Săn Mỹ Ký

Chương 33: Chương 33: Khách và chủ một nhà




Vấn Nhã vừa cảm giác ngủ được khá ngon, cho đến giữa trưa mới tỉnh lại, đang chuẩn bị đứng lên vận động cái lưng mệt mỏi, vừa thấy Quân Nghị Thiên đang ngồi ở bên giường thâm tình nhìn nàng. Mà phía sau lưng hắn ánh mắt Quân Nghị Lân cùng Vương Lôi cũng sáng quắc đang nhìn nàng, sợ tới mức nàng vội vàng đem chăn khẽ quấn lại, thét chói tai ra tiếng:

“Các huynh muốn chết a, thực dọa người, hù chết ta, các huynh không biết hay sao?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận trề môi. Vấn Nhã thầm nghĩ:

‘May mắn mình trước khi đi ngủ đã tắm rửa qua còn mặc áo lót vào.’

Quân Nghị Thiên sủng ái nhìn nàng, nhịn không được tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cười nói:

“Nghị Thiên ca ca có dọa nàng như vậy sao?”

Vấn Nhã bẹt cái miệng nhỏ nhắn nói:

“Nghị Thiên ca ca tuy rằng bộ dạng chỉ có trên trời, không có dưới đất, nhưng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Nhã Nhi như vậy, Nhã Nhi vẫn là ăn không tiêu, về sau đừng dọa Nhã Nhi nữa, lại dọa vài lần, Nhã Nhi khó giữ được cái mạng nhỏ này nha.”

Nói xong còn có thể đáng yêu mà vỗ ngực một cái, một bộ dạng kinh hoảng chưa ổn định.

Quân Nghị Thiên nghe được cười ha ha, tới gần ôm lấy nàng nói:

“Được rồi, được rồi, Nghị Thiên ca ca đã biết, về sau Trẫm không dọa bảo bối nữa, hiện tại Tiểu Nhã Nhi đã tỉnh ngủ chưa?”

Vấn Nhã vừa nghe, lông mày nhỏ nhắn chớp chớp rồi nói:

“Nghị Thiên ca ca muốn làm gì?”

Trong lòng suy nghĩ:

‘Sẽ không làm chuyện lúc trước không thành chứ, hiện tại lại muốn sao.’

Quân Nghị Thiên nhìn biểu tình của nàng chỉ biết nàng đã hiểu lầm, cố ý nói:

“Chẳng lẽ Nhã Nhi muốn. . . ? Ha ha a”

Nói xong mắt hướng nàng chớp chớp.

“Muốn cái đầu ca ca ấy, Nghị Thiên ca ca huynh đứng đắn lại đi, còn có người ở đây đó!”

Vấn Nhã liếc nhìn qua hai khuôn mặt ý đau đằng sau.

“Ha ha a, Nghị Thiên ca ca thực đứng đắn a, Nghị Thiên ca ca muốn biết Nhã Nhi tỉnh ngủ đã đói bụng hay không, đầu Tiểu Nhã Nhi đang chứa suy nghĩ gì đấy?”

Quân Nghị Thiên thật sự nhịn không được cười ra tiếng.

‘Tiểu nữ nhân này quả thật là một người vui vẻ a.’

Vấn Nhã vừa nghe, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng.

‘Xem ra mình quả thật là một sắc nữ, suy nghĩ đen tối toàn là không thuần khiết, quá mất mặt nha.’

Nàng ngẩng đầu nhìn đến mặt hai người buồn cười đằng sau, thẹn quá thành giận nói:

“Cái đầu gỗ các huynh ở trong này làm gì? Đến chê cười Nhã Nhi sao?”

Nàng vừa nói như thế, Quân Nghị Thiên càng cười to ha hả thêm, ngay cả hai người đằng sau cũng cười lên tiếng.

