Sau Khi Bị Cắm Sừng, Tôi Mang Thai Con Của Boss

Chương 15: Chương 15: Là hương sữa dừa ngọt ngào




Dịch: 2M.

Đường Uông rủ mắt nhìn bàn tay đang dần siết chặt của mình, khẽ lẩm bẩm một câu như thể chỉ nói cho bản thân nghe.

"Anh nghĩ tôi nên trả lời thế này đây?"

Châu Giang Hành không nói không rằng mà chỉ lặng lẽ nhìn vết bụi trên cánh tay cậu, tay anh nhấc lên rồi lại buông xuống, cuối cùng móc một chiếc khăn từ trong túi ra đưa cho Đường Uông.

"Dơ rồi, cậu cầm lấy mà lau."

Đường Uông nghe giọng bèn ngẩng lên, gương mặt Châu Giang Hành lúc này ẩn khuất trong bóng tối, thế nhưng ngữ điệu dịu êm ấy lại khiến cậu khẳng định rằng biểu cảm của anh lúc này hẳn rất trầm tĩnh và dịu dàng.

"Cảm ơn anh."

Trên góc phải của chiếc khăn tay xanh sẫm có thêu họa tiết một ly trà sữa với kích thước chỉ nhỏ bằng cái móng tay, Đường Uông không cầm được lòng bèn vân vê hình thêu nhỏ xíu nọ.

"Cánh tay còn đau không?"

"Hơi nhói thôi, không phải chuyện gì to tát." Cậu lau sạch lớp bụi bẩn dính trên quần áo, sau đó gấp gọn khăn nhét vào trong túi.

Nhưng đến khi thò tay vào được túi quần, Đường Uông thoáng chốc sững lại.

Cậu phải chọt thử vài lần mới phát hiện, nửa phần cánh gà nhồi cơm chiên nằm im trong túi vẫn còn chưa nguội lạnh.

Đường Uông mím miệng, quyết định đổi ý bỏ khăn tay vào trong cặp.

Châu Giang Hành ngồi ngay bên cạnh không bỏ sót bất cứ hành động nào của cậu, từ góc nhìn của anh có thể dễ dàng thấy được "thứ đồ" bên trong túi quần hơi hở ra ấy.

"Hình như có mùi gì đó." Châu Giang Hành vờ như lơ đãng nói.

"Chắc là mùi kem chống nắng trên người tôi thôi!!!" Đường Uông đáp ngay tắp lự, vội vội vàng vàng lấy tay đậy túi quần lại.

"Hương sữa dừa đúng không? Vậy thì là kem chống nắng của tôi đấy." Thấy chú cảnh sát nghe vậy cũng bắt đầu ngửi lấy ngửi để, lòng Đường Uông bối rối không biết phải xử trí thế nào cho cam.

"Ừm, vậy chắc đúng rồi." Châu Giang Hành ngoảnh mặt phóng mắt nhìn ra đường, trên cửa kính loang lổ nhiều màu thoắt xuất hiện khoé miệng hơi cong lên của người nào đó.

Đến đồn Cảnh sát, Châu Giang Hành được chỉ định đi lấy lời khai trước, Đường Uông được thả trễ hơn anh một lúc, đến khi cậu ra ngoài thì lại thấy Châu Giang Hành đang ngồi xe lăn xem tạp chí tuyên truyền trong sảnh, điều này khiến cho cậu có phần ngạc nhiên.

"Đi chung nhé?" Châu Giang Hành cứ như thể mọc mắt sau đầu, Đường Uông vừa đặt chân ra ngoài là liền quay sang nhìn cậu.

"Tôi về nhà... không có về trường."

"Thật ra tôi định nhờ cậu dìu tôi lên xe."

"Tài xế với vệ sĩ của anh không đến đón à?" Đường Uông nhớ lại thế trận mỗi khi Châu Giang Hành đi ra ngoài, hôm nay xảy ra chuyện động trời thế này mà chẳng thấy mống nào đến đón anh, cậu buột miệng hỏi câu, "Anh phá sản rồi à?"

