Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1183: Chương 1183: Shaw




Chương 1183: Shaw

Tiếu Nhiễm ngồi trong hoa viên, trái tim bị bi thương hằn lên từng chút một.

Phu nhân Tưởng vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho cô?

Cô thực sự xin lỗi tin tưởng của Cố Mạc đối với mình.

Cô không có cách nào bù lại sai lầm của chính mình.

Cô nghiệp chướng nặng nề.

Cô cuộn trong chân ở trong ghế, dùng lực cắn mu bàn tay.

Cô nên làm cái gì bây giờ?

Nếu cố Mạc ở bên cạnh thì tốt rồi.

Anh nhất định có thể nói cho cô biết cô nên làm thế nào.

Ngay lúc cô đang nước mắt lưng tròng, ngoài cửa liền xuất hiện một đôi tình nhân.

Trước khi Tô Hoán nhấn chuông cửa là cố ý nhìn lại mặt mình qua di động: “Thật sự không nhìn ra anh là Tô Hoán.”

“Nhìn không ra đâu, em chỉ thấy một chú râu ria.” Phùng Hân cười lắc đầu.

Biết phu nhân Tưởng vẫn muốn để cô và Cố Mạc thành một đôi, Tô Hoán liề yêu cầu đưa cô đến thành phố A thăm bệnh. Nhưng anh lại không muốn bộc lộ thân phận của mình, liền dính râu lên mặt.

“Chú? Có chú nào đẹp trai như vậy sao?” Tô Hoán nhíu mày với Phùng Hân.

“Có, chú là người đẹp trai nhất, mau vào đi thôi.” Phùng Hân ôm cánh tay anh, cười nói.

Lúc này Tô Hoán mới vừa lòng ấn chuông cửa.

Nghe được tiếng chuông cửa vang lên, Tiếu Nhiễm nhanh chóng lau nước mắt, lúc bảo vệ chạy ra trước cửa, liền nghênh đón họ vào: “Chị Hân, chị đã đến rồi, vị này là...”

“Bạn trai chị, Shaw!” Phùng Hân vui vẻ giới thiệu.

“Xin chào Shaw!” Tiếu Nhiễm vươn tay, lễ phép chào hỏi.

“Tiếu...” Tô Hoán không nghĩ đến sẽ gặp được Tiếu Nhiễm, thiếu chút nữa mở miệng hô tên của cô. Nghĩ đến hiện giờ mình đang cải trang, anh nhanh chóng chữa lại: “Cô gái xinh đẹp này nên xưng hô thế nào đây?”

“Anh gọi em là Tiếu Nhiễm là được.” Tiếu Nhiễm ngượng ngùng nói.

“Tiếu Nhiễm... rất êm tai.” Tô Hoán không kiềm chế được cười nói.

“Shawn, có phải trước kia chúng ta từng gặp nhau rồi không?” Tiếu Nhiễm nghi ngờ nhìn Tô Hoán, cảm giác đã từng gặp ở đâu.

“Không không không, lần đầu tiên tôi tới thành phố A.” Tô Hoán lập tức phủ nhận, mặt không đỏ, hơi thở không gấp nói xong lời nói dối.

“Hai người thật sự xứng đôi.” Tiếu Nhiễm tò mò nhìn Shawn, người đàn ông này cực kỳ tuấn tú, đứng chung một chỗ với Phùng Hân, đặc biệt hợp.

“Tiếu Nhiễm thực ngọt, đáng tiếc không có kẹo!” Tô Hoán không tiếc nuối nói.

“Em không phải trẻ nhỏ, Shawn!” Tiếu Nhiễm bị Tô Hoán đùa cười: “Mau vào đi thôi, mẹ nuôi đang chờ hai người.”

Phùng Hân đã đến khiến cho phu nhân Tưởng vô cùng cao hứng, nhưng là Shawn xuất hiện lại khiến vẻ mặt của bà trở nên lạnh lùng cứng ngắc.

“Cậu ta là ai thế?” Phu nhân Tưởng lạnh lùng liếc Tô Hoán.

“Chào bác gái, cháu biết bác coi Phùng Hân như con gái mình, cháu cực kỳ vui mừng thay cô ấy. Cháu là Shawn, vị hôn phu của Hân.” Tô Hoán vươn tay với Phu nhân Tưởng.

“Vị hôn phu?” Phu nhân Tưởng cắn răng lộp độp.

Người đàn ông này chính là nguyên nhân khiến Hân không nghe lời.

“Vâng, chúng cháu đã đính hôn.” Tô Hoán cố ý đưa nhẫn cưới ra trước mặt Tưởng phu nhân, cười nói: “Sự nghiệp của cháu còn đang phất lên, chờ sau khi ổn định, cháu sẽ cưới cô ấy làm vợ.”

“Phất lên? Vậy là cậu vẫn chưa phất lên, không cần chậm trễ chung thân đại sự của Hân nhà chúng ta.” Phu nhân Tưởng lạnh lùng nói.

“Cháu sẽ lập tức trở thành đỉnh của Kim tự tháp. Bác gái không cần lo lắng, chắc là cháu sẽ không để cô ấy đợi cháu quá lâu.” Tô Hoán cũng không ngại phu nhân Tưởng trào phúng, cười đến trong sáng như cũ, đẹp trai như trời xanh.

“Cậu...” Phu nhân Tưởng bị Tô Hoán nói đến không còn gì để nói, chỉ có thể phun lửa giận về phía Tiếu Nhiễm: “Tiếu Nhiễm, thất thần ở đấy làm gì? Còn không đi rót nước cho khách?”

“Chờ một lát!” Tiếu Nhiễm khẩn trương nghe lời đi đổ nước. Tuy phu nhân Tưởng không nói được tốt, nhưng ít nhất thì bà cũng chịu để ý cô rồi.

Phùng Hân vui vẻ dựa đầu vào vai anh, thấp giọng nói: “Shawn, hôm nay anh ất đẹp trai.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.