“Hoàng tẩu, chúng ta đều ở phòng cách vách, Hoàng huynh sang đây thăm Hoàng tẩu, chúng ta cũng không thể nằm đi. Mặc khác, hiện tại cũng buổi trưa rồi, mọi người chờ Hoàng tẩu dùng bữa đấy, Hoàng đệ ta đang đói xẹp bụng đó ạ.”

Quân Nghị Lân là nói cho Vương Lôi hắn biết liền đi chuẩn bị tốt.

“Vậy à, được rồi, Nhã Nhi cũng đói bụng nha.”

Nói xong tự nhiên vén chăn lên rồi đi xuống giường.

Quân Nghị Thiên thấy Vấn Nhã chỉ mặc lớp nội y, đường cong lộ ra, bay nhanh đến trầm giọng nói:

“Các ngươi đi ra ngoài chờ!”

Rõ ràng cho thấy đối với hai vị đằng sau hạ mệnh lệnh lui xuống.

Quân Nghị Lân kéo kéo khóe miệng cùng Vương Lôi đành phải ra phòng, ở ngoài cửa còn nhẹ nhẹ hừ một tiếng.

‘Chỗ nào mà chưa có xem, chỗ nào mà không sờ qua, khẩn trương cái gì, sớm muộn gì cũng là của Quân Nghị Lân ta.’

Trong phòng Quân Nghị Thiên bắt đầu giáo huấn Vấn Nhã:

“Tiểu Nhã Nhi, có người ngoài ở đây làm sao nàng tùy tiện như vậy a, nàng là người của Trẫm, không cho phép để cho người ta nhìn thấy được, về sau không được như vậy biết không?”

Vấn Nhã liếc trắng mắt một cái nói:

“Nhã Nhi cũng không phải không có mặc y phục a, sợ cái gì, bọn họ lại nhìn không thấy mà, có cần hay không a. Hơn nữa, bọn họ tại sao là người ngoài, đều là người một nhà, so đo như vậy làm gì, Nghị Thiên ca ca ca có mệt hay không a.”

Vấn Nhã chu cái miệng nhỏ nhắn.

“Nói bậy! Như vậy làm sao có thể tùy tiện được, cho dù là người một nhà, bọn họ cũng là đại nam nhân a, Trẫm không cho phép!”

Giọng điệu của Quân Nghị Thiên đầy nghiêm nghị.

Vấn Nhã nghe hắn nói là người một nhà trong lòng thật vui vẻ, tuy rằng hai người ý nghĩa bất đồng, nhưng ít ra cũng có tiến bộ, nhưng nàng chán ghét Quân Nghị Thiên quá độ chuyên chế, lập tức cũng cả giận nói:

“Suốt ngày, không Trẫm thế này thì cũng là Trẫm thế kia, huynh là Trẫm, không phải Nghị Thiên ca ca của Nhã Nhi, Nhã Nhi không thích Trẫm, Nhã Nhi không cần Trẫm, Trẫm mau trở lại cung đi, Nhã Nhi không cần gặp. Đáp ứng người ta cũng không nhớ rõ rồi, ô ô, căn bản không đem Nhã Nhi để trong lòng, còn để Nhã Nhi ngày nhớ đêm mong, Nhã Nhi không bao giờ muốn để ý Nghị Thiên ca ca nữa , ô ô. . .”

Vấn Nhã tức giận nói xong khóc. Còn dùng lực đẩy Quân Nghị Thiên ra.

Quân Nghị Thiên thấy nàng như vậy, tự trách hắn lại quên, vội sửa cũng không được, tự biết đuối lý, lập tức lại ngang nhiên xông qua dỗ nói :

“Được rồi, được rồi, Nghị Thiên ca ca không đúng, Nhã Nhi đừng tức giận nữa, Nhã Nhi muốn như thế nào mới cao hứng đây, Nghị Thiên ca ca bồi thường còn không được sao.”

