Săn Mỹ Ký

Chương 50: Chương 50: Bừng tỉnh từ ác mộng




Vấn Nhã có điểm mặt đỏ tim đập đi tới bên giường Vụ Tề, trong lòng còn nghĩ việc Lãnh Thù chuyển biến đối với nàng, trong lòng ngọt ngào lên.

‘Không thể tưởng được nam tử đồng tính siêu cấp vô địch thật sự thích mình, chính mình thật sự thật lợi hại. Hắn nói hắn còn chưa từng cùng nữ nhân, như vậy ý nào đó đã nói hắn coi như là một xử nam sao? Choáng váng, mình đang nghĩ gì thế.’

Vấn Nhã thấy Vụ Tề vẫn còn ngủ say, trên khuôn mặt tuấn mỹ đáng yêu ý cười khẽ treo lên, không biết hắn đang thấy mộng đẹp gì nhỉ.

Vấn Nhã càng xem cảm thấy bộ dạng Vụ Tề thật sự rất đáng yêu, sắc tâm lại lên, thoát ngoại y, lại lông lốc liền chui trên giường, còn không chú ý lễ nghi chui vào chăn của hắn, chuẩn bị ôm mới nhớ lại lúc trước Vụ Tề là trần ngủ, y phục sớm đã bị Lãnh Thù xé nát .

Vấn Nhã dự đoán được Vụ Tề bị Lãnh Thù điểm huyệt ngủ, cũng không lo lắng, hiện tại đúng lúc thời điểm chiếm tiện nghi, làm đã nói sau.

Vấn Nhã say mê vuốt ngực trơn bóng như ngọc của Vụ Tề, trong lòng suy nghĩ mỹ nam đều bị chính mình chiếm hết, trong cái miệng nhỏ nhắn đắc ý phát ra tiếng cười hắc hắc.

‘Ta sờ, ta sờ, ta sờ sờ sờ! Tiểu khả ái, sớm muộn gì cũng là của ta.’

Trong lòng Vấn Nhã đắc ý vạn phần, suy nghĩ lung tung lập tức đã ngủ, mà bên người Vụ Tề đang cảm giác được chính mình càng ngày càng nóng, càng ngày càng khó chịu thì tự phá tan huyệt đạo tỉnh lại, hắn mở mắt ra, cảm thụ được thân thể là không thích hợp, vì sao lại nóng, làm cho hắn trăm mối vẫn không có cách giải.

Hắn một chút xoay người, phát hiện Vấn Nhã ngủ bên trong chăn mền của hắn, ý thức được điểm ấy, khuôn mặt tuấn tú của hắn lập tức nóng bừng.

‘Nàng khi nào thì vào đây ngủ a.’

Vụ Tề lập tức cử động cũng không dám, trợn to mắt xinh đẹp nhìn tiểu nữ nhân đang ngủ, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng mặc dù không phải thiên hương quốc sắc, nhưng rất đáng yêu, lông mi thật dài phủ ở cặp mắt to linh động kia, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi lại hơi hơi nhếch lên, đối với Vụ Tề, giống như đang mời hắn nhấm nháp vậy.

Vụ Tề nhìn chằm chằm môi son của nàng, khuôn mặt tuấn tú càng ngày càng hồng, cả người cũng càng ngày càng nóng, Vụ Tề cảm thấy thật là khó vì tình, thân thể càng đi đến bên trong giường dời đến.

Hắn nghĩ đến tiểu nữ nhân dũng khí kinh người này, hơn nữa một cách tinh quái, không chỉ có cứu hắn, còn đem hắn làm đệ đệ mà bảo hộ vậy, trong lòng không khỏi cảm động.

‘Nếu không có nàng, thì mình chỉ sợ sớm đã bị nam tử loại yêu nghiệt kia đặt ở dưới thân rồi, cái này gọi là đường đường một đại nam nhân mình về sau còn thế nào sống a, như thế nào có mặt mũi thấy phụ mẫu mình đây.’

