Sát Thủ Hoàng Phi Là Sói

Chương 68: Chương 68




Hung ác trợn mắt nhìn Như Ý một cái, ngay sau đó xoay người rời đi!

“Ai! Còn phải mang ta đi nghỉ ngơi!” Nàng tăng cường tiếng hô, người phía trước chẳng những không có dừng bước, ngược lại thoát nhanh hơn.

Nhưng. . . . . . Thiên Vũ Các ở nơi nào?

Bất đắc dĩ, xem ra cũng chỉ có thể chính mình tự đi tìm con đường.

Cũng may ngày này tuy Ngọc Sơn nói trời băng đất tuyết rét lạnh vô cùng, nhưng nàng có kinh nghiệm tám năm sống trong rừng rậm, đến cũng không cảm thấy cái gì.

Huống chi thỉnh thoảng người làm đi tới đi lui, chỉ là Như Ý không biết, mình nếu mở miệng muốn nhờ, những hạ nhân này có biết nàng là người nào? Sẽ mang nàng đi nghỉ ngơi?

“Ngây ngốc làm gì? Đi nhanh một chút!” Đang ngây người, chợt nghe được âm thanh Mị Nguyệt kia đã đi xa lại vòng vo trở lại, nhưng lại đã là một hướng khác.

Như Ý nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy phía trước cách đó không xa một mảnh tuyết trắng mịt mờ, đang có một một mảnh đỏ tươi thướt tha mà đứng.

Đó không phải là Mị Nguyệt thì là ai!

Nàng nhíu mày, hướng về phía bóng dáng sáng rỡ này kêu câu:

“Không phải tức giận mà chạy sao?”

Đối diện một cỗ sát khí truyền đến, đồng thời còn có âm thanh vạn lần không muốn——

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.