Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1158: Chương 1158: Muốn bù đắp




Chương 1158: Muốn bù đắp

Editor: Quỷ Quỷ

Cố Mạc gọi vài cuộc điện thoại xong, vẻ mặt nghiêm trọng trở lại phòng bệnh.

“Bác gái, cháu có chút việc gấp, cháu và Tiếu Nhiễm về trước.” Cố Mạc phải đưa Tiếu Nhiễm về nhà trước, rồi tới chỗ Tiếu Bằng Trình hỏi tình hình cụ thể, rồi tìm biện pháp giải quyết.

“Cố Mạc, anh có việc thì về trước đi. Em ở lại với mẹ nuôi.” Tiếu Nhiễm cười nói.

Cố Mạc đánh mắt về phía hộ lý chăm sóc đặc biệt, đối phương lâp tức nhận lấy bát trong tay Tiếu Nhiễm, nhiệt tình nói:”Cố phu nhân, Tưởng phu nhân có tôi ở đây rồi. Ông Cố có việc, cô cũng cùng về luôn đi.”

“Nhưng tôi muốn ở lại chăm sóc mẹ nuôi.” Tiếu Nhiễm nhìn thoáng qua Tưởng phu nhân.

“Tôi đang xấu xí không muốn gặp ai cả, mấy người về hết đi.” Tưởng phu nhân sờ vào vùng đầu vừa phẫu thuật, bình tĩnh nói.

“Mẹ nuôi, tóc một thời gian nữa sẽ lại dài ra.” Tiếu Nhiễm nhanh miệng an ủi Tưởng phu nhân.

Tưởng phu nhân không thèm liếc nhìn Tiếu Nhiễm một cái, nằm nghiêng đưa lưng về phía cô.

Tiếu Nhiễm cắn môi, thương tâm cúi đầu.

Tưởng phu nhân thực sự không tha thứ cho cô.

Nhưng cô có thể hiểu được. Nếu người chết là con gái mình, cô nhất định không tha thứ cho kẻ gây họa.

Cô không có tư cách khổ sở.

Lại ngẩng đầu, mắt cô đẫm nước nói:”Mẹ nuôi, mẹ nghỉ ngơi cho khỏe. Mai con lại đến thăm mẹ”

“Ngày mai chủ nhiệm Ưng sẽ đến đây. Cô không cần tới nữa.” Tưởng phu nhân lạnh lùng nói.

“Vâng.” Tiếu Nhiễm khó chịu cắn môi, yết hầu như bị bóp nghẹt.

Cố Mạc nắm bàn tay Tiếu Nhiễm, mỉm cười trấn an cô.

“Bác gái, nha đầu lo cho bác ăn không ngon, ngủ không yên, gầy đi mấy cân. Hôm nay cô ấy nhìn thấy bác bình phục tốt như vậy nên rất vui. Bác chăm chỉ bồi dưỡng nên phẫu thuật rất thành công, mấy ngày nữa bác có thể xuất viện.” Cố Mạc cười cười nói, “Cháu sẽ không đưa Tiếu Nhiễm đến thăm bác nữa đâu ạ.”

Tưởng phu nhân chỉ “hừ” một tiếng coi như trả lời.

Cố Mạc kéo thắt lưng Tiếu Nhiễm, đưa cô đi ra.

“Cố Mạc, anh không cần nói đỡ cho em.” Tiếu Nhiễm muốn nói đây là kết cục mình xứng đáng phải nhận, nhưng âm thanh trong họng như bị chặn lại.

Cố Mạc dừng xe, ôm Tiếu Nhiễm vào lòng:”Bà ấy vẫn còn chút cảm xúc, sẽ tốt thôi. Bác gái là một người lương thiện.”

“Em là người có tội, không đáng được tha thứ. Em chỉ muốn…. Chỉ là muốn bù đắp…..Hi vọng mẹ nuôi cho em một cơ hội.” Tiếu Nhiễm nghẹn ngào đau lòng nói.

Đã phạm sai lầm nhưng không có người cho cô cơ hội để bù đắp đôi với cô mà nói chính là chuyện tàn nhẫn nhất, bởi vì cô sẽ bị cảm giác tội lỗi giết chết.

Co muốn…..thân thiết với Tưởng phu nhân.

Nhìn thấy cô khổ sở, Cố Mạc không đành lòng nói:”Thời gian tới em đừng đi gặp bà ấy. Thần kinh của bà ấy vẫn chưa ổn định.”

“Thần kinh? Không phải anh quá nhạy cảm rồi chứ?” Tim Tiếu Nhiễm hoang mang đập mạnh.

Tưởng phu nhân nhìn rất bình thường. Lúc cùng nói chuyện với cô và Cố Mạc cũng rất bình thường, chỉ có khi đối mặt với cô thì mới có chút bất thường. Nhưng đó không phải là vấn đề thần kinh, mà là sự oán hận.

“Nghe lời!” Cố Mạc ôm chặt Tiếu Nhiễm, nghiêm túc nói.

Không nhìn thấy Tưởng phu nhân, cô làm sao an lòng được đây?

Tiếu Nhiễm ở trong lòng Cố Mạc thở dài thật dài.

Trong phòng bệnh, Tưởng phu nhân thất thần nhìn lên trần nhà, suy nghĩ lời nói của Ưng Mẫn.

Rõ ràng đồng ý đối tốt với Tiếu Nhiễm trước mặt Cố Mạc, vì sao mình vẫn không thể kìm chế được?

Chẳng qua Ưng Mẫn cũng nhìn ra trở ngại duy nhất cản trở Cố Mạc và Phùng Hân Nhiên ở bên nhau chính là Tiếu Nhiễm.

Bà muốn đuổi con bé đó đi.

Đương nhiên là không thể cho Cố Mạc biết được.

Bà không muốn mất đi đứa con rể hiếu thuận này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.