Vụ Tề cảm động rất nhiều kiên cố quyết định quan trọng hơn là hắn đi theo tiểu nữ nhân này, tướng mạo của hắn vẫn rất phức tạp, hắn cũng không có võ công, cho dù chạy đi, bị nam nhân khác nhìn trộm mỹ mạo của hắn, chỉ sợ cũng dữ ít lành nhiều, cho nên nhất định phải đi theo nàng, tốt nhất nàng khẳng định cùng hắn về nhà là được rồi, còn có thể để nàng trông thấy phụ mẫu của hắn chứ, phụ mẫu đã gặp nàng nhất định sẽ thích.

Vụ Tề càng nghĩ càng xa, nghĩ đến cuối cùng, khuôn mặt tuấn tú nóng lên, đã biết là đang nghĩ lung tung cái gì a, giống như đem Vấn Nhã trở thành nương tử của hắn.

Vụ Tề điềm tĩnh, hắn rất nhanh ý thức được hắn thích tiểu nữ nhân tự xưng tỷ tỷ này rồi, nghĩ đến Vấn Nhã đùa giỡn đối với hắn, trong lòng lại xuân ý nhộn nhạo, giống như hắn không ghét, hồi tưởng lại, còn có chút thích nữa mà.

Khuôn mặt tuấn tú của Vụ Tề ý cười nồng đậm, bắt tay gối lên dưới đầu, ánh mắt ôn nhu nhìn Vấn Nhã.

Hắn thực may mắn bị bắt cóc mới có thể biết Vấn Nhã.

Vấn Nhã đang ngủ đương nhiên không biết Vụ Tề đang suy nghĩ gì, nhưng mặt mày của nàng càng nhăn càng chặt, cuối cùng, mồ hôi lạnh đều xuất hiện, đem Vụ Tề bên cạnh nhìn nàng rất hoảng sợ, nghĩ đến thân thể Vấn Nhã có chỗ nào đau, muốn đem nàng lay động tỉnh, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của Vấn Nhã lại càng ngày càng trắng, mồ hôi càng ngày càng nhiều, cuối cùng khi Vụ Tề phát đại lực, Vấn Nhã một thân kích động, ngồi dậy, lớn tiếng kêu lên:

“Vương đại ca!”

Sau đó hoảng sợ – ý thức đến nàng đang nằm mơ, nhìn xem Vụ Tề bên cạnh kinh ngạc, nàng lo lắng nói:

“Tiểu khả ái, đệ chờ một chút!”

Lập tức đứng dậy chạy ra bên ngoài hô lớn:

“Thù ca ca! ! ! ! . . . .”

Trong lòng Vấn Nhã hiện tại có dự cảm không tốt, nàng cảm thấy Vương Lôi có thể sẽ gặp chuyện không may, cho nên nàng nhất định phải mau chóng tìm được hắn ta. Nếu hắn ta đã xảy ra chuyện gì, cả đời nàng cũng sẽ không an tâm.

= = = = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = = =

Ở trong phòng mỹ nam Mị Vũ bị bệnh, Vương Lôi đang mạnh mẽ chống đỡ tinh thần cùng Mị Vũ như trước hưng phấn trò chuyện nam bắc, mà sợ Vương Lôi làm lộ chuyện Mị Thần tỷ lúc này đã là thụy nhãn mông lung tựa vào trên bàn rồi, nàng tính ăn xong Vương Lôi rồi, không nghĩ tới hắn lạnh lùng lại có thể cùng Mị Vũ tán gẫu cả đêm, thật làm cho nàng vài phần kính trọng.

Trong lòng Vương Lôi khổ sở tự hắn biết, hắn đang sợ cùng yêu phụ này một mình ở chung, hắn hiện tại không có võ công, thật không hiểu nữ nhân này sẽ như thế nào đối phó hắn, vì an toàn bản thân, hắn không thể không ra hạ sách như thế. Kỳ thật hiện tại hắn cũng buồn ngủ, bất quá hắn rất khó hiểu, thoạt nhìn Mị Vũ ốm yếu làm sao có thể có tinh thần như thế được.

