Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1083: Chương 1083: Đùa giỡn tâm cơ Ưng Mẫn, phu nhân Tưởng mắc câu




Chương 1083: Đùa giỡn tâm cơ Ưng Mẫn, phu nhân Tưởng mắc câu

Lúc Tiếu Nhiễm nhìn thấy chủ nhiệm Lưu làm phẫu thuật cho ông ngoại ở bệnh viện, lập tức nhớ tới ông ngoại, có chút chua xót ẩm ướt hốc mắt. cô cố gắng mở to mắt để không bị làm cho ướt nhẹp, cười bắt tay với đối phương: “Chủ nhiệm Lưu!”

“Cố phu nhân, ông ngoại của cô khôi phục thế nào rồi?” Chủ nhiệm Lưu vẫn nhớ rõ cô gái nhỏ đáng yêu này, hòa ái cười hỏi.

Tiếu Nhiễm cố gắng khống chế nước mắt, chua xót nói: “Tôi không chăm sóc tốt cho ông...”

Chủ nhiệm lưu nhìn thấy vẻ mặt của cô, đã đoán được kết quả. Ông nhẹ giọng an ủi: “Nén bi thương.”

“Vị này chính là?” Phu nhân Tưởng thấy đối phương và Tiếu Nhiễm có quen biết, nghi ngờ hỏi han.

Tiếu Nhiễm khẩn trương lau nước mắt, cười giới thiệu: “Mẹ nuôi, đây là chuyên gia mà Cố Mạc mời từ thành phố B đến. Người có thể yên tâm rồi. Y thuật của chủ nhiệm Lưu rất tốt.”

“Thật sao?” Phu nhân Tưởng nhẹ nhàng thở ra, vẻ mặt có chút vui sướng.

“Tiếu Nhiễm, ông ngoại cô làm sao thế?” Ưng Mẫn quan tâm hỏi han.

Nếu cô không đoán sai,cho dù chủ nhiệm Lưu này không động tay phẫu thuật cho ông ngoại của Tiếu Nhiễm, thì cũng tham dự vào quá trình trị liệu. Cô vừa mới nghe được ba chữ nén bi thương của chủ nhiệm lưu, nhận định là ông ngoại kia đã chết.

“Ung thư dạ dày giai đoạn cuối...” Tiếu Nhiễm gục đầu xuống, dùng lực hít mũi: “Vừa phẫu thuật xong, mẹ kế và em gái của tôi lại chạy đến làm ông tức giận.”

Cố Mạc nhanh chóng ôm bả vai, ấn cô vào trong gnuwjc, nhẹ nhàng vuốt ve cô, an ủi.

“Vừa giải phẫu xong đã bị tức chết? Khéo như vậy? Người nào phẫu thuật?” Ưng Mẫn kinh ngạc trừng to mắt.

“Tôi.” Chủ nhiệm Lưu nho nhã nói.

Nghe được chủ nhiệm Lưu nói, phu nhân Tưởng lập tức trốn sau lưng Ưng Mẫn, có chút thần kinh lớn tiếng reo lên: “Không, tôi không cần ông ấy mổ cho tôi, không muốn chết.”

Tiếu Nhiễm kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn phu nhân Tưởng: “Mẹ nuôi, ông ngoại con là bị mẹ kế làm cho tức chết, không liên quan đến chủ nhiệm lưu, ông ấy là chuyên gia nổi tiếng cả nước.”

“Không tin, ông ngoại con chết nhanh như vậy... mẹ, mẹ còn chưa thấy được tiểu Mạc kết hôn... không thể chết dduowjc1” Phu nhân Tưởng kinh hoảng lui về phía sau.

Cố Mạc giận tái mặt, bất mãn nhìn thoáng qua Ưng Mẫn.

Ưng Mẫn tiếp thu trách cứ của Cố Mạc, nhanh chóng xoay người, vỗ nhẹ lên bả vai của phu nhân Tưởng: “Bác gái, bác đừng khẩn trương như thế. Chủ nhiệm Lưu là do Cố Mạc mời đến, bác phải tin tưởng ông ấy.”

“Cố Mạc mời? Cố Mạc?” Phu nhân Tưởng ló ra từ trong lòng Ưng Mẫn, chứng thực nhìn Cố Mạc.

Cố Mạc lập tức gật đầu: “Chủ nhiệm Lưu là bác sĩ tốt nhết của bệnh viện u thành phố B. Tin tưởng cháu.”

Ưng Mẫn phụ họa nói: “Bác gái, bác không tin người khác chả nhẽ cũng không tin Cố Mạc sao?

Lúc này phu nhân Tưởng mới nhìn về phía chủ nhiệm Lưu, vẫn có nghi ngờ hỏi han: “Ông có thể trị hết bệnh cho tôi?”

“Tôi sẽ cố gắng nhất có thể, lại nói, có lẽ bệnh của phu nhân không nghiêm trọng lắm. Không cần tạo áp lực quá lớn cho chính mình.” Chủ nhiệm Lưu cười nhạt như gió xuân.

“Thật sao?” Phu nhân Tưởng chuyển hướng sang Ưng Mẫn

“Có lẽ đau đầu là do bà thường tạo áp lực quá lớn cho mình. Đừng quá lo lắng, kết quả kiểm tra tiến hành xong chuyện gì cũng không có.” Ưng Mẫn cười vỗ vỗ tay bà.

Nghe được cô nói vậy, phu nhân Tưởng mới trấn an nở nụ cười: “Tôi muốn kiểm tra!”

“Mẹ nuôi, con đi với mẹ!” Tiếu Nhiễm khẩn trương bước lên, ôm lấy cánh tay bà nói.

“Tôi muốn Ưng Mẫn theo tôi!” Phu nhân Tưởng nghiêm mặt rút tay ra, vươn tay với Ưng Mẫn.

“Mẹ nuôi...” Tiếu Nhiễm có chút bi thương.

Cô thật sự quan tâm bà, hi vọng bà bình an vô sự, hi vọng bà gặp mọi chuyện tốt.

Trước không phải mẹ nuôi đã tha thức cho cô sao? Sao hôm nay lại đột ngột đổi mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.