Sau Khi Bị Biến Thái Theo Dõi

Chương 6: Chương 6




Edit: Tiểu Tình Nhân - 小情人

~~~~~~~~~~~~~~

Trương Diệp dịu dàng xoa đầu Lâm Hòa, ôn nhu nói: “Đừng sợ, em có thể đứng dậy không?”

Bây giờ khuôn mặt của Lâm Hòa rất xanh xao, trên trán còn đổ mồ hôi, cậu nắm chặt tay Trương Diệp, nặn ra mấy chữ từ trong kẻ răng: “Cũng có thể.”

Cậu từ từ đứng dậy, trong lúc chờ học trưởng đến cậu luôn sợ hãi, rất sợ người kia chợt thò đầu ra từ nhà vệ sinh bên cạnh, lúc nghe thấy tiếng giày da chà trên mặt đất suýt chút nữa sụp đổ, thật may người tới là học trưởng.

Trương Diệp nhẹ nhàng đỡ Lâm Hòa đi ra ngoài, còn thu hút vô số ánh mắt lạ thường của người khác.

Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán Lâm Hòa, ôn thanh nói: “Em và bạn em đang xem phim sao?”

Lâm Hòa hơi lúng túng đỏ mặt, không có gì ngạc nhiên khi Trương Diệp đoán ra chuyện này, ai lại đi xem phim một mình.

“Dạ, em mời cô ấy đi ăn.” Giọng nói Lâm Hòa trở nên bé xíu.

Đôi mắt đen nhánh dưới tròng kính của Trương Diệp nhìn chằm chằm cậu, chậm rãi nói: “Chơi có vui không?”

Lâm Hòa gãi đầu, cậu cũng không thể nói là không vui, nhưng mất tự nhiên là chắc chắn.

Cậu mơ hồ nói: “Cũng vui ạ.”

“Anh biết.” Trương Diệp nói, rồi dừng lại, mới nói tiếp: “Dù sao anh đã tan làm, anh chờ em ở cửa rạp chiếu phim, rồi chúng ta cùng về nhà.”

Lâm Hòa có chút xấu hổ, học trưởng đến đây chỉ để chờ người khác, cảm giác cứ như bảo mẫu của mình vậy, nghĩ vậy, cậu không lo học trưởng sẽ phát hiện cậu mới yêu đương, nói: “Học trưởng, hay là chúng ta cùng xem phim đi.”

Trương Diệp hơi cong môi, dưới tròng kính chợt lóe lên tia tối tăm: “Được.”

Trần Tố mất kiên nhẫn nhin đồng hồ trên tay, thằng ngốc đó đi vệ sinh cũng lâu như vậy, còn chưa xong, đừng bỏ lại cô ta ở đây một mình, nghĩ đến khả năng này, cô ta nổi giận đùng đùng.

Cho đến khi thấy bóng dáng của Lâm Hòa xuất hiện, đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại tức giận ngay.

“Tại sao anh đi lâu vậy mới trở về? Phim cũng chiếu gần hết rồi, sao anh không đợi đến hết phim rồi về luôn.”

“Xin lỗi, Tiểu Hòa có chút không khỏe, nên mất khá nhiều thời gian.”

Một giọng nói ôn hòa phát ra từ phía sau lưng Lâm Hòa, khiến Trần Tố ngây người, bây giờ cô ta mới phát hiện sau lưng Lâm Hòa có người, bởi vì ánh đèn quá yếu, cộng thêm hắn bị Lâm Hòa che lại, cho nên mới không thấy.

“Đây là ai?”

Trần Tố nhờ vào ánh sáng của màn hình chiếu phim, mang máng nhìn thấy hình dáng của người đàn ông xa lạ kia, xấu hổ mở miệng hỏi Lâm Hòa.

Lâm Hòa vừa ngồi xuống đã vội vàng giới thiệu: “Đây là học trưởng của anh, cũng là bạn thân nhất của anh, Trương Diệp.”

Trần Tố nhịn không được lén nhìn Trương Diệp, cô ta chưa bao giờ gặp người đàn ông nào đẹp đến như vậy, những minh tinh trên TV cũng không đáng nhắc trước mặt hắn, hơn nữa khi chất xuất chúng xung quanh, rất khó biết hắn là bạn của Lâm Hòa đang sợ sệt kia.

