Satan Dịu Dàng, Nhặt Được Cô Vợ Nhỏ

Chương 125: Chương 125: Có thể tháo mặt nạ xuống không




Tay người đàn ông cầm ly cà phê, đây là một chuyện mỗi sáng anh phải làm, vừa uống cà phê, ngón tay gõ bàn phím máy tính, cho đến khi một bức thứ truyền đi rồi mới thoải mái mà hưởng thụ cà phê thanh khiết.

Mấy phút sau, màn hình máy tính xuất hiện một bức thư chưa kiểm tra. Nhấn nút mở bên trái bức thư, mấy chữ hiện lên màn hình:

- Quán rượu Tình, sắc.

Khóe miệng Dean chậm rãi nâng lên, cà phê trong tay đã uống cạn, chỉ còn lại cái ly sạch lưu dấu vết cà phê.

- Đồng Đồng! Đừng uống nữa! - Quan Hi thật hối hận đã theo cô ấy tới nơi này. Cô cho rằng Đồng Đồng tới nơi này là muốn thả lỏng hạ tâm tình, nào có biết cô ấy ra sức uống rượu.

- Hi, cậu đừng cản tớ... tới muốn uống rượu. Cậu biết tâm tình tớ không tốt mà, để cho tớ uống vài ly! - Cô đẩy đẩy Quan Hi đang sát lại, uống tiếp từng ngụm từng ngụm rượu.

Quan Hi bất đắc dĩ bưng ly rượu bên cạnh lên uống một hớp, tùy theo âm nhạc truyền vào trong tai. Càng lúc càng nhiều người tụ tập vào trong sàn nhảy, ánh đèn mờ ảo mang theo vẻ đẹp mông lung khiến nam nữ tận tình uốn éo người ở sàn nhảy.

Diệc Tâm Đồng nghiêng đầu nhìn sang sàn nhảy, vừa lúc thấy một đôi nam nữ trong đám người đứng, mà tay của đàn ông ôm eo người phụ nữ, cúi đầu khẽ cười ở bên tai người phụ nữ.

Diệc Tâm Đồng cảm thấy gương mặt đó sáng chói làm mắt cô đau đớn, mà môi người đàn ông đã dời đến gò má của người phụ nữ, tay theo đó sờ lên đùi người phụ nữ. Sao cô có thể dễ dàng tha thứ cho một gương mặt giống Mạc thiếu gia đi hôn người phụ nữ khác. Một tay cô đẩy chai rượu trên bàn, bước chân lảo đảo đi ra sàn nhảy.

Quan Hi thấy chuyện có điểm không đúng, vội ở phía sau kêu lên:

- Đồng Đồng, cậu muốn đi khiêu vũ sao?

Diệc Tâm Đồng liều mạng đẩy người phía trước ra, muốn đến gần người đàn ông bên kia, làm thế nào cũng chen không qua, cô gấp gáp vừa nhảy bậy vừa đi qua.

Dean mang tai nghe trong một tai, từ bên trong truyền đến một tiếng:

- Nhân vật mục tiêu xuất hiện!

Dean và người phụ nữ trong ngực liếc nhau một cái, càng thêm ra sức biểu diễn, kéo người phụ nữ đang chuẩn bị lẫn vào đám người đi ra ngoài. Đột nhiên cánh tay bị thứ gì bắt lấy, anh cúi đầu xem xét, là một đôi bàn tay trắng, mà chủ nhân bàn tay chứa đầy nước mắt nhìn anh, điều này làm cho anh cảm thấy thật khó hiểu.

Coral vùi trong ngực anh cũng giật mình không ít, cô gái này từ chỗ nào nhô ra? Còn nữa cô ta làm gì lôi kéo tay Dean vậy, cô có phần không vui trợn mắt nhìn Diệc Tâm Đồng một cái.

Môi Dean lại gần bên tai Coral nói:

- Cô đi dụ nhân vật mục tiêu ra.

- Vâng! - Coral có chút không cam nguyện mà từ trong đám người đi ra ngoài.