Vương Lôi vụng trộm nhìn Mị Thần tỷ, thấy nàng ngã vào bên cạnh bàn, biết cơ hội tới, hắn cố ý đi tới, cầm lấy chăn trên giường của Mị Vũ đắp ở trên người nàng, ở trong mắt Mị Vũ, đó là Vương Lôi tỷ phu này rất yêu thương tỷ tỷ, mà ở trong lòng Vương Lôi là vì xác định Mị Thần tỷ thật sự đang ngủ hay không.

Vương Lôi thấy Mị Thần không nhúc nhích, trong lòng vui vẻ, đối với Mị Vũ nói :

“Tiểu đệ, thời gian không còn sớm, đệ cũng nên nghỉ ngơi, ta ôm tỷ của đệ trở về phòng ngủ.”

Mị Vũ thực thích tỷ phu bình dị gần gũi đó, lập tức trả lời:

“Vậy được rồi, tỷ phu, huynh cũng nghỉ ngơi đi, ngày mai gặp.”

Mị Vũ vui vẻ nhìn Vương Lôi ôm lấy Mị Thần tỷ đi ra phòng của hắn, hắn vì tỷ tỷ cao hứng, có thể tìm tới một vị tướng công được như vậy, về sau người một nhà cả ngày nhất định rất vui vẻ.

Vương Lôi mặc dù mỏi mệt, nhưng vẫn ôm nữ nhân không thành vấn đề, hắn cảm giác được Mị Thần tỷ trong lòng giật giật sau lại ngủ, chạy nhanh trở lại khuê phòng của nàng, đem nàng đặt ở trên giường, sau đó chán ghét nhìn nàng rồi, xoay người đi ra phòng.

Vương Lôi vốn định giết nữ nhân đáng giận này, nhưng vì đệ đệ thiện lương của nàng nên tha nàng, tốt nhất về sau cũng không gặp lại.

Khi Vương Lôi nhẹ nhàng đóng cửa phòng, Mị Thần tỷ ở trên giường mở hai mắt ra, khóe miệng gợi lên một chút cười lạnh.

‘Muốn chạy trốn, không dễ dàng như vậy, chỉ sợ hắn hối hận cũng không kịp.’

Vương Lôi đứng ở trong sân, hiện tại đã sắp sáng sớm, sắc trời bụi ảm, sương mù nồng đậm, hắn cảm thấy trước mắt tấm cây thấp tùng này nhìn qua có chút âm trầm khủng bố, muốn ra khỏi cái nhà này, phải trải qua cây cối đó, mà Mị Thần tỷ nói mê hồn trận hắn chưa từng gặp qua, hắn có chút dự cảm không lành, không khỏi nhăn tuấn lông mày lại, nội tâm giao chiến không thôi.

Hắn nhớ nhung Vấn Nhã, không biết nàng hiện tại thế nào, có nhớ tới hắn hay không, hắn sợ vạn nhất hắn không ra được mê hồn trận, như vậy đời này hắn cũng không thể nhìn thấy Vấn Nhã âu yếm rồi. Nếu không đi, thì không biết Mị Thần tỷ sẽ đối phó hắn như thế nào, muốn hắn chờ nửa năm vậy làm sao có khả năng, hiện tại cũng cảm thấy là sống một ngày bằng một năm rồi, hazz.

Bỗng nhiên hai tay Vương Lôi nắm thành quyền, hắn bước đầu tiên, vì hắn, vì Vấn Nhã, hắn cũng không thể bị giam ở chỗ này.

Vương Lôi cũng không phải ngu ngốc, hắn cẩn thận quan sát hết thảy bốn phía, trời dù chưa sáng, nhưng không ảnh hưởng tầm mắt của hắn, hắn nhìn đến giữa cây thấp tùng coi như có một điều nhân trường kỳ đi lại mà hiện ra đường nhỏ, hắn định chuẩn bị đi ra cái nhà kia thì trong lòng vui vẻ, hắn bước nhanh tiến vào tấm cây thấp tùng này.

Trong lúc Vương Lôi hướng cây ừng bước ra bước đầu tiên, phía sau Mị Thần tỷ nhẹ như quỷ hồn lộ ra nụ cười âm hiểm gian giá.