“Chào em.” Trương Diệp mỉm cười và đưa tay đến trước mặt cô ta.

Trần Tố nhìn nụ cười kia không biết tại sao tim lỡ nhịp, nhưng khuôn mặt cô ta vẫn duy trì vẻ bình tĩnh, đáp lại: “Chào anh, em tên là Trần Tố.”

Trương Diệp gật đầu: “Cô Trần.”

Bây giờ bộ phim đang chiếu tới cảnh cao trào, đây là một bộ phim kinh dị, do Trần Tố chọn, mà Lâm Hòa sợ nhất là những thứ máu me trong phim kinh dị, lúc nãy cậu có uyển chuyển hỏi có thể đổi bộ khác không, nhưng bị Trần Tố từ chối, không chỉ vậy còn cười nhạo cậu, nói cậu là đàn ông mà còn sợ quỷ.

Trương Diệp nhìn hình ảnh trên màn hình, hơi cau mày, quay đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt của Lâm hòa, nhẹ giọng nói: “Anh nhớ em sợ nhất là phim kinh dị.”

Lâm Hòa lén nhìn Trần Tố, thấy cô ta đang tập trung xem phim không chú ý đến cậu, rồi mới gật đầu.

Nhìn bộ dáng này của mình, Lâm Hòa bất đắc dĩ lắc đầu.

Trong bóng tối chợt vang lên một tiếng hét, người mặc đồ trắng trong màn hình bỗng lao đến phía trước, khiến Lâm Hòa sợ hãi la lên, răng cũng run lên, đột nhiên cậu cảm giác có người nắm tay mình, Lâm Hòa quay đầu nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Trương Diệp, nhất thời cảm thấy an toàn.

Trần Tố không biết đang sợ thật hay giả sợ, quay đầu muốn trốn vào trong lòng Lâm Hòa, thì thấy cảnh tượng trước mặt không khỏi ngớ người.

Lâm Hòa bị học trưởng của cậu ôm, còn vỗ vai an ủi cậu.

Trần Tố: “...”

Cô ta biết người đàn ông này rất nhát gan, nhưng không ngờ có thể nhát gan đến như vậy, khiến cô ta mở mang tầm mắt.

Cũng không biết sự tồn tại của học trưởng làm Lâm Hòa cảm thấy an toàn hay không, đến khi bộ phim kết thúc, tầm mắt người kia không có xuất hiện lại nữa.

Sau khi hết phim ba người rời khỏi rạp chiếu phim, bây giờ trời đã tối đen, ánh đèn rực rỡ, xe cộ qua lại tấp nập, một khung cảnh nhộn nhịp của thành phố phồn hoa.

Trần Tố vuốt tay qua bên tai, lộ ra một nụ cười mê người, như có như không nhìn Trương Diệp.

“Cám ơn hai người, hôm nay em chơi rất vui, nếu có thời gian thì chúng ta lại đi chơi tiếp.”

Lâm Hòa cau mày, nhạy bén nhận ra từ “Chúng ta” này, chán nản cúi đầu, lại như vậy nữa, học trưởng chẳng làm gì, chỉ cần cười với các cô ta, là đã có thể khiến người ta gục đổ.

Trần Tố vốn dĩ mong đợi câu trả lời của Trương Diệp, nhưng thấy toàn bộ sự chú ý của hắn đều tập trung vào người đàn ông đang cúi đầu, căn bản không để ý đến lời nói của cô ta.

Mà Lâm Hòa dường như đang suy nghĩ gì đó, thất vọng rủ mi mắt xuống, cả khuôn mặt cũng ảm đạm, không trả lời cô ta.

Trần Tố mất kiên nhẫn giả vờ ho vài tiếng, Lâm Hòa lập tức hoàn hồn, “Hả, được.”

Trấn Tố nhìn cậu, sau đó gọi taxi xách túi rời đi.

Chờ Trần Tố rời đi, tâm trạng của Lâm Hòa cũng không tốt hơn bao nhiêu, cậu chỉ cúi đầu nhìn chân mình, nghe giọng nói ấm áp của học trưởng bảo cậu đứng đây chờ, hắn đi lái xe đến đây.