Dean quay đầu lại nhìn cô, sau đó lôi cô ra khỏi sàn nhảy. Ra khỏi quán rượu, kéo cô thẳng vào trong xe mình, đóng cửa xe, hai tay ôm ngực nhìn cô gái nằm trên cửa sổ xe nôn mửa.

- Ưmh. . . . . . ưmh. . . . . . – Cô rất ít khi uống rượu, một khi uống say, ngay cả thần chí cũng không rõ, cho nên bây giờ ngoại trừ đầu có hơi choáng váng, tâm tình cũng rất tệ.

Cô quay đầu lại ngã vào trong ngực anh, tay ôm chặt cô của anh, ở trong ngực anh nức nở nói:

- Mạc thiếu gia!

Người đàn ông cau mày nhìn cô gái trong ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng bàn tay, mỹ nữ phương Đông điển hình, có điều cô làm gì mà cứ luôn gọi anh ‘Mạc thiếu gia!’.

Bàn tay của anh giữ chặt cằm cô, hừ lạnh nói:

- Tôi không tên Mạc thiếu gia, tôi tên là Dean, nghe cho rõ, Dean!

Diệc Tâm Đồng ngẩng đầu nhìn anh, rõ ràng là Mạc thiếu gia, tại sao phải đeo một tấm mặt nạ. Tay của cô hướng lên mặt anh, thì thầm nói:

- Mạc thiếu gia có thể lấy mặt nạ xuống để em nhìn anh thật kỹ một chút không?

Dean gạt tay cô ra một cái, có phần không nhịn được nói:

- Tiểu thư, cô đã phá hư chuyện lớn của tôi, đừng được một tấc lại muốn tiến một bước, lập tức xuống xe cho tôi!

Diệc Tâm Đồng vừa nghe anh muốn đuổi cô đi, ôm lấy hông anh không buông, ý thức không rõ khóc ròng nói:

- Mạc thiếu gia, anh đừng đuổi em đi, em không muốn đi!

Nước mắt cô nhỏ xuống mu bàn tay của anh, làm tay anh lạnh một trận. Anh cúi đầu nhìn cô không nói lời nào, mà ngực anh bị cơ thể cô ôm nóng. Trong mắt của anh thoáng qua một màu mắt không dễ gì phát hiện, rất nhạt rất nhạt.

Quan Hi đợi đến khi toàn bộ người trong sàn nhảy tản đi, mới vội vã tìm Diệc Tâm Đồng khắp nơi, nhưng chỗ nào còn có bóng dáng của cô ấy. Cô vội lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho cô ấy, lại truyền đến: “Thật xin lỗi, số điện thoại bạn gọi đã tắt máy.

Làm sao bây giờ? Đồng Đồng đi đâu? Cô nghĩ tới Phi Ưng, chỉ có Phi Ưng mới có thể tìm được cô ấy, nhưng cô không có số điện thoại của Phi Ưng. . . . . .

Diệc Tâm Đồng bị Dean mang vào biệt thự tư nhân của anh, quăng cô lên trên giường lớn. Anh buông cánh tay có chút run, vào phòng tắm.

Mặt của Diệc Tâm Đồng dán vào giường lớn, khó chịu níu quần áo trước ngực, nóng quá. . . . . .

Cô muốn đẩy cửa sổ ra, làm thế nào cũng không đẩy được cửa sổ, sau lưng đột nhiên vươn tới một cánh tay đẩy cửa sổ ra, xoay người cô lại. Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông xuất hiện ở sau lưng cô, thăng bằng không ổn, ngã ở trong ngực của anh, tay nhỏ ôm sát hông của anh. Cơ thể của người đàn ông hơi có vẻ cứng ngắc, cúi đầu nhìn cô bị tóc đen che kín đôi mắt, mà cô dường như rất không thoải mái sờ loạn cọ xát lung tung vào trong lòng anh.

Anh mang cô ném lại lên giường, sau đó một mình ngồi trên ghế sofa cách giường lớn không xa hút thuốc, mắt một cái cũng không chớp trong tích tắc nhìn vào người phụ nữ nằm trên giường.

