Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1305: Chương 1305: Vô đề




Chương 1305: Vô đề

Editor: Nhã Y Đình

Tiếu Nhiễm cảm thấy giấc ngủ này ngủ rất lâu còn bị ác mộng hành hạ.

Trong mơ, cô gặp lại được ba, lại còn nhìn thấy mẹ và ông ngoại.

Bọn họ đều dặn cô sống thật tốt, buông bỏ mọi thứ mà sống vui vẻ bên cạnh Cố Mạc.

Cô có quá nhiều điều muốn nói với bọn họ nhưng chưa nói được vài câu bọn họ đã biến mất.

Cô vươn tay, khóc lớn: “Ba, mẹ, ông ngoại! Đừng bỏ mặc con, dẫn còn đi cùng đi!”

“Bé con, tỉnh lại! Tỉnh lại đi!” Cố Mạc lo lắng, giọng nói càng lúc càng lớn khiến Tiếu Nhiễm cảm thấy phiền. Rốt cuộc cô cũng mở to mắt, bất mãn kháng nghị, “Ầm ĩ chết đi được! Em muốn nói chuyện với ba mẹ và ông ngoại. Em muốn đi cùng bọn họ!”

“Đừng!” Cố Mạc ôm chặt Tiếu Nhiễm, “Em đi tìm bọn họ còn anh biết làm sao bây giờ?”

“Cố Mạc?” Tiếu Nhiễm nghẹn ngào, nức nở trong lòng Cố Mạc.

“Mất em anh cũng sẽ chết!” Cố Mạc đau khổ nói.

Tiếu Nhiễm dùng sức ôm chặt Cố Mạc, nước mắt của cô khiến anh đau lòng.

Ở ngoài cửa, bà nội Cố nhìn thấy vậy cũng không nén được đau lòng mà nghẹn ngào.

“Mẹ, chúng ta về đi! Có Cố Mạc an ủi, Tiểu Nhiễm sẽ không sao đâu!” Cố Hoài Lễ an ủi, ôm lấy bả vai bà cụ.

“Ừm! Thấy bé Nhiễm không có vấn đề gì thì mẹ yên tâm rồi. Chúng ta về đi!” Bà nội Cố vừa lau nước mắt vừa nói với con trai.

Cố Hoài Lễ bế mẹ lên, nhẹ nhàng đi xuống tầng.

Chu Cầm đẩy xe lăn đi theo phía sau.

——

Lễ tang của Tiếu Bằng Trình cực kỳ long trọng, Cố Mạc và Tiếu Nhiễm đứng ở bên cạnh linh cữu, anh lo lắng quan sát sắc mặt cô, sợ cô sẽ ngất đi.

“Ba, ba an tâm yên nghỉ! Con sẽ tìm ra kẻ đã hại chết và báo thù cho ba!” Tiếu Nhiễm vừa đốt tiền giấy, vừa thề.

“Chuyện báo thù cứ giao cho anh! Cố Mạc ngồi xổm bên cạnh, cùng đốt tiền giấy với cô. “Bé con, hiện giờ việc quan trọng nhất là em phải giữ gìn sức khỏe!”

“Em không sao!” Tiếu Nhiễm cười chua xót.

Chỉ còn lại mình cô, thù lớn chưa trả, sao cô có thể xảy ra chuyện gì được?

“Đây là em muốn anh đau lòng đến chết sao?” Cố Mạc đau lòng nhìn Tiếu Nhiễm. Sắc mặt cô tái nhợt giống như quỷ, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng khiến cô bay mất.

“Không được phép nói đến từ chết!” Tiếu Nhiễm ngẩng đầu, gầm lên.

Cô đã nhìn thấy quá nhiều người thân chết, không muốn nhìn thấy thêm ai rời bỏ cô nữa.

Chữ ‘chết’ cũng không được nói.

“Được, anh không nói nữa!” Cố Mạc an ủi Tiếu Nhiễm, “Vậy em có thể nghe lời anh hay không? Nghỉ ngơi một chút đi!”

Tiếu Nhiễm ngẩng đầu, thấy sự lo lắng trong mắt Cố Mạc mới ý thức được hai ngày nay vì quá đau lòng nên cô không nghĩ đến tâm trạng của Cố Mạc.

Cô đau lòng muốn chết thì anh sẽ càng khổ sở hơn cô nhiều.

Cô dựa vào lòng Cố Mạc, nhỏ giọng nói: “Được! Cố Mạc, thật xin lỗi! Khiến anh lo lắng rồi!”

Cố Mạc thở phào một hơi.

Rốt cuộc cô cũng tỉnh táo hơn rồi.

Anh thật sự cô quá đau lòng mà không thoát ra được, bị chấp niệm hủy diệt lý trí.

“Anh lo lắng có đáng gì đâu. Em tỉnh táo lại mới là điều quan trong nhất. Bé con, em là không khí và trái tim của anh! Cho nên em phải sống thật khỏe mạnh!” Cố Mạc cầm tay Tiếu Nhiễm áp lên má anh, nhẹ nhàng vuốt ve, khàn giọng nói.

Tiếu Nhiễm cảm động, hốc mắt cũng đỏ lên. Cô nhào vào lòng Cố Mạc, nghẹn ngào nói, “Cố Mạc, em chỉ còn anh thôi!”

“Anh biết!” Cố Mạc trầm giọng trả lời, “Bé con, mặc dù ba vợ đã qua đời nhưng em không hề thiếu tình thương của ba. Anh sẽ thay ba vợ yêu thương em. Anh sẽ yêu em, chiều em, thương em!”

Tiếu Nhiễm dùng sức gật đầu, mặc cho nước mắt rơi như vỡ đê.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.