Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1105: Chương 1105: Đây là anh đang nói sự thật!




Chương 1105: Đây là anh đang nói sự thật!

Editor: Nhã Y Đình

Con rể ơi là con rể, biết con yêu Tiếu Nhiễm nhưng sao có thể nói những lời như vậy trước mặt ông già này chứ?

Tiếu Bằng Trình lại nhẫn nhịn mới không cười ra tiếng.

Xem ra tâm can bao bối của ông đã giữ chặt trái tim của Cố Mạc rồi.

Rất tốt!

Rất tốt!

Cố Mạc để tách cà phê lên trên bàn, ôm lấy Tiếu Nhiễm, nói với Tiếu Bằng Trình: “Ba, Tiểu Nhiễm mệt rồi. Chúng con về đây ạ!”

Tiếu Bằng Trình xua tay, cố gắng nói với giọng điệu bình thường: “Đi đi! Về ngủ sớm một chút đừng để mệt chết!”

“Ba!” Tiếu Nhiễm đỏ mặt kháng nghị.

Sao ba cũng nói đùa với Cố Mạc thế chứ?

“Ba cũng đã qua tuổi trẻ mà! Đi đi! Ba xem sách một chút, không tiễn các con đâu!” Tiếu Bằng Trình cười nói.

Cố Mạc cười, ôm Tiếu Nhiễm rời khỏi biệt thự.

Ngồi vào trong xe, Tiếu Nhiễm bất mãn chọc vào ngực anh: “Mặc tiên sinh, da mặt anh quá dày nha?”

“Anh nói vậy là để cha vợ yên tâm!” Cố Mạc để yên Tiếu Nhiễm đánh đấm, hợp tình hợp lý nói.

“Nhưng cũng không thể nói như vậy được!” Tiếu Nhiễm đỏ mặt, trừng mắt nhìn Cố Mạc.

Cái gì mà kêu cô ép khô anh chứ?

Rõ ràng mỗi lần anh đều khiến cô ‘tinh bì lực tẫn’. . . . .

“Anh chỉ trần thuật sự thật thôi. Anh có em, cái gì mà tiểu minh tinh đại tiểu thư, tất cả đều là đồ bỏ đi!” Cố Mạc cười sờ đầu Tiếu Nhiễm.

“Lần sau không được nói lung tung trước mặt ba em nữa!” Tiếu Nhiễm khí phách ra lệnh.

“Rõ!” Cố Mạc cung kính giơ tay chào theo quân đội, một tay ôm cô, một tay nắm tay lái, lái xe đi.

Tuy lúc ăn cơm, ba vợ có giữ bọn họ ở lại nhưng anh không đồng ý. Dù sao đó là nhà của ba vợ, không thể yêu cô tận hứng dược.

“Có phải anh lái quá nhanh không?” Tiếu Nhiễm thấy vận tốc đã qua 130km/h, vội vàng nhắc nhở anh. Sau vụ tai nạn kia, cô không thể chịu được khi lái xe nhanh như vậy.

Thấy sự sợ hãi trong mắt Tiếu Nhiễm, Cố Mạc vội vàng thả chậm tốc độ xe: “Mau chóng về nhà thì em sẽ không sợ gì nữa!”

Tiếu Nhiễm xấu hổ, lườm Cố Mạc một cái.

Mấy ngày nay, ngày nào anh cũng yêu cô, còn chưa đủ sao?

Dùng được cứ dùng sao?

“Không cần xấu hổ. Chúng ta là vợ chồng. Nếu anh không có ham muốn thì em mới nên tức giận!” Cố Mạc hôn nhẹ trán Tiếu Nhiễm, yêu chiều nói.

Tiếu Nhiễm nằm trong lòng anh, thẹn thùng đấm vào ngực anh: “Đạn bắn không thủng, tên lửa bắn không vỡ, tia lase cũng không lọt, còn có thể chống lại được bom nguyên tử!”

“Cái gì vậy?” Cố Mạc cúi đầu, tò mò hỏi.

“Em nói độ dày của da mặt anh đó!” Tiếu Nhiễm nghiển răng nói.

“Có sao?” Cố Mạc sờ cằm, nhìn lại qua gương chiếu hậu.

Tiếu Nhiễm giữ mặt Cố Mạc, cùng nhìn vào gương chiếu hậu, trịnh trọng nói: “Khoảng chừng một mét tám. . . . .”

Cố Mạc cười ha ha: “Nghịch ngợm!”

Tiếu Nhiễm rúc vào lòng Cố Mạc, nghịch ngón tay thon dài của anh.

Tuy không có thói quen thấy anh thể hiện tình cảm nhưng cô vẫn rất uất ức.

Anh dùng sự vô liêm sỉ của mình chứng minh với ba anh chỉ có cô.

Không biết sao hôm nay ba lại nói những lời như vậy.

Con gái của Cao Kiền, ngôi sao hạng ba.

Chẳng lẽ có người như vậy theo đuổi Cố Mạc sao?

Chẳng lẽ Cố Mạc nhà cô lại dễ dàng bị người khác theo đuổi như vậy à?

Không phải cô, anh cũng chẳng cần.

Trái tim của anh, so với sắt thép còn cứng rắn hơn. Viên đạn bọc đường đơn thuần kia sao có thể bắn thủng chứ.

Chưa bao giờ cô lo lắng anh thay lòng đổi dạ, bao nuôi bồ nhí.

Cố Mạc nắm tay Tiếu Nhiễm, tăng tốc hơn một chút, cố gắng đi nhanh về nhà.

Anh muốn yêu cô, lúc nào cũng muốn.

Anh không biết cô có ma lực gì khiến anh mê muội như vậy.

Dừng xe ở trước cửa biệt thự, cũng chẳng kịp khóa, anh ôm lấy Tiếu Nhiễm chạy vào nhà.

Bảo vệ nhận lấy chìa khóa mà Cố Mạc ném lại, tự giác giúp anh đánh xe vào gara.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.