Sau Khi Bị Biến Thái Theo Dõi

Chương 20: Chương 20




Edit & Beta: Tiểu Tình Nhân – 小情人

~~~~~~~~~~~~~

Cuộc sống lại bình yên như trước.

Tết sắp đến, các trung tâm thương mại bắt đầu các hoạt động khuyến mãi, ngay cả Trương Diệp cũng dẫn Lâm Hòa đến cửa hàng để mua vài bộ quần áo cho cậu.

Trong lúc lựa quần áo, nhân viên bán hàng luôn dùng ánh mắt mập mờ và phức tạp nhìn hai người họ, chắc là nhìn thấy dấu hôn trên cổ Lâm Hòa.

Nhận ra điều này làm khuôn mặt của Lâm Hòa đang tái nhợt bỗng đỏ bừng, không biết nên làm sao, Trương Diệp khẽ cười, chặn đi tầm mắt của nhân viên bán hàng giúp cậu.

Hai người đàn ông đi dạo trong trung tâm thương mại thu hút không ít sự chú ý của người khác, Lâm Hòa cảm thấy khó chịu, Trương Diệp thì luôn chăm sóc cậu.

Trương Diệp còn mua lồng đèn đỏ và câu đối Tết về treo, hàng xóm xung quanh nhìn vào đồ hắn mua, trêu chọc hắn rằng hiếm khi thấy hắn mua những thứ này.

Trong lúc sắp đến Tết, Trương Diệp còn chưa về nhà ba mẹ của mình, mà dự định sẽ đón Tết cùng Lâm Hòa, Lâm Hòa hỏi thử chuyện này, nhưng hình như Trương Diệp không muốn nói chuyện về gia đình của mình, Lâm Hòa cũng không hỏi thêm, tuy chỉ chủ động hỏi một câu đã khiến Trương Diệp mừng như điên, đêm đó khi ngủ ôm Lâm Hòa rất chặc.

Vào đêm giao thừa, Lâm Hòa và Trương Diệp ngồi trên ban công cùng nhau xem pháo hoa. Trương Diệp lo Lâm Hòa sẽ lạnh, nên lấy áo khoác mặc lên cho cậu, sau đó nắm chặc bàn tay cậu.

Pháo hoa bên ngoài rực rỡ, nở rộ dưới màn đêm, như thể thắp sáng bầu trời đêm, chói lóa như ban ngày.

Lâm Hòa im lặng nhìn bầu trời đêm, vẻ mặt lại thẫn thờ, Trương Diệp quay đầu nhìn cậu theo theo quen, trong con ngươi đen nhánh đều là hình bóng của cậu.

".... Thật đẹp." Lâm Hòa nhìn pháo hoa trong màn đêm rồi lẩm bẩm.

Ánh mắt của Trương Diệp đầy sự si mê, khóe miệng như mang theo ý cười, nói: "Đúng vậy."

Lâm Hòa quay đầu nhìn hắn, đối diện với ánh mắt của hắn, mất tự nhiên mà dời mắt.

Trương Diệp khẽ cười: "Không phải em muốn biết chuyện trong nhà anh sao?"

Lâm Hòa sững sốt: ".... Thật ra anh không muốn nói có thể không....."

Trương Diệp ôn nhu nhìn cậu, "Kỳ thực cũng chẳng có gì to tát, anh có thể nói cho em, nhưng anh cũng muốn nghe một chút về em."

Lâm Hòa hơi trợn mắt.

Trương Diệp ngầm thừa nhận phản ứng của cậu, tự mình nói, "Mẹ anh là một người rất nghiêm khắc, bà ấy mắc chứng ám ảnh cưỡng chế rất nặng, đồ đạc trong nhà phải bày trí theo tính toán, hơn nữa còn mắc bệnh sạch sẽ, một ngày tắm rửa và rửa tay vô số lần, đến giờ chưa từng tiếp xúc với anh lần nào, trong trí nhớ cũng chưa từng ôm anh, dù các một bao tay."

"Bà ấy quản lý rất chặt chẽ thời gian về nhà của anh, lượng cơm, thời gian đi WC, nếu hơi vượt qua kiểm soát thì bà ấy sẽ bắt đầu nóng nảy bất hơn, sau đó bắt đầu tự hại mình, dưới hoàn cảnh đó, anh đã hình thành thói quen theo khuôn rập nhất định."

Lâm Hòa mím môi, ".... Vậy ba của anh...."

Trương Diệp cười nhẹ, tựa như đang nhớ lại, tự giễu nói: "Đương nhiên cuối cùng không chịu nổi, ra ngoài tìm một người đàn bà khác, còn sinh một đứa con gái, dứt khoát dọn ra ngoài ở cùng hai người bọn họ."

"Mẹ anh vừa biết chuyện này thì nổi điện lên, cầm dao chạy đến nhà người đàn bà kia, thậm chí còn dẫn theo anh, nói đi bắt gian."

"Lúc đến đó, anh nhìn thấy ba anh và người đàn bà kia đang trần truồng nằm trên giường, bên cạnh là một đứa bé đang ngủ trong cái nôi."

"Mẹ anh vừa thấy cảnh tượng đó, thì cầm dao chém vào người đàn bà kia và ba anh, ba anh thấy vậy, vội vàng chặn trước mặt người đàn bà kia."

Lâm Hòa nuốt nước miệng, ".... Sau đó thì sao?"

