Sau Khi Bị Biến Thái Theo Dõi

Chương 18: Chương 18




Edit & Beta: Tiểu Tình Nhân – 小情人

~~~~~~~~~~~~~

Những ngày sau đó, Lâm Hòa mất đi linh hồn tựa như búp bê vậy, mặc cho Trương Diệp thao túng, ngoan ngoãn để hắn hôn, để hắn tắm rửa cho mình, thậm chí tự tay đút cơm cho cậu, dường như Trương Diệp rất thích quá trình này, mong muốn kiểm soát của hắn đã được thỏa mãn.

Lâm Hòa cũng từ bỏ ý định chạy trốn, bởi vì cậu biết Trương Diệp lắp đầy camera trong nhà, hơn nữa điện thoại cũng kết nối được với camera, cậu cũng bị phát hiện vào hôm chạy trốn đó. Đầu tiên, Trương Diệp đã thông báo với bảo vệ chung cư, bởi vì tin chắc cậu sẽ không thoát khỏi sự kiểm soát của hắn, nên mới dám không khóa cửa.

Trong lúc Trương Diệp làm việc, thì Lâm Hòa ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, cho đến khi tiếng mở cửa vang lên, mới có chút phản ứng.

Hôm nay bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, Lâm Hòa hoảng sợ cực độ, cơ thể run nhè nhẹ, bây giờ cậu đối với tất cả mọi thứ bên ngoài đều rất sợ hãi.

"Tiểu Hòa! Tiểu Hòa! Cậu có ở bên trong không!"

"Nếu ở thì trả lời, cậu muốn chị tức chết phải không, tại sao điện thoại cậu lại không gọi được."

Là một giọng nói rất quen thuộc, ánh mắt Lâm Hòa dần tập trung lại, con ngươi hơi co rúc, là giọng nói của biên tập Lý Lâm của cậu.

"Em ở trong."

Lâm Hòa mới vừa mở miệng đã bị giọng nói của mình làm cho hết hồn, khàn khàn có chút kỳ lạ.

Lý Lâm bên ngoài cửa nhận ra sự thường, "Cậu bị sao vậy? Mau mở cửa ra."

Lâm Hòa khàn giọng nói: "Xin lỗi, chị mau đi khỏi đây đi."

Mọi thứ trong căn nhà này đều bị giám sát, bây giờ toàn bộ hành động của cậu đều rơi vào trong mắt người kia, tốt nhất không nên liên lụy Lý Lâm, người kia có thể làm mọi thứ.

Lý Lâm nghe câu này của cậu thì sốt ruột, "Có phải anh ta nhốt cậu lại đúng không, mẹ nó, chị đã biết có gì không đúng rồi mà."

Lâm Hòa quỳ xuống, che mặt, rung giọng nói: "Chị mau đi đi, đừng quan tâm em."

"Chị đi báo cảnh sát, còn có luật pháp hay không vậy, thời đại nào rồi còn giam cầm trái phép nữa chứ."

Lâm Hòa nở nụ cười nhàn nhạt rồi tự giễu nói: "Em là kẻ điên, kẻ điên nên bị nhốt lại, anh ấy chỉ đang thực hiện đúng nghĩa vụ của một người giám hộ."

Huống hồ Trương Diệp chẳng hề khóa cửa, thậm chí cho phép Lâm Hòa tự do ra vào cửa, nhưng phải chắc chắn cậu không chạy khỏi lòng bàn tay của hắn được.

Lý Lâm nói: "Hắn mới là kẻ điên! Liên quan gì đến cậu chứ! Em chờ đi, chị chắc chắn sẽ tìm cách cứu em."

Lâm Hòa cho rằng cô ta chỉ thuận miệng nói, lắc đầu nhỏ giọng nói: "Không thể nào."

Lý Lâm nói: "Em cứ chờ đó."

Nói xong, ngoài cửa không còn âm thanh, chắc đã đi rồi. Hôm đó quả nhiên Trương Diệp nhìn thấy cảnh trò chuyện giữa Lâm Hòa và Lý Lâm trong màn hình, lúc về nhà ôm Lâm Hòa tựa như bế trẻ con vậy, không nặng không nhẹ đánh vào mông cậu, coi như trừng phạt nhỏ.

Lâm Hòa khuất phục nghiến chặt răng, không nói lời nào.

Trương Diệp không để bụng Lý Lâm, cho rằng cô ta sẽ không tạo được uy hiếp gì với mình.

Nhưng hắn vẫn bất mãn chuyện Lâm Hòa để ý Lý Lâm, bắt đầu suy nghĩ về việc chuyển nhà đến thành phố khác, hoàn toàn cắt đứt liên lạc của cậu với Lý Lâm, vì thế ngay cả công việc cũng định từ chức.

Sau khi Lâm Hòa biết chuyện phản kháng rất kịch liệt, thậm chí đập vỡ đồ đạc trong phòng, Trương Diệp để cậu nổi điên, đến khi cậu hơi bình tĩnh lại, mới ôm cậu vào lòng, vuốt ve mái tóc đen mượt của cậu, ôn nhu nói: "Người đàn bà kia quan trọng với em đến vậy sao?"

Lâm Hòa cắn môi, khuôn mặt tái nhợt, nếu đi rồi, thì chẳng còn ai tìm được cậu, sự tồn tại của cậu trên đời này sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn.

Hai mắt Trương Diệp âm u không rõ, hôn lên đỉnh tóc của cậu, nhẹ nhàng chuyển sang đề tài khác,

"Anh nhận được thiệp mời đến dự hôn lễ của bạn học cấp 3."

Rốt cuộc Lâm Hòa cũng phản ứng, ngẩng đầu nhìn hắn.

Trương Diệp cười nhẹ, "Có muốn đi không?"

Lâm Hòa im lặng không trả lời.

Trương Diệp say mê ngửi hương thơm của cậu, giọng nói ám muội, nhẹ giọng nói: "Em không muốn gặp bạn học trước kia sao?"

Lâm Hòa nhìn hắn, vài giây sau, mới chậm rãi gật đầu, khóe miệng hơi nhếch lên, tuy độ cong rất nhỏ nhưng vẫn bị Trương Diệp nhìn ra.

Hắn cong môi, đôi mắt đen nhánh bất ngờ sáng ngờ, cúi người hôn lên yết hầu của cậu.

"Em cười rồi, tốt quá."

~Hết chương 18~

- ------------------------------------

Editor: Vậy là còn 3 chương nữa là truyện sẽ hoàn rồi, cảm ơn các readers dễ thương đã ủng hộ mình nha

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.