Sát Thủ Hoàng Phi Là Sói

Chương 52: Chương 52: Trời ạ! Núi này quá cao!






“Mạnh, ta tận lực, nhưng thật không lên được, ta thật đói.” Nàng nói thật, nhìn trong mắt của hắn đã dẫn theo cầu xin.

Có hộ vệ tiến đến phía trước, trước mặt nam tử mặc áo tím, khom người nói:

“Tôn chủ, thuộc hạ cõng nàng đi!”

Như Ý quay đầu nhìn sang chỗ khác, chỉ cảm thấy tướng mạo người này không kém nhiều cùng chín gã áo đen khác, vô cùng bình thường, ném vào trong đám người cũng không tìm được.

Đang suy nghĩ không thích để cho một nam nhân xa lạ cõng, đúng lúc Mạnh mở miệng, khó hiểu nàng sầu lo.

“Bổn tôn tự mình tới!” Chỉ một câu, người dễ dàng quỳ một gối xuống ngồi xổm trước người của nàng.”Đi lên!”

Như Ý cũng không khách khí, trực tiếp đến trên lưng của hắn.

Dọc theo con đường này dùng rất nhiều thuốc bọn hộ vệ mang bên mình, Như Ý tựa đầu lại gần bả vai hắn thì đã không ngửi thấy mùi máu tươi.

Thuốc kia rất tốt đối với vết thương kia, chưa tới một tháng, cánh tay trọng thương tuyệt không làm trở ngại hành động.

Nếu không phải chỗ cổ áo hắn rộng mở còn có thể thấy vải bông băng bó bên trong, nàng không thể liên tưởng cái người dính máu khắp người trong rừng rậm Mê Tung là cùng một người.

Khinh công Mạnh cực tốt, đường núi càng lên càng dốc, đến cuối cùng gần như là dựng đứng.

Những hộ vệ áo đen kia bay lên thỉnh thoảng còn phải lấy binh khí điểm mặt tuyết dùng để mượn lực, nhưng Mạnh còn cõng một người cũng là một hơi thẳng lên không có buông lỏng xuống.

Từ trong thân núi một cây tùng mọc lệch ra làm bàn đạp một cái, rồi sau đó liền chạy thẳng tới đỉnh núi.

Như Ý thừa nhận, thật ra thì nửa đoạn sau nàng gần như là đóng chặt mắt.

Ông trời! Cảm giác này đáng sợ gấp một vạn lần so với ngồi cáp treo.

Nàng không sợ độ cao, nhưng cũng không phải tuyệt đối không sợ độ cao.

Người to gan cũng có hạn độ, trên vách đá thẳng đứng trực diện không ngừng lên cao, chỉ nghe tiếng gió ở bên tai, cảm giác kia, giống như là bốn bề trong máy bay trực thăng đều không có che chắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.