ cần không phải đại học F, chỗ nào cũng giống nhau.” Trong giọng nói của cô có chút ưu thương nhàn nhạt.

SAU KHI Cố Mạc khai giảng sẽ đi dạy ở đại học F.

“Em thật sự muốn trốn anh ấy hoàn toàn.” Lynda thở dài, nhìn thấy vẻ mặt bất mãn của Tiếu Nhiễm liền nhanh chóng giơ hai tay lên đầu hàng: “Được, không nói chuyện đến anh ấy nữa.”

“Thật ra đại học Q vẫn là giấc mơ của em, em nghĩ là em không thi đỗ.” Trong mắt Tiếu Nhiễm có chút ánh sáng không giống như thế.

Cô vẫn nghĩ muốn học đại học Q, nghĩ muốn làm nghề bác sĩ mà Cố Mạc không có cách nào tiếp tục, muốn đến những phòng học mà anh từng ngồi nghe giảng, muốn đi qua những con đường đã in dấu chân anh.

Không thể nghĩ được giấc mơ của mình có thể thành sự thật.

Này xem như một việc vui vẻ nhất trong cuộc sống của cô.

“Đại học Q là nơi rất nhiều người mơ đến. Năm đó Cố tổng lấy thân phận giải nhất học sinh giỏi thoải mái vào được đại học Q, em là người thứ hai chị quen biết có thể vào đó.” Lynda mang vẻ mặt sùng bái nhìn Tiếu Nhiễm.

“Chị Lynda, đại học F cũng không kém. Em biết năm đó chị là hoa hậu giảng đường.” Tiếu Nhiễm cười khen.

Có thể được Cố Mạc lựa chọn làm cấp dưới, tất nhiên sẽ có chỗ hơn người.

Lynda không chỉ đẹp, đầu óc cũng rất thông minh.

Lynda quyến rũ cười: “Năm đó, người xếp hàng theo đuổi chị có thể đẩy ra tận Bắc Băng Dương.”

Tiếu Nhiễm bị Lynda đùa cười: “Chị Lynda, trợ lý Trịnh biết sẽ ghen mất.”

“Anh ấy? Anh ấy chỉ đạm mạc nói với chị là hàng dài người theo đuổi kia cộng lại cũng không bằng một mình anh ấy.” Lynda bĩu môi, dường như lại oán giận, thực ra là rất hạnh phúc.

“Rất chảnh!” Tiếu Nhiễm dựng thẳng ngón cái lên, cười nói.

Lynda kiêu ngạo nở nụ cười.

Qua một lúc lâu sau, Tiếu Nhiễm ngừng cười, đột nhiên Lynda nghiêm túc nói: “Tiếu Nhiễm, Ưng Mẫn đã chết.”

“Ưng Mẫn đã chết? Làm sao có thể?” Tiếu Nhiễm hoảng sợ.

Làm sao Ưng Mẫn có thể chết đột nhiên như thế?

Trạng thái sức khỏe của cô ấy không tồi.

Lynda có chút tiếc hận nói: “Không thể nghĩ được cô ấy là người cực đoan như thế.”

“Có ý gì?” Tiếu Nhiễm kinh ngạc nhìn Lynda.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.