Châu Giang Hành bật cười thật khẽ, Đường Uông nghe mà tê tái toàn thân, không chịu nổi phải đưa tay lên xoa lấy vành tai.

"Hôm nay bọn họ nghỉ."

Lý trí nói với cậu rằng Châu Giang Hành có thể nhờ vả các chú cảnh sát, nhưng khi ánh mắt cậu va phải gương mặt của người này, cậu không kìm được lòng, thế là gật đầu đồng ý.

Xe taxi là do Châu Giang Hành gọi tới, Đường Uông vẫn để đối phương vịn tay lên vai mình giống như lúc đỡ anh lên xe cảnh sát.

Ngặt nỗi độ cao của xe taxi và xe cảnh sát không giống nhau, lúc Châu Giang Hành nhích người vào ghế trong, đột nhiên cánh tay bị kẹt lại, người còn chưa ngồi ổn định đã chao đảo thiếu điều sắp ngã nhào khỏi xe, Đường Uông giật nảy mình, hớt hải ôm chầm lấy Châu Giang Hành.

Tài xế taxi giúp bọn họ để xe lăn vào trong cốp, lúc vòng về lại ghế lái thì bắt gặp hình ảnh hai con người đang ôm ấp nhau.

"E hèm, ờ thì, ở đây không nán lại được lâu, hai người vào bên trong rồi ôm sau được không?"

Đường Uông thấp hơn Châu Giang Hành, trong tư thế ôm này, hai chân cậu lọt thỏm bên ngoài, còn nửa người trên thì vùi hẳn vào ngực anh.

Bị bác tài nói thế, Đường Uông ngượng ngùng chui vào ô tô, Châu Giang Hành ngồi ở phía ngoài không tiện di chuyển, cậu cũng chỉ đành bước qua người anh để ngồi vào đằng trong.

Hàng ghế sau hơi chật chội, chỉ trong một thoáng, tay chân Đường Uông trở nên vướng víu hẳn, mông cậu còn cọ thẳng lên đùi Châu Giang Hành.

Vừa rồi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tóc Đường Uông bị xõa tung, mùi thuốc Trung y vẫn còn quanh quẩn nơi đầu mũi, mặt mày cậu đỏ au, hai mắt mơ màng không dám nhìn anh lấy một lần.

Lúc nãy hai người tiếp xúc thân mật quá, Đường Uông thấy giống tựa cái ôm lúc cậu và anh triền miên khắn khít trong đêm hôm nào.

"Xin lỗi."

Đường Uông quay sang nhìn anh, người nọ cúi đầu nên cậu không nhìn rõ nét mặt, Đường Uông cũng chỉ đoán được đôi chút buồn bã và hàm ý hối lỗi thông qua lời nói.

Cậu không biết do đâu mà chân Châu Giang Hành lại thành ra thế này, nhưng Đường Uông sợ anh cả nghĩ linh tinh, thế là cố tình bảo: "Xin lỗi, tôi lỡ sàm sỡ anh."

Châu Giang Hành ngước mặt lên, đôi mắt trong veo chợt ngời lên ánh sắc rực rỡ, anh bỗng chốc bật cười ra tiếng.

"Đây đâu tính là sàm sỡ gì."

Đường Uông ngơ ngác nhìn chằm chằm gương mặt người ấy, anh cười rộ lên trông điển trai thật, đẹp đến mức trái tim cậu cũng đã bắt đầu loạn nhịp đập.

Một người thì xem mê mẩn, người còn lại cũng ngắm nghía đối phương, không động đậy dù chỉ một chút.

Khung cảnh này cứ kéo dài mãi đến khi Đường Uông xuống xe.

"Về nhà nhớ thoa thuốc."

Đường Uông ôm thuốc bôi mà Châu Giang Hành cho vào lòng rồi gật đầu chào anh.

"Tạm biệt."

