Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân

Chương 77: Chương 77




Đoản tên hoa phá trường không, đâm thủng dây thừng, dây thừng kịch liệt chấn động oành một tiếng đứt.

“A — “Cố Vân kiều tiểu thân hình theo đoạn dây thừng hướng chảy xiết nước sông rơi xuống.

Trước khi dây thừng bị đứt một giây, Cố Vân lưu loát bắt được đoạn dây còn lại, trọng lực cùng lực khi dây thừng bị đứt làm cho thân thể của cô cực nhanh rơi xuống,tay bị dây thừng làm cho đau đớn, nhưng là tay chặt không dám lơi lỏng, Cố Vân trong đầu chỉ có một ý niệm tuyệt đối không thể buông tay ra, nói cách khác khi hạ xuống sẽ lập tức sẽ bị dòng nước cuốn đi.

Túc Lăng nghe thấy tiếng kêu quay đầu nhìn lại, vừa lúc thấy dây thừng bị đứt, Cố Vân giống như diều đứt dây hướng nước sông chảy xiết rơi xuống.

Trong lòng chấn động, Túc Lăng còn chưa hiểu được vì sao tâm lập tức co rút đau đớn, thân thể đã muốn nhanh hơn từng bước làm ra phản ứng, cất bước vọt tới khe sâu chỗ vách đá, phi thân nhảy.

Chính là hiện tại!

Vô Cực con ngươi đen híp lại, khóe miệng ẩn ẩn xuất hiện một chút đạm đến không thể đạm hơn nữa, cười lạnh, trên tay đoản cung phút chốc giơ lên, nhắm ngay Túc Lăng ngực, phát ra đoản tên như ánh sáng, bắn thẳng đến chỗ Túc Lăng.

“A”

Cố Vân cảm giác được một bóng đen hướng chỗ nàng, dây thừng lại là rung động, bên tai nghe được một tiếng kêu rên cực thấp, Cố Vân ngẩng đầu nhìn, cao hơn chỗ nàng khoảng nửa người là Túc Lăng cao lớn thân ảnh, hắn nhảy xuống?

Rơi vào trong cốc là chuyện cực kỳ nguy hiểm, dòng nước như vậy, nếu là rơi vào trong nước phỏng chừng chống đỡ không được bao lâu bọn họ sẽ bị dòng nước xiết cuốn đi; nếu không rơi vào trong nước, như vậy dây thừng theo bên này đến khe sâu bên kia quán tính lớn như vậy, lực đạo cũng đủ chặt đứt mấy căn xương sườn của bọn họ.

Chân xẹt qua nước, Cố Vân âm thầm may mắn, cũng may mực nước không cao lắm, nàng không cần lo lắng bị cuốn đi nhưng là mắt thấy hai người sẽ đánh lên đối diện gập ghềnh, cứng rắn vô cùng vách đá Cố Vân chỉ có thể cầu nguyện, hy vọng thân thể thiên kim tiểu thư này chịu nổi một kích này.

Khoảng cách càng ngày càng gần, Cố Vân căng thẳng, tay gắt gao bắt lấy dây thừng, nhắm mắt lại cùng đợi đau đớn đến.

Trên vai tê rần, Cố Vân cảm thấy thân thể của mình bị người kéo hướng lên trên, bên hông phút chốc căng lại, vội vàng mở to mắt, ánh vào mi mắt là Túc Lăng màu đỏ sậm chiến bào, còn không có phản ứng lại hắn muốn làm gì Túc Lăng đã muốn ở không trung nhanh chóng thay đổi thân hình, Cố Vân cả kinh, chẳng lẽ hắn muốn…

“Oành.”

Một thanh âm vang lên, Túc Lăng dùng chính lưng mình làm cách trở, nặng nề mà nện ở vách đá, Cố Vân bị hắn gắt gao ôm vào trong ngực, không chịu thương, vẫn tựa trong ngực hắn, nàng có thể cảm nhận được lực lượng mạnh mẽ này, có hắn che chở nàng vẫn là bị choáng váng đầu hoa mắt, hắn trực tiếp dùng lưng để đỡ phỏng chừng bị nội thương.

Cố Vân vội vàng ngẩng đầu nhìn Túc Lăng luôn luôn lãnh ngạo không có nhiều lắm thống khổ, chính là sắc mặt dính đầy bụi, mày kiếm nhíu lại,trên trán không biết là mồ hôi hay là hơi nước ướt một mảnh.