‘Do ngươi chuốc lấy, không nên trách ta.’

Vốn không tính xa một khoảng cách, bỗng nhiên ở dưới chân Vương Lôi thật giống như biến xa, điều này làm cho lòng hắn khủng hoảng.

Mình rõ ràng chiếu theo dấu vết đường đi mà, vì sao đi lâu như vậy còn ở trong rừng cây.’

Hơn nữa đại thụ đó vốn nhìn qua thực nhỏ theo hắn càng chạy càng xa đều biến thành che trời.

Vương Lôi mãnh liệt ngẩng đầu, thế nhưng đã nhìn không thấy gì, trên đầu đều là nhánh cây giăng khắp nơi. Sương mù càng ngày càng đậm, Vương Lôi cảm thấy sắp không thể thấy đường được nữa rồi, hắn biết hắn hoàn toàn bị lạc ở… mê hồn trận này.

Vương Lôi bước đi, con đường này giống như vĩnh viễn cũng đi không xong, cuối cùng hắn thật sự cảm giác hắn quá mệt mỏi, chậm rãi ngồi trên một cây đại thụ nhắm hai mắt lại, một giọt nước mắt trong suốt từ trong đôi mắt hắn đã muốn tràn ngập tơ máu chảy ra, hắn đau lòng vô cùng.

‘Nhã Nhi, Vương đại ca sẽ không còn được gặp lại nàng sao? Vương đại ca rất không cam tâm a.’

Vương Lôi lâm vào trong suy nghĩ, hắn đang nhớ lại hắn ở bên người Hoàng Thượng tận tâm tận lực bảo hộ hắn ta, cuộc sống bình thản không có gì lạ, thẳng đến lúc biết Vấn Nhã đáng yêu, tuy biết nàng là ái phi Hoàng Thượng, nhưng hắn lại không tự chủ được yêu nàng, tuy biết nói nàng hoa tâm vô cùng, nhưng hắn vẫn nguyện ý ở bên người nàng giúp nàng vui vẻ giúp nàng điên.

Nay hắn bị Mị Thần tỷ yêu phụ này chộp tới ép hắn làm nam nhân của nàng ta, trong lòng hắn chỉ có một Vấn Nhã thôi, làm sao còn dung hạ được những nữ nhân khác, hiện tại thân bị nhốt trong mê hồn trận, không biết hắn còn có thể gặp Vấn Nhã đáng yêu không, tương tư thêm bất đắc dĩ đem vị nam tử lạnh lùng này hành hạ đến tâm cũng đau. . .

= = = = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = = =

Vấn Nhã gặp ác mộng, nàng cả kinh hô to Lãnh Thù, nhưng khi nàng kêu, ngay cả Lãnh Sát trong lúc ngủ mơ cũng thức tỉnh, cơ hồ đồng thời, hai huynh đệ kích động xuất hiện ở trước mặt Vấn Nhã.

“Chuyện gì? Nhã Nhi?”

Lãnh Thù mới vừa vào ngủ đã bị tiểu nữ nhân đánh thức, ngoại y cũng không kịp buộc lại bỏ chạy đến đây.

“Làm sao vậy? Nhã Nhi? Nàng sao lại ở đây?”

Khuôn mặt tuấn tú Lãnh Sát đỏ bừng.

‘Chính mình bị mệt mỏi đến mức nàng khi nào thì đi ra ngoài cũng không biết, quá mất mặt a.’

“Lãnh ca ca, Thù ca ca, Nhã Nhi gặp ác mộng, mơ thấy Vương đại ca bị Mị Thần tỷ hại, ô ô. . . . . .”

Vấn Nhã càng nghĩ càng kinh hãi, nhịn không được khóc lên.

Lãnh Sát tiến lên ôm Vấn Nhã đang nức nở, ôn nhu nói:

“Đừng khóc, Vấn Nhã, nằm mơ mà thôi, không có chuyện gì, Vương đại ca không có việc gì.”

Kỳ thật Lãnh Sát cũng không biết Vương Lôi hiện tại ra sao, hắn cũng rất lo lắng. Ánh mắt tự nhiên nhìn về phía đệ đệ Lãnh Thù.

