Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1063: Chương 1063: Người đàn ông sợ vợ không dọa người.




Chương 1063: Người đàn ông sợ vợ không dọa người.

Bận rộn một ngày, tìm rất nhiều quan hệ, Cố Mạc cũng không thu phục được Lục An Bình.

Vụ sắp xếp có quyề lực tuyệt đối quyết định sống chết của công ty thuốc, người bên trên có thể tạo áp lực xuống

Cố Mạc buồn bã ngồi trên ghế, không có đầu mối nào nắm chặt hai tay.

Lynda gõ cửa phòng: “Cố tổng, 4 giờ rưỡi, anh có muốn đi đón Tiếu Nhiễm không?”

Cố Mạc nghe được Lynda nói, lập tức nhìn qua đồng hồ: “Tôi đi đón cô ấy, cô bảo Trịnh Húc gửi tư liệu mà tôi muốn chỉnh sửa lại vào hòm thư của tôi.”

“Được.” Lynda cung kính gật đầu.

Đột nhiên Cố Mạc xoay người, nhìn cô: “Chuẩn bị hôn lễ thế nào rồi?”

“Sơ qua là đình tuần giữa tháng 6.” Lynda cười trả lời

Cố Mạc nửa thật nói: “Tôi có thể làm chứng.”

“Không thành vấn đề.” Lynda nở nụ cười: “Bà mối cũng có thể để anh làm, dù sao cũng không có người, tôi và Trịnh Húc cũng không có khả năng quen biết, yêu nhau...”

“Một lời đã định.” Cố Mạc vừa lòng nói.

Lynda gật đầu.Bạn nào muốn đọc full liên hệ :

Cố Mạc nắm chìa khóa xe, chỉnh lại tây trang, liền đi.

Lynda đuổi sát theo sau đi ra văn phòng tổng giám đốc, cũng cẩn thận khóa cửa lại.

Trịnh Húc bưng ly cà phê đi ra khỏi văn phòng trợ lý, đang nhìn đến Cố Mạc biến mất ở trong thang máy, anh đi đến bên cạnh Lynda, quan tâm hỏi han: “Cố tổng đi đón Tiếu Nhiễm?”

“Vâng. Anh ấy bảo anh chỉnh lại tư liệu rồi gửi vào hòm thư của anh ấy.” Lynda nhanh chóng dặn Trịnh Húc: “Anh chỉnh lại cẩn thận một chút, cố gắng đừng để có chỗ nào cần sửa. Lần này Cố tổng có vẻ nghiêm trọng, mỗi lần em đi vào đều thấy anh ấy đang uốn ngón tay.”

“Cô Lynda, chừng nào thì em có thể quan tâm anh như thế?” Trịnh Húc ôm sát Lynda, bất mãn kháng nghị.

“Cả người anh từ trên xuống dưới đều bình thường, em lấy đâu ra nơi để quan tâm?” Lynda tràn ngập phong tình cười hỏi.

Dáng vẻ TRịnh Húc khi ghen thật đáng yêu.

“Có một chỗ,... đặc biệt cần em quan tâm chăm sóc...” Trịnh Húc thấp giọng nói.

Nghe anh nói, mặt Lynda lại đỏ lên. Cô dùng lực phụ giúp anh: “Ở công ty, chú ý ảnh hưởng.”

Trịnh Húc nói nhỏ bên tai cô, thần bí ói: “Vợ à, hôm nay nhóm nghiên cứu phát triển giống nòi đưa tới nhóm sản phẩm đầu tiên. Đêm nay chúng ta làm thí nghiệm thử xem, có phải đúng như nghiên cứu không, siêu mỏng, an toàn.”

Lynda hung hăng nhéo thắt lưng anh, lúc anh đau đớn mà buông tay ra, đỏ mặt rời khỏi vòng ôm của anh: “Chuyên tâm làm việc!”

Trịnh Húc nhìn Lynda đỏ mặt, thỏa mãn lộ ra nụ cười nhợt nhạt.

Vợ của anh tuy có chút cường thế, nhưng thi thoảng cũng sẽ lộ ra một loại thẹn thùng của cô gái nhỏ.

Lúc này Lynda tuyệt đối mê người.

Mỗi lần trải qua phòng thư ký, anh đều kìm lòng không được mà dừng bước, nhìn cô.

Tuy sớm chiều ở chung, anh lại không biết phát ngấy, ngược lại càng ngày càng mê muội.

Lúc này, thư ký nhỏ đi qua bên cạnh anh, đánh bạo trêu chọc nói: “Trợ lý Trịnh, anh muốn uống cà phê sao? Tôi bảo lãnh đạo của chúng tôi pha cho anh nhé.”

“Không dám, về nhà cô ấy sẽ giết tôi.” Trịnh Húc ra vẻ nghĩ mà sợ, nhàn nhạt nói. Anh cũng không phải một người theo chủ nghĩa đại nam tử, lúc ở chung với Lynda, anh vẫn áp dụng thái độ ngang hàng, tôn trọng, chưa từng chỉ huy cô làm cái này cái nọ. Anh yêu cô, nên thương cô, chiều cô, đây là anh học được từ Cố tổng.

“Anh sợ Lynda như vậy sao?” Thư ký nhỏ tò mờ hỏi han.

“Đàn ông sợ vọ không dọa người chứ.” TRịnh Húc ném một câu nói, sau đó nhàn nhạt cười đi về phòng uống nước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.