Sau Khi Bị Biến Thái Theo Dõi

Chương 8: Chương 8






Edit: Tiểu Tình Nhân – 小情人

~~~~~~~~~~~~~

Trong nháy mắt, Lâm Hòa cảm thấy tim mình bị thắt lại, đầu óc trống rỗng.

Điện thoại trên bàn không ngừng reo lên, Lâm Hòa ngồi im tại chỗ như người bị điểm huyệt, khi điện thoại dừng treo hẳn, mới thở mạnh như người sắp bị chết chìm được cứu vậy.

Lâm Hòa nằm liệt trên sofa, cậu hiểu rõ là có ý gì, có nghĩa là Trần Tố thật sự có hứng thú với học trưởng, hơn nữa đã bắt đầu hành động, giống như những bạn gái trước kia của cậu vậy.

Đôi mắt vô hồn của cậu nhìn chằm chằm trần nhà, trong lòng có hơi đau xót, cậu có chỗ nào không tốt sao? Tại sao ai cũng đối với cậu như vậy.

Cửa phòng chợt bị người khác mở ra, Trương Diệp nhìn xung quanh phòng làm việc, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Hòa, môi không nhịn được cong lên, nhỏ giọng kêu: "Tiểu Hòa."

Lâm Hòa giống như chợt tỉnh dậy, hoảng loạn nhìn ánh mắt của Trương Diệp, sau đó chợt dời mắt, nhỏ giọng ừ một tiếng.

Trương Diệp thấy vậy mắt tối sầm lại: "Tiểu Hòa, làm sao vậy? Em thấy không thoải mái à?"

Lâm Hòa lắc đầu.

"Vậy thì tốt, anh dẫn em đi thư giãn, em làm việc cả ngày ở nhà, không tốt cho sức khỏe."

Trương Diệp cười ôn hòa, hắn xoa đầu của Lâm Hòa, sau đó đi đến trước bàn làm việc cầm áo khoác và điện thoại lên.

Thấy có cuộc gọi nhỡ, nụ cười hơi lắng xuống, ánh mắt u tối không rõ.

"Được rồi."

Khi hắn xoay người lại, vẻ mặt đã khôi phục như bình thường, cười nói: "Chúng ta đi thôi."

Trên đường đi, Lâm Hòa chẳng nói gì, cậu cũng không hỏi đang đi đâu, Trương Diệp nhận thấy sự yên lặng của cậu, dường như không để tâm, gõ vào vô lăng.

Khi đến nơi, Trương Diệp nhìn dáng vẻ đang cuộn tròn trong kính chiếu hậu, hơi cong môi, chân mày và khóe mắt tựa như mang theo tia nhu hòa.

"Tiểu Hòa, đến nơi rồi."

Lâm Hòa mơ màng mở mắt ra, buồn ngủ nhìn ra ngoài cửa sổ, đến khi thấy rõ cảnh tượng bên ngoài, không khỏi ngẩn người.

Những bông hoa vô tận kéo dài đến chân trời, hoa lan tử la* nở rộ trong màu xanh mộng mơ, tường vi trắng* và bụi gai quấn lấy nhau, gắn bó như người yêu vậy.

"Còn nhớ chứ? Tiểu Hòa, đây là nơi trước đây em vẽ thực vật."

Lâm Hòa phấn khích mở to mắt, trước đây cậu thích đến nơi này vẽ thực vật nhất, chỉ cần đến đây tất cả phiền não đều quên hết đi, nhưng bây giờ chỗ này đã xây lên một trang viên, trở thành chỗ nghỉ ngơi của những kẻ có tiền, cậu cũng không thể đến đây nữa.

"Nếu Tiểu Hòa muốn đến đây chơi thì có thể tự nhiên đến." Trương Diệp ôn nhu nhìn chằm chằm Lâm Hòa.

Lâm Hòa lúc này không để ý đến ánh mắt của Trương Diệp, cậu gấp gáp mở cửa xe đi ra, không khí ẩm ướt bên ngoài xen lẫn hơi thở cỏ xanh, phong cảnh trong lành này tự nhiên xua tan những nỗi bất an của cậu, trong không khí tràn đầy hương thơm của hoa.

"Tiểu Hòa, em có thích không?"

Trương Diệp đi đến gần cậu, khuôn mặt ôn hòa nho nhã mang theo nụ cười lạnh nhạt.

"Thích." Lâm Hòa nhỏ giọng lẩm bẩm: "Học trưởng... Anh thật gian xảo."

"Hửm?" Trong mắt Trương Diệp mang theo sự cưng chiều vô hạn.

