Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1191: Chương 1191: Trọng sắc khinh lợi




Chương 1191: Trọng sắc khinh lợi

Editor: Nhã Y Đình

“Được!” Tiếu Nhiễm cảm động gật gật đầu.

“Sẽ nghe lời anh chứ? Hửm?” Cố Mạc sợ Tiếu Nhiễm không nghe lời, lo lắng giữ hai vai cô, nghiêm túc nhìn vào hai mắt.

“Nghe anh!” Tiếu Nhiễm cười trả lời.

“Từ hôm nay trở đi, cách xa bà ấy một chút. Bà ấy sẽ không có cơ hội làm em bị thương nữa!”

“Em không có khả năng sẽ vĩnh viên không gặp bà ấy. Em là đại tiểu thư Tiếu gia kiêu căng, tùy hứng, em sẽ không để cho bà ấy có cơ hội tổn thương em nữa!” Tiếu Nhiễm cười khẽ, le lưỡi.

“Đây mới là Tiếu Nhiễm mà anh biết!” Cố Mạc rất muốn nhéo mặt Tiếu Nhiễm nhưng thấy khuôn mặt hơi sưng đỏ của cô thì đau lòng không thôi. “Anh bôi thuốc cho em!”

Cố Mạc pha một chậu nước ấm, giúp Tiếu Nhiễm rửa mặt thật sạch, sau đó mới thoa thuốc cho cô.

“Hình như đỡ hơn một chút!” Cố Mạc cảm giác vết sưng đã đỡ hơn mới thở phào nhẹ nhõm.

“Không đau nữa rồi. Thuốc này mát lạnh, lúc bôi lên có cảm giác cực kỳ thoải mái!” Tiếu Nhiễm xoa nếp nhăn ở mi tâm Cố Mạc, “Anh đừng cau mày, bác sĩ nói không nghiêm trọng mà!”

Cố Mạc hôn lên lòng bàn tay của Tiếu Nhiễm, khàn giọng nói. “May mà không nghiêm trọng!”

Nếu Tiếu Nhiễm bị hủy dung, anh không biết sẽ làm chuyện gì nữa.

May mắn!

“Em bị như vậy cho nên tối nay không thể gặp ba được. Anh tìm lý do hủy bữa tiệc tối nay với ba đi!” Tiếu Nhiễm làm tổ trong lòng Cố Mạc, tiếc nuối nói.

“Được!” Cố Mạc bỏ thuốc mỡ xuống, nhẹ giọng đáp.

“Cố Mạc, hôm nay anh không bận nữa sao? Có phải em làm phiền đến anh không?” Tiếu Nhiễm nhớ lại lịch trình làm việc hôm nay của Cố Mạc, đứng dậy nhìn anh.

“Có Lynda và Trịnh Húc rồi, anh có thể làm một người rảnh rỗi!” Cố Mạc lại ôm Tiếu Nhiễm vào lòng.

“Đúng nha. . . . .Anh có hai trợ lý đắc lực như vậy!” Tiếu Nhiễm cười nói.

Anh còn không nói cho Tiếu Nhiễm biết, bởi vì anh không có mặt trong cuộc họp, đàm phán bị phá hủy. Tổng giám đốc đối phương cho rằng anh không có thành ý nên giận dữ phẩy tay áo bỏ đi.

Tiền mãi mãi sẽ không kiếm đủ nếu hợp tác lần này không thành thì anh có thể hợp tác với người khác nhưng bà xã chỉ có một thôi.

Vì cô, anh đã biến thành một người đàn ông trọng sắc khinh lợi rồi.

Nếu ở cổ đại, anh sẽ là một hôn quân đó.

——

Tiếu Bằng Trình đang bận rộn đến sứt đầu mẻ trán thì nhận được điện thoại của Cố Mạc.

“Em gái con dẫn bạn trai về ra mắt trưởng bối là việc quan trọng. Chúng ta có thời gian thì ăn cơm sau cũng được. Con chăm socs cho Tiểu Nhiễm thật tốt!” Tiếu Bằng Trình cười nói.

Cố Mạc nhìn Tiếu Nhiễm đang chơi game, cười gật đầu: “Vâng!”

“Máy này không có Plans vs Zombie.” Tiếu Nhiễm nghịch ngợm xoay đầu lại.

“Thật sự là trẻ con!” Cố Mạc không thương tìn nói, “Trò chơi này quá trẻ con!” Muốn cô vui, máy tinh của anh đều để cho cô chơi đến hỏng.

“Em mới không phải đứa bé. Nếu em là đứa bé thì sao anh có thể yêu em được!” Tiếu Nhiễm thẹn thùng trừng mắt nhìn Cố Mạc.

“Có đạo lý!” Cố Mạc xoay mặt Tiếu Nhiễm qua, cười cúi đầu hôn lên môi cô.

“Em chết bây giờ!” Tiếu Nhiễm đẩy Cố Mạc ra, bất mãn kháng nghị.

Cố Mạc bất đắc dĩ trừng màn hình laptop, nhìn Tiếu Nhiễm chơi vui vẻ quên trời đất.

Sức hấp dẫn của anh bị giảm sút sao?

Sức hấp dẫn của anh còn không bằng trò chơi nữa.

Anh mím môi, hung hăng nhìn zombie trên màn hình.

“Lại chết rồi!” Tiếu Nhiễm tiếc nuối đập bàn phím.

Cố Mạc ôm cả người Tiếu Nhiễm lên, chuyển người để cô ngồi giang chân lên người anh. Sau đó cười mị hoặc thì thầm bên tai cô, “Đến lượt anh ăn em rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.