Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1172: Chương 1172: Không chỉ không tồi




Chương 1172: Không chỉ không tồi

Editor: Quỷ Quỷ

“Nhà cháu ở B thị?” Bà nội kinh ngạc hỏi.

“Nhà và nơi công tác của cháu đều ở bên đó ạ.” Tần Viễn Chu gật gật đầu, “Kết hôn rồi, chúng cháu sẽ ở lại B thị.”

“B thị….hơi xa….” Bà nội đột nhiên có chút khó chịu. Cháu gái mà bà thương yêu nhất giờ phải gả đi xa. Tuy rằng phương tiện giao thông bây giờ rất phát triển, nhưng cũng không thể gần gũi được, muốn gặp mặt sẽ có chút khó khăn.

“Bà nội, cháu muốn lập gia đình, cũng không phải sẽ không trở lại.” Bà nhớ cháu chỉ cần gọi điện thoại cháu sẽ bay về ngay.” Cố Tương ghé vào lòng bà nội làm nũng nói.

Bà nội Cố xoa đầu Cố Tương cười nói:”Bà nội còn chưa nói không đồng ý mà cháu đã bắt đầu sốt ruột, xem ra là muốn gả đi lắm rồi.”

“Bà nội!” Cố Tương làm nũng phụng phịu.

“B thị thì B thị. Cùng lắm bà già này nhớ cháu gái thì bay qua nhìn một cái.” Bà nội Cố haha cười nói.

“Nếu Cố Tương thực sự gả đi B thị, cháu sẽ mua một cái máy bay tư nhân cho bà.” Cố Mạc cười nói với bà nội.

“Chủ ý này hay! Cứ như vậy đi.” Bà nội Cố vẫy tay với Tần Viễn Chu, chờ anh ngồi xổm xuống trước mặt mình, bà liền kéo tay anh đặt lên tay Cố Tương, hiền lành cười nói “Bà nội không mong nhóc Tương được vinh hoa phú quý gì, chỉ mong cháu đối xử với nó thật tốt. Bà chỉ có một cháu gái bảo bối, từ nhỏ chưa hề chịu khổ, cũng không biết việc nhà. Bà và ba mẹ nó cũng chưa từng nói nặng lời với nó.”

“Bà nội yên tâm, cháu sẽ quý trọng cô ấy.” Tần Viễn Chu chân thành nói, “Sẽ không để cô ấy chịu bất cứ khổ sở nào.”

“Vậy bà nội yên tâm rồi.” Bà nội Cố lau lâu khóe mắt.

“Để con gọi giúp việc nấu thêm vài món ăn. Hôm nay thật náo nhiệt.” Chu Cầm vui mừng nói.

Dặn dò giúp việc xong, bà liền lên lầu gọi điện cho Cố Hoài Lễ:”Hoài Lễ, hôm nay ông đừng đi xã giao nữa! Con gái ông mang con rể về nhà!”

“Thật chứ? Tôi về đây! Lập tức về đây!” Cố Hoài Lễ nghe xong cũng đặc biệt vui vẻ.

Cúp điện thoại xong, Chu Cầm nhìn gương xoa xoa khóe mắt. Người phụ nữ trước mặt bà ngượng ngùng khóc, không có nghĩa là bà không xúc động. Hôn nhân của con gái cũng là nỗi lo lắng nhất của bà. Tần Viễn Chu này thoạt nhìn một thân khí chất cao quý, chắc không phải xuất thân tầm thường. Hi vọng nhóc Tương gả đi sẽ không chịu thiệt thòi.

Điều làm cho bà vui mừng nhất năm nay chính là có thể gả con gái ra ngooài.

Là trời cao chiếu cô nhà bọn họ.

Ba đứa nhỏ đều có được hạnh phúc của mình.

Nếu Tiếu Nhiễm có thể mang thai thì quá tốt rồi.

Dưới lầu, bà nội nắm tay Tần Viễn Chu, quan tâm hỏi:”Tiểu Tần, cháu làm nghề gì?”

“Cháu làm ở tòa thị chính ạ.”Tần Viễn Chu nho nhã cười nói.

“Không tồi không tồi!” Bà nội Cố yêu thích nhìn Tần Viễn Chua.

“Không chỉ không tồi đâu ạ.” Cố Mạc cười nói.

Tần Viễn Chu chính là người đứng đầu.

“Công việc đúng là không tồi. Nhưng giá thuê nhà của nhân viên công vụ có phải rất mắc không? Cố Mạc, bà nhớ rõ ở trung tâm B thị cháu có một căn hộ, cháu giữ lại cũng vô dụng, không bằng tặng cho nhóc Tương làm đồ cưới đi.” Bà nội Cố chỉ một câu nói liền mang tài sản của Cố Mạc đi tặng người ta

“Vâng.” Cố Mạc lập tức đồng ý, “Chỉ e là thị trưởng Tần không thích.”

“Thị…..trưởng…..Tần?” Bà nội Cố trừng lớn ánh mắt, kinh ngạc không thôi.

“Cháu chỉ mới nhậm chức chưa đến một năm ạ.” Tần Viễn Chu khiêm tốn nói. “Đơn vì phân cho một khu biệt thự. Mặt khác, cháu cũng có vài bất động sản ở B thị. Chắc chắn sẽ không để Cố Tương chịu thiệt thòi.”

“Xem ra không tặng được căn hộ của Cố Mạc rồi.” Bà nội Cố vui vẻ cười nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.