Lâm Hòa cúi đầu không nhìn vào mắt Trương Diệp, cậu cảm thấy không có cách nào để ghét học trưởng, học trưởng đối rất tốt với cậu, thật gian xảo, căn bản không có cách nào để tức giận với học trưởng.

"Không có gì ạ." Lâm Hòa lắc đầu, dù sao chuyện này chẳng hè liên quan tới học trưởng, chỉ có Trần Tố một bên tình nguyện, ừm, chắc chắn là như vậy.

Trương Diệp mỉm cười, không nói gì.

Hai người yên lặng ngồi giữa bụi hoa, chiếc xe đỗ ở bãi cỏ cách đây không xa, Lâm Hòa chợt có hơi buồn ngủ, ngáp dài một cái, Trương Diệp vỗ nhẹ lên vai cậu, ôn thanh nói: "Buồn ngủ thì cứ dựa vào anh."

Lâm Hòa ừ một tiếng, sau đó nghiêng đầu dựa vào vai Trương Diệp.

Hoàng hôn buông xuống, nắng chiều đỏ rực như đốm lửa xinh đẹp trên bầu trời vậy.

Lâm Hòa an tĩnh dựa vào người Trương Diệp, Trương Diệp cũng ngồi yên để cậu dựa vào, vẻ mặt bình tĩnh nhu hòa.

Đến lúc trời gần tối, tiếng côn trùng kêu vang lên xung quanh, những vì sao tô điểm cho màn đêm tối tăm, Lâm Hòa mới từ từ tỉnh giấc.

"A, đã trễ vậy rồi." Lâm Hòa hoảng hốt ngẩng đầu nhìn bốn phía.

Trương Diệp xoa cánh tay đã tê cứng của mình, nhẹ giọng nói: "Muốn về sao?"

Lâm Hòa thấy mình dựa vào học trưởng ngủ lâu như vậy, cảm thấy áy náy và xấu hổ, cậu nhỏ giọng ừ, chợt dừng lại, nói tiếp: "... Xin lỗi học trưởng."

Trương Diệp hơi ngẩn ra, sau đó mới biết Lâm Hòa xin lỗi chuyện gì, hắn lắc đầu, ánh mắt mang theo tia dịu dàng.

"Tiểu Hòa đừng bao giờ nói xin lỗi với anh."

Trong lòng Lâm Hòa chua xót, hốc mắt chợt đỏ lên, lấy tay che đi đôi mắt đỏ hoe, nhịn một hồi, rốt cuộc nhịn không được khóc lên.

Trương Diệp nhẹ nhàng đưa tay lau nước mắt giúp cậu, kiên nhẫn lắng nghe lời oán hận của cậu, cưng chiều nhẹ giọng dỗ dành cậu.

"Học... Học trưởng, tại sao... Anh đối tốt với em như vậy?... Em.... Hức.... Em lại không thể báo đáp anh."

Lâm Hòa nghẹn ngào nói, cậu là cô nhi, ăn nhờ ở đậu người khác từ nhỏ, tính cách hướng nội và tự ti, tới giờ chưa từng có ai đối xử tốt với mình như học trưởng.

"Tiểu Hòa không cần báo đáp anh." Trong mắt Trương Diệp lóe lên tia tối tăm, hắn nhẹ nhàng vỗ lưng của Lâm Hòa, dịu dàng nói: "Chỉ cần Tiểu Hòa làm Tiểu Hòa là được rồi."

Từ hôm đó, Lâm Hòa hoàn toàn mở lòng với học trưởng, quan hệ với học trưởng tiến thêm một bước, sống chung càng thêm hòa hợp, thỉnh thoảng sẽ chủ động nói giỡn với hắn, tất cả đều phát triển theo hướng tích cực.

Cho đến ngày hôm đó.

Lâm Hòa đã ra ngoài mua thức ăn và trái cây từ sớm, những chuyện mua đồ ăn trong nhà đều do Lâm Hòa phụ trách, sau khi cậu đi siêu thị mua rau xong, thì định về nhà.

Mới vừa bước khỏi cửa siêu thị, đã nhìn thấy hai dáng người quen thuộc đang ngồi trong quán cà phê.

Đó là học trưởng và Trần Tố.

~Hết chương 08~

- -----------------------------

*Chú thích:

Hoa lan tử la: còn gọi là hoa chuông tình yêu (valentine), có tên khoa học là Sinningia speciosa hay Gloxinia speciosa. Ngoài ra còn có một số tên gọi khác như hoa thánh, hoa mõm chó biển, đại nhâm đồng, hồng xiêm, phú quý. Cây có nguồn gốc từ Brazin.



Tường vi trắng:



Lời của edit: Mai là tròn một tháng tuổi của Page rồi, các bạn muốn bão chương bộ nào đây???

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.