- Mạc thiếu gia! – Cô lẩm bẩm, đầu đau muốn nứt từ trong chăn chui ra, ngồi dậy. Chăn trên người tuột xuống tới thắt lưng, ngẩng đầu nhìn căn phòng xa lạ, ý thức từ từ quay lại, nơi này là. . . . . .

Từ phòng sát vách truyền đến tiếng nước chảy, cô tò mò xuống giường, sau đó khe khẽ đẩy cửa phòng ra, thấy sát vách là phòng tắm, mà cửa kính phòng tắm phản chiếu cơ thể trần trụi của người đàn ông. Cô mãnh liệt nuốt nước miếng xuống, vội vàng đóng cửa lại, sau đó nhảy lại lên giường lớn, nhịp tim như sấm nhắm mắt lại.

Dean đẩy cửa phòng ngủ ra đi vào, tùy tiện liếc nhìn người trên giường, sau đó lại đi xuống lầu.

Diệc Tâm Đồng nghe thấy tiếng bước chân đã biến mất mới ngồi dậy, nhìn toàn bộ bốn phía xung quanh, đen trắng phối hợp đơn điệu, mà phòng này hẳn là phòng ngủ của người đàn ông đó? Cô ngủ trên giường của anh ta một đêm? Vậy tối qua anh ta ngủ ở đâu?

Phòng của anh ta có thể để thứ gì đso của Mạc thiếu gia không? Cô có thể tìm được manh mối gì ở phòng của anh ta không? Một ý niệm thoáng qua trong đầu cô. Cô nhanh chóng xuống giường, sau đó thừa dịp căn phòng không ai, mở ra hộc tủ đầu giường, tiếp theo là đáy giường. . . . . .

Căn phòng chẳng có cái gì cả, trừ để một vài bộ quần áo của đàn ông, nay cả tài liệu cũng không có, đúng rồi. . . . . . Tìm được tóc của anh ta đi xét nghiệm, cũng biết anh ta có phải Mạc thiếu gia không rồi.

Cô lại bò lần nữa lên giường lớn, lật chuyển dưới gối đầu, còn tìm trong chăn, không có. . . . . . một sợi tóc cũng không có, người đàn ông này ăn cái gì? Lại có thể không rụng tóc?

- Tìm cái gì vậy? Cần tôi giúp một tay không? - Một giọng nói như người chết vang lên ở đỉnh đầu của cô, cô trở tay không kịp từ trên giường lăn xuống.

- Ưmh. . . . . . – Cô ngã nhào trên đất, một đôi giày da đứng bên cạnh, làm cô ảo não không thôi. Anh ngồi xổm người xuống, một cánh tay giữ chặt cánh tay của cô, lôi cô ngồi dậy. Mặt cô và mặt anh đối diện, cô vươn tay ôm lấy anh, làm anh nhíu nhíu mày.

Cô híp mắt, ngón tay thăm dò ở sau ót anh ta, nếu như miễn cưỡng nhổ ra một sợi tóc của anh ta, nhất định sẽ làm anh ta phát hiện, cô không thể làm ra chuyện khiến anh ta ghét. Cô nên đợi ở bên cạnh anh ta, từ từ điều tra lai lịch của anh ta. . . . . . Cho nên cô thu tay về, đẩy anh ra, mặt nặng nề nói:

- Thật xin lỗi!

Anh chỉ dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn cô, đứng dậy nói với cô:

- Tối hôm qua chứa chấp ngươi đã phá vỡ quy tắc của tôi, bây giờ lập tức rời khỏi nhà của tôi!

Diệc Tâm Đồng vội từ dưới đất đứng lên, gấp gáp nói:

- Mạc thiếu gia. . . . . .

Ánh mắt anh nhíu lại, lên tiếng nhắc nhở:

- Tối hôm qua tôi đã cảnh cáo cô, không nên gọi tôi là Mạc thiếu gia. Tôi rất ghét cô cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi, gọi tên tuổi một người đàn ông khác, cũng không nên có ý đồ với tôi, ý nghĩ dâm loạn. . . . . . vậy sẽ khiến cho cô ngươi bịchết nhanh hơn!

