Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1272: Chương 1272: Em muốn lột da bà ta




Chương 1272: Em muốn lột da bà ta

Editor: Quỷ Quỷ

Tiếu Lạc cũng không nhìn thấy người mặc đồ đen, liền đi ra khỏi biệt thự, kết quả bị người mặc đồ đen ngăn lại.

“Các người muốn gì?” Tiếu Lạc xốc cặp sách lên vai, bất mãn hỏi.

“Chúng tôi phụ trách bảo đảm an toàn cho cô Tiếu. Mời!” Người mặc đồ đen làm động tác mời.

Theo tay đối phương Tiếu Lạc nhìn thấy một chiếc Mercedes-Benz màu đen đang đỗ ở cửa, có một người áo đen khác đang đứng giữ cửa xe, cung kính chờ cô lên xe.

“Mời!” Người đàn ông lặp lại, giọng nói lạnh lùng tràn nghập sự nguy hiểm, giống như “nếu cô không lên xe chúng tôi sẽ quăng cô lên”.

Tiếu Lạc cùng đường, đành phải mím môi cắn chặt răng ngồi vào xe.

Vốn tưởng rằng đến trường có thể thoát khỏi bọn họ, không ngờ đến kh tan học chiếc Mercedes-Benz đã đừng đối diện cửa trường học, cô vừa ra hành lang đã nhìn thấy nó.

Cố Mạc phái người nhìn chằm chằm cô như vậy, cô muốn chạy cũng không thoát.

…………………..

Tiếu Bằng Trình hôn mê một ngày, đến chiều tối cũng không tỉnh lại.

Cố Mạc mang cơm vào phòng bệnh, nhìn thấy Tiếu Nhiễm ngồi bên giường bệnh, khóc nắm tay ba. Tim anh lập tức đau nhói.

“Nha đầu, ăn cơm.” Anh đi tới nhẹ giọng gọi.

Tiếu Nhiễm lắc lắc đầu:”Em không đói.”

“Đã một ngày em không ăn uống gì rồi.” Cố Mạc lo lắng ngồi xổm xuống trước mặt Tiếu Nhiễm, nghiêm túc nhìn vào mắt cô, “Em không muốn ba tỉnh lại sẽ nhìn thấy con gái bảo bối bị đói chứ?”

Tiếu Nhiễm cắn cắn môi, mắt ướt sũng, thỏa hiệp gật đầu.

Cố Mạc kéo ghế lại, ngồi bên cạnh Tiếu Nhiễm, đặt hộp cơm lên bàn, đút cho Tiếu Nhiễm ăn giống như đang đút cho một bệnh nhân.

Mới được hai miếng, Tiếu Nhiễm đã đẩy tay Cố Mạc ra:”Ăn không vào.”

Cố Mạc khẽ thở dài:”Nha đầu, coi như em thương anh đi, ăn xong rồi nôn ra, còn hơn là cái gì cũng không ăn. Em như vậy anh rất khó chịu.”

Tiếu Nhiễm gục đầu xuống đầu gối Cố Mạc, vừa khóc vừa nói:”Hôm nay em luôn nhớ lại chuyện tối qua. Trước ngực ba sao lại có nhiều máu như vậy? Ai đã làm ba bất tỉnh. Nếu chỉ là cơ tim tắc nghẽn, sẽ không bị hộc máu. Em biết nhất định có người, hôm qua khi ba ngất xỉu đã có người nào đó ở bên ba. Rốt cuộc là ái?”

“Nếu em thực sự muốn biết thì ăn cơm đi. Ăn xong anh sẽ cho em biết.” Cố Mạc vuốt tóc Tiếu Nhiễm, tâm trạng nặng nề nói.

“Anh biết?” Tiếu Nhiễm khiếp sợ ngẩng đầu, vẻ mặt khó tin.

“Đúng!” Cố Mạc bưng hộp cơm lên, nhét vào tay Tiếu Nhiễm, nhìn cô ý bảo cô phải ăn hết cơm mới nói ra.

Tiếu Nhiễm tuy rằng bán tín bán nghi, bắt đầu ngoan ngoãn ăn cơm.

Bởi vì quá đau lòng, không thiết ăn uống, chỉ mới được vài miếng liền muốn nôn ra.

Cố Mạc nhay tay mang nước cho cô:”Ăn từ từ thôi.”

Tuy Cố Mạc bảo cô ăn chậm một chút, nhưng vì vội vã muốn biết chân tướng, ngược lại cô còn ăn nhanh hơn.

Cố Mạc thở dài, đoạt lấy cơm, để cho cô nhai hết, rồi lại đút từng thìa cho cô.

“Sau khi phát lệnh truy nã Dương Nguyệt Quyên, anh liền phái người bảo vệ ba 24/24. Tối qua, có người vụng trộm lẻn vào biệt thự, tưởng là kẻ trộm, chỉ canh giữ bên ngoài, chờ đối phương chạy ra mới bắt lại.”

“Là ai?”

“Dương Nguyệt Quyên.”

“SHIT!” Tiếu Nhiễm tức giận đến nỗi văng tục.” Dương Nguyệt Quyên ở đâu? Em phải đi lột da bà ta!”

“Bình tĩnh!” Cố Mạc nắm chặt cổ tay Tiếu Nhiễm không cho cô chạy đi, “Bệnh của ba quan trọng hơn. Dương Nguyệt Quyên dù sao vẫn trú tại một nơi, bắt giữ bà ta chỉ là việc sớm muộn.”

Tiếu Nhiễm dùng sức hít sâu, tự nói với chính mình, không nên tức giận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.