Sau Khi Bị Biến Thái Theo Dõi

Chương 2: Chương 2




Edit: Tiểu Tình Nhân - 小情人

~~~~~~~~~~~~~~

Trong khu biệt thự trắng tinh gọn gàng, một chiếc hơi màu đen đang từ từ lái vào.

Chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự, Lâm Hòa đi theo Trương Diệp xuống xe, sau đó đi vào trong căn biệt thự.

Vừa mở đèn, căn phòng sáng lên trong nháy mắt, phòng khách trang trí theo phong cách đơn giản, tất cả mọi thứ đều được trưng bày ngăn nắp theo tình tự rõ ràng.

Lâm Hòa thận trọng đánh giá xung quanh, đây là lần đầu cậu đến nhà học trưởng.

“Tiểu Hòa, anh giúp em sắp xếp phòng ngủ, em có muốn đi tắm không?”

Trương Diệp nở nụ cười ôn hòa, con ngươi đen nhánh chăm chú nhìn Lâm Hòa.

Lâm Hòa e lệ rụt rè gật đầu, cậu đang tắm dở trong phòng thì sợ đến tắm cũng không dám tắm nữa, bây giờ Trương Diệp nhắc đến, mới phát hiện sữa tắm trên người chưa rửa sạch nên hơi có cảm giác nhớp nháp.

Phòng tắm của nhà Trương Diệp cũng rất đơn giản, trên tường gạch men sứ có một bức tranh, Lâm Hòa cũng không để ý, từ từ cởi quần áo ra, bắt đầu tắm rửa dưới vòi sen.

Cơ thể cậu có phần gầy, đôi chân thon dài cân đối, sống lưng hơi nhô ra, thành một đường cong kéo dài xuống mông, cảnh tượng hấp dẫn này khiến người không thể ngừng suy nghĩ.

Mà Lâm Hòa không hề hay biết mọi hành động của cậu đều bị người khác theo dõi.

Trong phòng tối, màn hình máy tính phát ra ánh sáng mờ nhạt, Trương Diệp không chớp mắt nhìn thân thể người con trai đang trần trụi trên màn hình, hai tay không ngừng chuyển động, đôi mắt đen nhánh sau trong kính lóe lên vẻ hưng phấn, ánh mắt tham lam nhìn mỗi tấc da tấc thịt trên màn hình.

“— Tiểu Hòa.”

Trương Diệp hơi run, nâng cao cần cổ trắng nõn, hai mắt từ từ nhắm lại, thở dài thỏa mãn.

“— Em là của anh.”

- ---Em là dải phân cách đáng eo----

Lâm Hòa bước ra khỏi phòng tắm, thấy Trương Diệp đang ngồi trên sofa xem tivi, cậu rụt rè cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Em tắm xong rồi, học trưởng.”

Trương Diệp đứng dậy, nhìn người con trai đang cúi đầu trước mặt. Cậu mặc bộ đồ ngủ rộng rãi không vừa người, càng lộ rõ cơ thể nhỏ gầy, mái tóc đen còn vương chút nước, rơi xuống cần cổ trắng nõn.

“Tiểu Hòa, em ngồi đây đi, anh đi rót sữa cho em.” Trương Diệp lại cười ôn hòa, vừa nói vừa đi vào nhà bếp.

Bây giờ Lâm Hòa mới thấy hơi khát, cậu đi đến ngồi lên sofa, ngơ ngác nhìn màn hình không nhấp nháy.

Một lúc sau, Trương Diệp đi ra từ nhà bếp, đưa ly sữa bò vào tay cậu, “Uống đi, anh nhớ em có thói quen uống sữa trước khi ngủ, còn phải thêm đường nữa.”

Lâm Hòa cẩn thận nhận lấy, ấp úng nói: “Cám ơn” rồi hình như nghĩ ra điều gì đó, hơi nhăn mày, muốn nói nhưng lại thôi.

“Sao vậy?” Trương Diệp ôn thanh nói.

Lâm Hòa dè dặt quan sát vẻ mặt của hắn, mới thử mở miệng nói: “Sao học trưởng biết được thói quen này của em?”