Diệc Tâm Đồng vội ngừng nói, mặt thấp thỏm:

- Phải . . . . . ngài Dean, tôi hi vọng tôi có thể ở lại, tôi có thể làm rất nhiều việc, nấu cơm, giặt quần áo đều có thể. . . . . .

Khóe miệng anh nâng lên một nụ cười đùa giỡn:

- Tôi không thiếu người làm nữ, thiếu bạn trên giường, cô cảm thấy mình có cái tư cách leo lên giường của tôi không?

Mặt nàng hưu Địa Biến bạch, cà lăm nói, "À? Bạn trên giường?"

Mặc dù cô thích khuôn mặt này, nhưng anh ta không phải Mạc thiếu gia, anh ta chỉ có khuôn mắt giống Mạc thiếu gia. Có điều cô không kìm nén được bị mặt của anh ta hấp dẫn. . . . . .

Nhìn ra cô lại đang nhìn mặt anh nghĩ đến một người đàn ông khác, anh không nhịn được cắt đứt suy nghĩ của cô:

- Được rồi, cô đi đi! Chỗ này của tôi cái gì cũng không thiếu, cũng không quen có phụ nữ lúc ẩn lúc hiện trước mặt tôi!

Cô hoàn hồn, khẩn trương kêu lên:

- Ngài Dean, tôi biết rõ tôi không nên nhìn mặt anh rồi ngẩn người, nhưng xin anh tha thứ cho tôi, đó là vì tôi quá yêu gương mặt này thôi. Diện mạo anh và người trong lòng tôi rất giống nhau, cho nên tôi mới có thể làm ra loại hành vi mạo phạm này, xin anh thứ lỗi. . . . . . Tôi thật sự không cô ý, tôi chỉ là khó kìm nổi lòng. . . . . .

Dean híp mắt nhìn cô:

- Nói thật là xúc động, có muốn tôi lấy mặt nạ xuống không, để cho cô nhìn đủ một lần, sau đó cút ra khỏi nơi này!

- Không được. . . . . . anh không cần lấy mặt nạ xuống, như vậy là được rồi. . . . . . xin anh đừng đuổi tôi đi, tôi chỉ muốn. . . . . . - Biết rõ một số chuyện thôi, ánh mắt cô khổ sở nhìn anh.

- Cô muốn như thế nào? Muốn ở bên cạnh tôi, chứng minh tôi không phải là anh ta sao? - Anh từng bước một tới gần cô, cô không có đường để lui, cơ thể dựa vào góc bàn, sợ hãi lắc đầu.

- Đừng cho là tôi không biết cô đang nghĩ cái gì! Chẳng qua tôi sẽ không cho cô cơ hội đó! – Anh cúi đầu cắn một cái ở cổ cô, máu đỏ tươi nhuộm đỏ hàm răng của anh. Anh ngẩng đầu giữ chặt đầu cô, môi lấn lướt lên môi lạnh lẽo phát run của cô, hàm răng gặm môi dưới, giọng mang theo một chút khàn khàn:

- Muốn chứng mình tôi phải anh ta không, rất đơn giản. . . . . . - Môi dính máu hôn nhẹ lên mạch máu trên cổ cô, cười lạnh nói - Cùng tôi lên giường!

Mắt cô trợn to, khó có thể tin nhìn anh, mà ngón tay của anh lướt qua cánh môi của cô, cảm thụ bờ môi mềm mại bị ngón tay anh vân vê có chút sưng đỏ.

- Không được. . . . . . - Cô dùng sức đẩy anh ra, toàn thân run lẩy bẩy.

- Ha ha, cho nên lập tức rời khỏi nơi này! - Mặt của anh chuyển lạnh, cơ thể thon dài ngồi trên ghế sofa, đốt một điếu thuốc nhìn cô, miệng nhếch lên nụ cười giễu cợt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.