Mấy phút sau, nghe thấy tiếng còi xe, làm Lâm Hòa đang thất thần hồi phục lại tinh thần, mở cửa xe tiến vào ghế phụ lái.

Trương Diệp chú ý đến quần áo trên người Lâm Hòa có chút mỏng, điều chỉnh điều hòa trong xe cao hơn một chút, sau đó cầm lấy chiếc mền phía sau ghế đưa cho cậu, “Về thẳng nhà?”

Lâm Hòa nhẹ giọng nói “Ừ“.

Trương Diệp cau mày, nhìn vẻ mặt của cậu, ôn thanh nói: “Không vui sao?”

Lâm Hòa đỏ mặt xua tay, ấp úng nói: “Không phải...” Cậu nản lòng gãi đầu, trên khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ phiền não, “Chỉ là cảm thấy tại sao người xuất xắc như học trưởng lại làm bạn với em.”

Mỗi lần đối mặt với học trưởng, cậu đều không tự chủ cảm thấy tự tị, tin chắc không chỉ có mình cậu có cảm giác này.

Trương Diệp hơi cong môi: “Bởi vì em là Tiểu Hòa.”

Lâm Hòa nghe câu trả lời này có chút khó hiểu.

Sau khi về đến nhà, Lâm Hòa cúi đầu chào Trương Diệp rồi trở về phòng.

Tiếng tin nhắn của điện thoại chợt vang lên, Lâm Hòa mở ra nhìn, thấy là tin nhắn của Trần Tố.

“Buổi hẹn hò hôm nay làm em rất vui.”

Cuối câu còn có icon mỉm cười, miệng Lâm Hòa khẽ nhếch lên, đang định nhắn tin trả lời thì thấy Trần Tố lại gửi một tin nhắn khác.

“Học trương của anh có bạn gái chưa?”

Lâm Hòa ngẩn ra, thấy tiếng tin nhắn lại vang lên, hình như Trần Tố có hơi gấp gáp.

“Anh đừng hiểu lầm, em chỉ muốn giới thiệu cho các bạn của em thôi.”

Lâm Hòa cười khổ, cậu bỏ điện thoại qua một bên, nằm gục trên giường, cảm thấy thật mệt mỏi.

Ngoài cửa chợt có tiếng gõ, sau đó nghe thấy giọng nói dịu dàng có một không hai của Trương Diệp.

“Tiểu Hòa, nhớ uống sữa bò nha.”

Lâm Hòa nằm trong chăn buồn bực trả lời: “Em không uống.”

Bên ngoài dừng lại một hồi, rồi kiên nhẫn khuyên cậu: “Ngoan nha, Tiểu Hòa, uống sữa rất tốt cho sức khỏe.”

Lâm Hòa không trả lời.

Bây giờ cậu chỉ muốn yên tĩnh một lát, giọng nói của học trưởng càng khiến cậu phiền não bất an, cậu cảm thấy mình như vậy là không bình thường, chuyện này rõ ràng không liên quan đến học trưởng, muốn trách thì có thể trách học trưởng quá xuất sắc.

Nhưng cậu vẫn không kiềm được khó chịu, cậu sợ mình sẽ nói lời tổn thương học trưởng, nên muốn tạm tránh mặt học trưởng.

Trương Diệp cuối cùng cũng buông tha, hắn khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói: “Tiểu Hòa, anh đặt sữa ở bên ngoài, khi nào tâm trạng em tốt hơn thì nhớ uống.”

Tiếng thở dài khiến Lâm Hòa hơi áy náy, chờ tiếng bước chân của học trưởng biến mất, bình tĩnh lại vài giây, Lâm Hòa mới bước xuống giường và mở cửa phòng, nhìn ly sữa ở dưới đất, cầm ly sữa bò lên rồi uống hết, sau đó đặt ly về chỗ cũ, đóng cửa phòng lại.

Sau khi tiếng đóng cửa vang lên vài giây, một đôi chân xuất hiện trước cửa.

Trương Diệp nhìn chiếc ly rỗng dưới đất, cong môi cười, đôi mắt đen nhánh sau trong kính tựa như một hồ nước sâu thẳm vậy.

“Vậy mới là đứa bé ngoan.”

~Hết chương 06~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.