“Hừ, lần sau lại đối với Nhã Nhi mà Trẫm với không Trẫm, cũng đừng có nhìn Nhã Nhi, Nhã Nhi không phải thủ hạ của huynh, huynh muốn đem Nhã Nhi làm vật sở hữu của huynh sao, Nhã Nhi liền vĩnh viễn rời ca ca đi, Nhã Nhi là Nhã Nhi, không phải đồ vật của ca ca!”

Nhã Nhi nhân cơ hội giáo huấn Quân Nghị Thiên việc nàng có tư tưởng độc lập.

“Được, được, được, Nghị Thiên ca ca sai lầm rồi còn không được sao? Nhã Nhi là tiểu bảo bối của Nghị Thiên ca ca, không phải thứ gì, làm sao có thể rời Nghị Thiên ca ca đi được, đừng nóng giận, phạt ta giúp Tiểu Nhã Nhi mặc y phục được không?”

Quân Nghị Thiên nghe nàng nói muốn rời đi lập tức liền đầu hàng.

‘Mình tới bây giờ đều là giúp nàng thoát y, thật đúng là không giúp nàng mặc qua. Hôm nay mình liền hầu hạ tiểu nữ nhân này đi.’

Vấn Nhã cảm giác nàng cũng không thể hơi quá đáng, dù sao hắn là một người đứng đầu quốc gia, cho hắn chút mặt mũi, lúc này mới bẹt cái miệng nói:

“Uh, chỉ cần Nghị Thiên ca ca đừng chuyên chế như vậy, Nhã Nhi liền tha thứ cho Nghị Thiên ca ca.”

Quân Nghị Thiên đem y phục của Vấn Nhã cầm ở trong tay, cười nói:

“Đến đây đi, bảo bối!”

Chờ Vấn Nhã nhấc tay lên.

Chuyện này vốn là phi tử hầu hạ Hoàng Thượng, lúc này toàn bộ trái ngược. Bất quá Quân Nghị Thiên rất vui lòng, nhìn Vấn Nhã cười hì hì nhảy qua nhảy lại giúp nàng mặc y phục, hắn lúc này còn thực cao hứng, nàng còn có cái gì để nói nữa đây.

Ở lầu chính Kỳ Vương Phủ, chủ nhân không ở đây, bởi vì đang nằm dưỡng thương, Cao công công cùng một đám đang thử đồ ăn, Vấn Nhã vừa vào cửa nhìn thấy nhiều đồ ăn ngon như vậy, thèm ăn liền mở ra, mặc kệ chủ tớ chi phân, dẫn đầu nhào tới liền ăn, đem Cao công công thử đồ ăn hù đến rồi, giật mình nói:

“Quý Phi nương nương, này, đồ ăn này nô tài còn chưa có thử đâu.”

“Ở nhà mình ăn một bữa cơm còn sợ người hạ độc sao, không bằng trước tiên ta đem chính mình độc chết luôn đi.”

Vấn Nhã chẳng hề để ý, hai tay cùng lúc hành động, cái miệng nhỏ nhắn nhét thức ăn tràn đầy nói chuyện cũng câu được câu mất.

Cao công công trong cung cũng chưa từng gặp qua vị Quý Phi nương nương nào tùy tiện quá như vậy, sợ tới mức nhìn phía Hoàng Thượng bên cạnh còn không có ngồi xuống, thầm nghĩ:

‘Quý Phi nương nương này sao to gan như vậy rồi, Hoàng Thượng còn chưa ngồi, nàng đã muốn ăn.’

“Không sao, Cao công công đi ngoài cửa hầu hạ đi!”

Quân Nghị Thiên cười ngồi xuống.

Quân Nghị Lân thấy Quân Nghị Thiên ngồi xuống, cũng thành thật không khách khí ngồi xuống mà ăn, Tứ ca luôn luôn thương hắn, sẽ không để ý việc phá quy củ này.