Cố Vân vừa định mở miệng hỏi hắn thế nào, chợt nghe thấy hắn so với dĩ vãng càng thêm trầm thấp thanh âm mang theo vài phần áp lực nói: “Đi lên, ta cõng ngươi đi lên.”

Vừa rồi va chạm, hắn nhất định bị thương không nhẹ, Cố Vân lắc đầu trả lời: “Không cần, ta có thể, ngươi đi lên trước đi.”Nắm chặt dây thừng, Cố Vân tưởng đi xuống một ít, cho hắn càng tiện hướng lên trên, bàn tay ở bên hông lại gắt gao ấn nàng, làm cho nàng không thể động đậy, Cố Vân kỳ quái đón nhận cặp kia sâu thẳm con ngươi đen, ở bên trong thấy được ít có lo lắng, liền thanh âm đều dị thường vội vàng xao động: “Ít nói nhảm! Đi lên.”

Hắn hô hấp dồn dập, hai mắt đỏ đậm, Cố Vân quyết định thật nhanh, không cùng hắn tranh, lấy Túc Lăng tính tình, nhiều lời vô ích, bình thường cũng không sao, lúc này thật sự không nên vô nghĩa, làm hai người cùng đi lên.

Nắm tay Túc Lăng, Cố Vân xoay người trèo lên lưng Túc Lăng, chờ khi thấy rõ cát đá bụi đất sau lưng có một cái thật sâu lỗ thủng thì không khỏi kinh hãi, “Ngươi…”Đỏ sẫm chất lỏng dọc theo xương bả vai một đường chảy xuôi xuống dưới, chảy một lượng lớn máu như vậy, Cố Vân lập tức nhớ tới lúc ấy Cát Kinh Vân bị thương cũng là như thế này,máu không dừng được.

Miệng vết thương không thấy màu bạc đoản tên, đáng chết, hắn không muốn sống nữa sao? Sau lưng có tên còn dùng lưng cản trở .Lực đánh vào lớn như vậy, đoản tên phỏng chừng đã muốn nhập vào toàn bộ. (a thích tỷ thỳ mới vậy chứ hoho)

Cố Vân một tay cởi xuống đai lưng, cũng không quản áo rời rạc gắt gao đè lại huyết lưu không chỉ miệng vết thương, trên vách đá chiến sĩ cũng bắt đầu kéo dây lên, rất nhanh, bọn họ rốt cục đến trên vách đá. Dư Thạch Quân tiến ra đón, một bên lôi kéo Túc Lăng cánh tay phải hướng lên trên, một bên vội la lên: “Phu nhân, ngài không có việc gì đi?” (huyết lưu ko chỉ :máu chảy ko ngừng)

Cố Vân lắc đầu, “Ta không sao.”Nhưng là Túc Lăng có việc.

Đến phía trên, Cố Vân muốn từ trên lưng hắn xuống dưới giảm bớt gánh nặng lại phát hiện bàn tay Túc Lăng vẫn gắt gao ôm chân nàng, đối diện loạn tặc nhìn chằm chằm bên này, Ngôn Ca lại buồn bực ném điệu trong tay tàn tiên, mắng to nói: “Có bản lĩnh sẽ không muốn chạy trốn! Lại đây đánh tiếp !”

Túc Lăng cõng nàng, ngạo nghễ nhìn lại, ưng mâu dày đặc nhìn chằm chằm đối diện như trước trước bình tĩnh Vô Cực, Vô Cực tại lãnh mâu nhìn chăm chú tâm khẽ run lên, vừa rồi nhất tên đúng là không có bắn trúng sao?Không có khả năng.Nhưng là nếu bắn trúng, hắn làm sao lại thoải mái như thế, còn cõng phu nhân dùng ánh mắt đánh giá?

Cố Vân cúi đầu nhìn lại, Túc Lăng vai phải đến sau lưng chiến bào tất cả đều là vết máu, hắn nhất định là không nghĩ bị loạn tặc biết hắn bị thương nặng như thế .

Hai tay ôm lấy cổ hắn, Cố Vân ghé vào sau lưng Túc Lăng, một bộ chim nhỏ nép vào người, cũng thuận thế đưa hắn sau lưng vết máu toàn bộ che dấu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.