‘Khi nào thì Vấn Nhã gọi hắn Thù ca ca rồi?’

“Nhã Nhi đừng lo lắng, ta lúc trước đã phái người đi cứu Vương đại ca rồi, hẳn là rất nhanh sẽ trở về.”

Lãnh Thù thấy nàng ở trong lòng ca ca khóc đến thê thảm, cũng rất muốn an ủi nàng, nhưng hắn lại không thể làm cho ca ca buông tay, trong lòng không khỏi có chút khó chịu.

“Thù ca ca, ca bây giờ liền mang Nhã Nhi đi cứu Vương đại ca được không? Nhã Nhi không muốn ở trong này suy nghĩ lung tung, Nhã Nhi rất sợ a.”

Vấn Nhã ngẩng đầu, nước mắt uông uông nhìn Lãnh Thù đồng dạng nhìn nàng .

“Chuyện này? . . . . . .”

Lãnh Thù nhìn ca ca, thấy ca ca mày nhăn lại, không dám tùy tiện đáp ứng. Đành phải hỏi:

“Ca ca, huynh xem làm sao bây giờ?”

Trong lòng Lãnh Sát đánh cái lộp bộp.

‘Đệ đệ cùng Vấn Nhã trong lúc đó nhất định có chuyện gì xảy ra rồi, làm sao hai người nhanh vậy sống chung hòa thuận rồi, kỳ quái.’

Nghĩ đến đây hắn dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Vấn Nhã cùng đệ đệ.

Vấn Nhã biết trong lòng Lãnh Sát đang suy nghĩ gì, nhưng bây giờ không phải lúc giải thích, nàng một lòng ghi nhớ lấy Vương Lôi, thấy Lãnh Sát không nói lời nào, dùng tay nhỏ bé nhéo tay hắn một cái, mang theo khóc nức nở nói :

“Lãnh ca ca, ca đang ở đây nghĩ gì thế, có phải không muốn cứu Vương đại ca hay không a.”

Trên tay của Lãnh Sát bị đau, mới giật mình hắn không nên ngay tại lúc này nghĩ lung tung, làm cho Vấn Nhã hiểu lầm, nhanh nói:

“Không có a, Nhã Nhi đừng hiểu lầm, chúng ta sẽ đi cứu Vương đại ca, Tiểu Thù, đệ dẫn đường đi, nếu không đem Vương đại ca cứu trở về, Tiểu Vấn Nhã của ta sẽ phát uy của cọp mẫu mất.”

Lãnh Sát vì hòa hoãn không khí, nói cười đểu.

“Lãnh ca ca, ca cảm thấy Nhã Nhi ta giống cọp mẫu sao?”

Vấn Nhã đình chỉ nước mắt, mắt to nhìn Lãnh Sát híp lại. Rất có bộ dáng:

‘Cọp không phát uy ngươi cho ta là mèo bệnh sao.’

“A, nào có, ta là hay nói giỡn , ha ha. . .”

Lãnh Sát vô tội gãi gãi đầu.

Còn bên cạnh Lãnh Thù lật ra cái mắt rõ ràng.

‘Hóa ra ca ca thích tán tỉnh như vậy, thật đặc biệt nha!’

“Hừ!”

Vấn Nhã biết mình có điểm hung, nhưng điều này nói chỉ có thể tự nàng nói, nàng cũng không nguyện ý nam nhân của nàng nói nàng như vậy, tốt xấu gì lúc nàng ôn nhu vẫn rất thực ôn nhu mà.

Vấn Nhã nhìn Lãnh Sát liếc trắng mắt một cái, đi nhanh đuổi theo Lãnh Thù phía trước, một cái tay nhỏ thực tự nhiên khoác ở cánh tay của hắn hỏi:

“Thù ca ca, ca nói Nhã Nhi có phải thực hung hay không ta?”

Lãnh Thù khóe miệng co giật, vấn đề này thật đúng là không biết trả lời thế nào, muốn nói nàng hung đi, bảo đảm đem chuyện hòa bình hắn thật vất vả tạo dựng lên mà đánh vỡ, nếu nói nàng không hung, được rồi giống như thực xin lỗi lương tâm của mình đi.