Vương Lôi vừa thấy mọi người vào chỗ của mình, vừa định lui ra ngoài, Vấn Nhã ngẩng đầu mở miệng nói:

“Vương đại ca, huynh cũng ngồi xuống ăn đi, nhiều món ăn như vậy ba người chúng ta cũng ăn không hết, hai ngày này ít nhiều Vương đại ca bảo hộ Nhã Nhi, lông tóc Nhã Nhi mới không tổn hao gì, Nhã Nhi đã đem Vương đại ca giống như người một nhà, Nghị Thiên ca ca ca ca nói được không?”

Vấn Nhã nói xong lời cuối cùng rồi quay qua mắt to tràn ngập khẩn cầu nhìn Quân Nghị Thiên.

‘Ngươi nếu không đáp ứng, ta liền khóc cho ngươi xem!’

Quân Nghị Thiên làm Hoàng Thượng chưa từng cùng thị vệ ngồi cùng bàn dùng bữa qua, vừa nghe trong lòng thật đúng là không được tự nhiên, nhưng hắn không đành lòng thấy Vấn Nhã thất vọng, hơn nữa sợ là không đáp ứng, hồng thủy có xu thế bùng nổ, liền nhìn về phía Vương Lôi nói:

“Như vậy Vương thị vệ liền cùng nhau ăn đi!”

Trong lòng Vương Lôi kích động không thôi, muốn ngồi lại không dám ngồi, cung kính nói:

“Vương Lôi một thị vệ, sao có thể cùng Hoàng Thượng, Quý Phi nương nương, Ngũ Vương gia cùng nhau dùng bữa, thuộc hạ cáo lui.”

Vương Lôi dù sao quan niệm chủ tớ thâm căn cố đế.

“Vương đại ca, ca đây là khinh thường Nhã Nhi sao? Thị vệ thì làm sao, không phải đều là người sao?”

Vấn Nhã cố ý cả giận nói. Trong lòng thầm mắng:

‘Tên ngu ngốc này, ta đây không phải là vì tương lai của huynh sau này ư, Quân Nghị Thiên cũng đáp ứng rồi, huynh còn phản đối cái gì nữa.’

Lập tức ủy khuất nhìn về phía Quân Nghị Thiên.

Vương Lôi trong lòng rối a, đi cũng không được, ở lại cũng không xong, không biết làm thế nào mới tốt, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng.

Quân Nghị Thiên trầm giọng một câu:

“Vương thị vệ, còn không ngồi xuống!”

Vương Lôi giật mình, chạy nhanh ngồi xuống, trong lòng khẩn trương vạn phần, nhưng mà cao hứng không thôi.

‘Nhã Nhi đã đem mình làm người một nhà.’

“Được rồi, Tiểu Nhã Nhi, đừng nóng giận, nhanh ăn đi, Vương thị vệ không được quen, nàng đừng trách hắn.”

Quân Nghị Thiên không quên dỗ tiểu nữ nhân cố ý dừng lại không ăn.

“Uh!”

Vấn Nhã lúc này mới cao hứng lại động đũa.

“Nghị Thiên ca ca, Lân ca ca, Vương đại ca. Các huynh cũng ăn đi!”

Nói xong còn vui vẻ gắp bỏ vào trong bát mỗi người lát thịt ba chỉ. Không chờ bọn họ phản ứng, nàng lại cúi đầu mãnh liệt ăn. Trong lòng lại đắc ý a:

‘Hắc hắc, cảm giác này thật không tệ!’

Một bữa cơm bốn người tâm tư đều không giống nhau, nhưng cuối cùng khách và chủ đều vui mừng, đặc biệt là nữ nhân nào đó, giống như mèo vụng trộm vậy đó, mắt tròn to đều cười đến chỉ còn đường may.

Quân Nghị Thiên thấy Vấn Nhã cao hứng, cũng vui vẻ theo, còn không ngừng giúp nàng gắp vài đũa thức ăn.

Tâm Quân Nghị Lân hoàn toàn trống rỗng, không dám lên tiếng.

Mà Vương Lôi đương nhiên cũng không có can đảm mở miệng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.