Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1054: Chương 1054: Em nghiêm túc




Chương 1054: Em nghiêm túc

Editor: Quỷ Quỷ

Tiếu Nhiễm muốn đấm Cố Mạc một cái, nhưng tay lại đụng phải phải thuốc ngâm tay. Cô lập tức tỉnh ngủ, ngồi xuống ôm lấy thuốc ngâm kháng nghị:”Đều tại anh! Thuốc nóng lại nguội rồi!”

“Nguội thì nguội. Ngủ thôi!” Cố Mạc vươn cánh tay dài ôm Tiếu Nhiễm vào lòng.”Không được! Phải nghe lời anh Cố Nhiên!” Tiếu Nhiễm lại cắm lại thuốc ngâm, vỗ vỗ, “Mau nóng lên đi!”

Cố Mạc cau mày nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường:”Nha đầu, để anh chờ, em đi ngủ trước đi.”

“Lỡ anh ngủ gật thì sao?” Tiếu Nhiễm không có đồng ý.

“Anh có thói quen ngủ muộn. Hiện tại em ép anh ngủ cũng không ngủ được. Ngủ trước đi, mai còn phải đi thi,” Cố Mạc vỗ vỗ đầu Tiếu Nhiễm, yêu chiều nói.

“Chỉ là cuộc thi hàng tháng, không quan trọng. Kỳ trước em thi được 503 điểm, em sẽ cố gắng hơn, sẽ vào được F đại thôi.” Tiếu Nhiễm cười nói. “Anh chứ chờ làm giáo sư của em đi!”

“503 điểm, em chắc chắn sẽ đỗ F đại sao?” Cố Mạc nhíu mày.

“Em có điểm cộng vùng dân tộc thiểu số! Chú, anh quên rồi sao?” Tiếu Nhiễm ghé vào trước ngực anh nói:”Với lại với sự dạy dỗ nghiêm khắc của anh, em còn có thể không đỗ cao sao? Không sợ!”

“Anh không chỉ dạy dỗ giỏi không thôi đâu!” Cố Mạc xoay người đè Tiếu Nhiễm xuống, “Trong lúc chờ nó nóng lên, chúng ta làm một lần nữa đi.”

Tiếu Nhiễm đỏ mặt kháng nghị:”Chú, còn chưa đủ sao? Đã làm 3 lần rồi!”

“Không đủ!” Cố Mạc nói xong, liền bịt miệng Tiếu Nhiễm…..

Sau khi kết thúc hết thảy, Tiếu Nhiễm chẳng còn sức đâu đi trông nom thuốc ngâm, chỉ nằm trên giường không ngừng thở dốc.

Cố Mạc vẻ mặt thỏa mãn, vươn tay với lấy thuốc ngâm đã nóng, thả những ngón tay cứng ngắc xuống.

Ngón tay chìm trong thuốc nóng, thuốc bắt đầu hòa tan, đau đớn dần dần được xoa dịu.

“Đỡ hơn chưa?” Tiếu Nhiễm quan tâm hỏi.

Cố Mạc nghiêm người, ánh mắt sáng rực:”Vô cùng tốt!”

Tiếu Nhiễm đỏ mặt trừng mắt nhìn Cố Mạc liếc mắt một cái:”Em nghiêm túc đó!”

Cố Mạc nhíu mày, vô tội nói:”Anh cũng nói thật mà. Em rất tuyệt, làm anh không khống chế được dục vọng.”

Tiếu Nhiễm biết là không thể nói chuyện bình thường nổi với Cố Mạc, đảo cặp mắt trắng dã.

Cố Mạc cười đưa tay phải đến trước mặt Tiếu Nhiễm:”Xoa giúp anh.”

Tâm trạng Tiếu Nhiễm lập tức hưng phấn trở lại, vô cùng nghiêm túc cầm tay Cố Mạc, giúp anh mát xa từng ngón một.

Cố Mạc áp lại gần, thân thiết hôn lên trán cô:”Anh sẽ khỏi. Em đừng tự trách.”

Tiếu Nhiễm chỉ “Ừ” một tiếng.

Nhìn thấy Cố Mạc vì bị đau tay mà khó chịu, cô cũng cảm thấy khó chịu.

Nghĩ đến anh bị đau là tại mình, cô sao có thể thờ ơ?

Tự trách vô cùng, thật sự đau, thật sự hối hận.

“Được rồi.” Cố Mạc rút tay phải về, một lần nữa kéo Tiếu Nhiễm vào lòng, “Ngủ đi, nói không chừng ngày mai ngón tay anh có thể khiêu vũ trên bàn phím rồi.”

“Còn khiêu vũ?” Tiếu Nhiễm bị Cố Mạc làm cho bật cười, “Anh cho rằng đây là thuốc tiên sao? Dán vào là khỏi?”

“Dán vào là khỏi…” Cố Mạc bật cười.

“Cục cưng dán vào là khỏi…………” Tiếu Nhiễm cười quay lưng lại.

“Dám trêu anh?” Cố Mạc vươn tay cù dưới nách và thắt lưng Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm cười né tránh.

Cố Mạc đột nhiên dừng động tác, gắt gao nắm lấy ngón tay đang dán cao, thấp giọng rủa một tiếng.

“Lại đau sao?” Tiếu Nhiễm lập tức căng thửng quay lại.

“Tạm thời không thể vận động mạnh. Anh quên mất.” Cố Mạc từ giễu cười nói, “Nhưng vẫn có thể ôm anh, bằng không thì thảm lắm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.