“Ta, ta có thể không trả lời hay không?”

Khuôn mặt tuấn tú của Lãnh Thù đỏ lên nói. Lập tức quay đầu nhìn Lãnh Sát phía sau.

Ai ngờ không nhìn không biết, vừa thấy đã giật mình, Lãnh Sát kỳ này sắc mặt tái nhợt, nắm tay nắm chặt, nhìn qua bộ dáng rất tức giận.

Vấn Nhã đi theo Lãnh Thù quay đầu lại, đương nhiên cũng nhìn thấy Lãnh Sát khác thường, thế này mới chú ý tới hành vi của mình đối với Lãnh Sát là loại thương tổn, nàng lập tức chạy về đi giữ chặt Lãnh Sát, khẩn trương nói:

“Lãnh ca ca, ca không sao chứ? Đừng dọa Nhã Nhi a?”

Lãnh Sát trong mắt thống khổ nhìn Vấn Nhã một chút, trong lòng chua sót vạn phần.

‘Nhã Nhi tại sao phải cùng đệ đệ thân mật như thế, chẳng lẽ nàng xem trọng đệ đệ sao? Đệ đệ giống như cũng không bài xích Nhã Nhi nữa, như vậy hắn sẽ cùng chính mình giống nhau yêu Nhã Nhi sao?’

Lãnh Sát đột nhiên cảm giác thấy nhức đầu.

“Bọn nàng? Nhã Nhi ta. . . . . .”

Lãnh Sát có điểm khó có thể mở miệng.

Hắn thực khẩn trương, hắn sợ Vấn Nhã không tiếp tục thích hắn. Lúc làm sát thủ lãnh khốc thì luôn thuận buồm xuôi gió, lúc này ở trước mặt tình yêu cũng trở nên lo được lo mất.

“Lãnh ca ca, ca đây là đang ghen sao? Ăn dấm đệ đệ của ca sao? Ha ha. . .”

Vấn Nhã chớp chớp đôi mắt to của nàng, nhìn mặt Lãnh Thù chậm rãi đỏ lên.

“Nào có, không, không có!”

Lãnh Sát thấy Lãnh Thù cũng dừng lại xem hắn, không khỏi thẹn thùng.

‘Cho dù đúng cũng không thể thừa nhận a, đó là đệ đệ của mình, một nam nhân chỉ thích nam nhân thôi, làm sao có thể được.’

“Có còn có nha! Lãnh ca ca không biết Nhã Nhi ta có bao nhiêu ưu tú sao? Ha ha, người tốt giống như Lãnh ca ca cũng thích Nhã Nhi như vậy, vậy còn có cái gì không có khả năng được chứ, có phải hay không hả, Lãnh ca ca?”

Vấn Nhã nghịch ngợm cái miệng nhỏ nhắn đối với mặt Lãnh Sát thổi nhiệt khí.

Khuôn mặt tuấn tú của Lãnh Sát càng ngày càng hồng, xấu hổ nhìn Lãnh Thù một chút, cuối cùng rốt cục nhịn không được đem tiểu nữ nhân cười khẽ khóa vào trong ngực.

‘Dù sao đệ đệ đã biết Nhã Nhi đã là nữ nhân của mình rồi, sớm hay muộn phải có thói quen không phải sao?’

“Nhã Nhi, nàng nói nhăng gì đấy, đi nhanh đi, nàng không phải thực vội sao?”

Lãnh Sát ôm lấy Vấn Nhã bắt đầu thi triển khinh công.

Lãnh Thù vừa thấy, lập tức đuổi kịp, hắn thấy một màn này, có chút buồn bã. Mà vừa vặn lúc này, tiểu nữ nhân nghịch ngơm bỗng nhiên vươn đầu nhỏ, đối với hắn mỉm cười le lưỡi, còn nháy mắt trái, mà cảm giác đó thật sự rất kỳ quái, Lãnh Thù tựa hồ lại có chút tinh thần, xông về phía trước tiến đến dẫn đường . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.