Trương Diệp không đổi sắc, trên mặt vẫn là nụ cười ôn hòa, dịu dàng nói: “Anh và Tiểu Hòa làm bạn nhiều năm như vậy, làm sao không biết được chứ.”

Lâm Hòa hơi xấu hổ cười cười, áy náy tự trách suy đoán của mình, cậu khinh bỉ chính mình, học trưởng tốt với mày như vậy, còn giới thiệu công việc cho mày, mày còn dám nghi ngờ anh ấy, đúng là bạch nhãn lang*.

(*) Bạch nhãn lang: là một danh từ riêng chỉ loại vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn. Lang, trời sinh hung ác, là biểu tượng của hung tàn lãnh huyết, cũng chính là không hiểu nhân tính, đặc biệt, con lang có “điếu bạch nhãn” thường hung tợn hơn cả.

Tất cả nghi ngờ trong lòng đều tan thành mây khói, Lâm Hòa thả lỏng hơn rất nhiều, cậu cười với Trương Diệp, rồi uống một hớp sữa bò, ngọt ngào, quả thật có thêm đường.

Gần đây có một chương trình tạp kỹ rất nổi tiếng, Lâm Hòa hơi ngạc nhiên khi thấy Trương Diệp xem cái này, bởi vì trong trí nhớ của cậu Trương Diệp sẽ không xem loại chương trình này, cậu hỏi hắn, Trương Diệp cười đến ngọt ngào, trong mắt đầy sự cưng chiều: “Không phải em rất thích xem những thứ này sao?”

Lâm Hòa càng xấu hổ.

Xem tivi một hồi, Lâm Hòa đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi rã rời, cuộn mình ôm gối trên sofa, mí mắt rủ xuống, đầu cũng giống như gà con đang mổ thóc.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Trương Diệp, hắn nhỏ giọng nói: “Em buồn ngủ à?”

Lâm Hòa mơ màng gật đầu.

“Anh bế em vào phòng ngủ nhé?”

Lâm Hòa thấp thoáng nghe thấy gì đó, nhưng hiện giờ đầu óc cậu tựa như ngừng hoạt động, không có cách nào để phản ứng, nghiêng đầu mất ý thức.

Trương Diệp chậm rãi đứng dậy, bế người trong lòng vào phòng ngủ, rồi đặt cậu lên giường.

Trương Diệp nhìn cậu không chút phòng bị nằm trên giường, đồ ngủ của cậu vô tình bị cuốn lên.

Trương Diệp hôn môi cậu tựa như quỳ lạy thần linh, vẻ mặt đầy say mê thành kính.

“Tiểu Hòa, em có biết, anh thích em đến sắp điên.”

Người trên giường bất giác đã ngủ mất, đương nhiên không trả lời hắn

Trương Diệp hôn lên vành tai cậu, rồi thở dài thỏa mãn, người phía dưới tựa như cảm thấy có gì đang đè nặng mình, phát ra tiếng “Ưm” yếu ớt.

Tiếng này như kích thích Trương Diệp.

Hắn điên cuồng hôn mỗi tấc da trên người Lâm Hòa, hạ thân chen vào giữa hai chân người dưới thân, động tác không ngừng lại.

Giường liên tục phát ra âm thanh cọt kẹt, người dưới thân hơi nhếch môi, hai mắt nhắm chặt, lông mi nhỏ dài, nếu đôi mắt kia mở ra, sẽ là một đôi mắt đen láy xonh đẹp, hai mắt ngấn lệ, mềm mại gọi hắn là học trưởng.

Tưởng tượng bộ dáng của cậu bị hắn bắt nạt đến phát khóc, Trương Diệp rốt cuộc không nhịn được nữa, động thân phát tiết, vẻ mặt còn mang theo cao trào chưa hết.

Giữa hai chân người dưới thân đã là một đống bừa bộn, làn da trắng nõn bị cọ xát đến đỏ.

Sau khi kết thúc, Trương Diệp thở hổn hển hôn lên môi cậu.

— Trong lòng anh có một dã thú dục vọng, không biết khi nào mới có thể phá tan giam cầm.

Đêm đã qua trời lại sáng.

~Hết chương 02~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.