Trương Diệp cười, "Phụ nữ đương nhiên yếu sức hơn đàn ông, con dao kia bị ba anh đâm ngược vào ngực mẹ anh, máu chảy xuống sàn nhà, chảy đến dưới chân anh, dính đầy lên giày, người đàn bà kia sợ đến hét toáng lên, ba anh cũng sợ đến ngây người."

Hắn dừng lại rồi nghiêng đầu nhìn Lâm Hòa, con ngươi đen nhánh sâu không đáy, ôn thanh nói: "Lúc đó xảy ra vào năm lớp 11."

Lớp 11? Là lúc Trương Diệp chuyển sang trường cấp 3 khác.

Lâm Hòa hơi ngẩn ra, do dự nửa ngày, vẫn không nói ra.

Trương Diệp nói: "Vậy còn Tiểu Hòa? Anh muốn nghe chuyện lúc nhỏ của Tiểu Hòa."

Lâm Hòa ấp úng: ".... Tôi không có gì để nói."

Trương Diệp lẳng lặng nhìn cậu, bị ánh mắt kia nhìn thực sự không thể chịu nổi, Lâm Hòa mím môi, như đang lấy hết dũng khí, im lặng một lúc lâu, nói nhỏ giọng nói: "..... Bọn họ thích đánh tôi, dùng mắc áo, cây chổi, cây gậy, ở bất kì chỗ nào trong nhà, tôi đều bị đánh, có lúc tôi sợ đến không dám ngủ trên người, chỉ dám núp dưới gầm giường, cẩn thận lắng nghe tiếng bước chân của họ, đến gần giường một chút thôi cũng bắt đầu sợ hãi."

Ánh mắt Trương Diệp hơi chăm chú, hơi dùng sức nắm tay của cậu, nhẹ giọng nói: "Rồi sau đó?"

"Sau đó hàng xóm nghe thấy tiếng khóc, kêu la thảm thiết của tôi, nên đi khiếu nại, cho dù đã khiếu, nhưng sau này khi họ đánh tôi sẽ trói tôi lại, nhét khăn lông vào miệng tôi."

"Sau đó bọn họ chết, tôi bị đưa đến cô nhi viện."

Lúc Lâm Hòa nói lời này mặt không có biểu tình gì, sắc mặt tái nhợt đáng sợ.

Con ngươi đen nhánh của Trương Diệp xẹt qua tia ám quang, hắn chậm ra vươn tay ôm Lâm Hòa vào lòng, im lặng ôm chằm cậu.

Hiếm khi thấy Lâm Hòa không phản kháng, chỉ yên lặng cúi đầu.

Một màn pháo hoa rực rỡ nổ "Ầm" trên bầu trời, tiếng chuông 12 giờ đã vang lên, nhà nhà đầy hứng khởi đón năm mới, khắp nơi đều là bầu không khí vui mừng.

Mọi thứ trông thật tuyệt đẹp.

"Chúc mừng năm mới, tạm biệt năm cũ."

Sau năm mới, Trương Diệp bắt đầu kế hoạch đi du lịch với Lâm Hòa.

"Tiểu Hòa, em muốn đi đâu?"

Lâm Hòa lắc đầu: "Tôi không muốn đi đâu cả...."

Trong mắt Trương Diệp hiện lên tia hài lòng, nhưng miệng vẫn khuyên nhủ: "Hay là chúng ta đi Provence đi, chỗ đó có rất nhiều hoa oải hương để thưởng thức, anh nhớ em rất thích những loài hoa này."

Lâm Hòa gật đầu.

Sau khi quyết định địa điểm, Trương Diệp bắt đầu chuẩn bị tỉ mỉ, Lâm Hòa vẫn luôn buồn bã, bây giờ cậu không quan tâm với tất cả mọi thứ bên ngoài.

Nhưng có một ngoại lệ.

Lâm Hòa phát hiện có một cái hộp bị khóa trên bàn sách trong phòng, hiện giờ cậu rất nhạy cảm với những đồ vật bị khóa lại, thấy cảnh tượng này, con ngươi không khỏi co rúc, sợ hãi theo bản năng.

Nhưng đứng chần chừ một lúc, sự tò mò đã chiến thắng sợ hãi.

Cậu ghét việc Trương Diệp giấu giếm cậu.

Lâm Hòa quan sát xung quanh, quyết định dùng tay phá khóa, tốn trăm cay ngàn đắng, cuối cùng cũng phá được khóa trước khi Trương Diệp về nhà.

Đến khi thấy rõ đồ vật bên trong, con ngươi Lâm Hòa chợt co rúc, khuôn mặt trắng bệch, thân hình lung lay, tựa như sắp ngã.

Mấy xấp tài liệu nằm gọn bên trong.

Toàn bộ đều về Lý Lâm.

Lộ trình đi làm và về nhà của Lý Lâm, lịch trình làm việc và nghỉ ngơi, còn cả thói quen ăn uống, dưới cùng là mấy tấm hình chụp trộm Lý Lâm, có tấm gạch vẽ tùm lum, có tấm bị kéo rạch, có thể thấy người làm việc này hận cô ta đến thấu xương.

Lúc này Lâm Hòa nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, cũng không né tránh, chỉ thẫn thờ nhìn về phía trước.

Một tiếng thở dài như có như không phát ra từ sau lưng.

"Tại sao em vẫn không ngoan chứ."

~Hết chương 20~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.