Trông mắt đến khi chiếc xe biến mất ở khúc rẽ đằng xa rồi, Đường Uông mới thoát khỏi trạng thái bần thần.

"Đừng nhìn nữa, hít khói xe thơm lắm hả con?" Trên đường tan ca về nhà, Dụ Doãn bắt gặp cậu con trai của mình đang ngơ ngẩn dõi mắt nhìn theo một chiếc taxi với điệu bộ vô cùng không nỡ, chú chịu hết nổi bèn vỗ đầu cậu một cái.

"Bạn trai mới hay mục tiêu mới vậy?" Dụ Doãn cầm lấy thuốc bôi từ trong tay cậu, ngó mắt xem thử mới biết là hãng thuốc vô cùng quen thuộc.

"Ba đừng nghĩ lung tung, bọn con chỉ là bạn thôi!!!" Đường Uông quệt mũi, bản thân cậu cũng không biết mình và anh đến tột cùng là quan hệ gì, bảo bạn bè cũng chẳng đúng, có bạn nào lôi nhau lên giường để quện đâu.

"Chà, ừ thì là bạn." Dụ Doãn quơ quơ đồ trong tay, "Bị thương ở đâu?"

"Con bị trật tay."

"Về nhà ba ấn cho." Dụ Doãn chải chuốt lại mớ tóc rối trên đầu Đường Uông, tiện tay xách luôn balo giúp cậu.

Hai cha con sóng vai nhau bước vào tiểu khu, nếu nhìn thật kỹ thì sẽ thấy mặt mũi hai người có phần tương tự.

Còn trong xe, Đường Uông vừa rời khỏi nơi này, Châu Giang Hành lập tức khôi phục lại nét mặt như ngày thường.

Bác tài nhìn anh thông qua gương chiếu hậu, không dằn được lòng đoạn hỏi thăm.

"Mới yêu à? Hồi đó bác với vợ ôm nhau một cái cũng dè dặt ghê lắm."

"Nhưng bác vẫn nhìn ra tình cảm hai cháu cũng mặn mà."

"Yêu nhau thì phải bạo dạn hơn chút nữa cháu ạ."

Tài xế lải nhải câu được câu không, dù cho Châu Giang Hành không hề đáp lại, bác ta vẫn không thấy chút nào khó xử.

"Bạn trai cháu dễ ngại quá, thuở ấy bác mà không mặt dày mày dạn thì chắc cũng không theo đuổi được vợ đâu."

"Bình thường em ấy không ngại, rất nhiệt tình." Châu Giang Hành dán mắt nhìn vào bức ảnh chụp cốc trà sữa đầu tiên trên Moments của mình, sau đó mới cất tiếng phản bác.

Taxi lăn bánh chạy qua chừng hai giao lộ, cũng không bao lâu thì dừng lại.

"Để bác đỡ cháu xuống nhá."

"Không cần."

Bác tài trông thấy một người cao to vạm vỡ mặc đồ đen đứng bên vệ đường bước tới mở cửa xe, rồi không biết một người nữa cũng ăn bận tương tự từ đâu xuất hiện, vòng ra cốp sau lấy xe lăn.

Hôm nay bác ta đón phải người khách gì thế này?

Tài xế taxi đưa ánh mắt hiếu kì quan sát hai người mặc đồ đen kia, khách hàng kế tiếp bất chợt gọi điện tới, trong lúc loay hoay, dường như bác ta nhìn thấy người đàn ông ngồi phía sau tự mình đứng dậy!

Bác tài lập tức ngoái lại xem cho thật kỹ, nhưng người đàn ông đã an vị trên xe lăn, ngỡ như những gì bác thấy lúc nãy chỉ là hoa mắt.

"Chắc mình mệt quá rồi, nhận xong cuốc sau thì nghỉ vậy." Bác tài tự lầm bầm trong bụng rồi sau đó lái xe rời đi.

Xe Châu Giang Hành dừng bên lề đường, vệ sĩ đẩy anh tới đó rồi mở cửa sau, Châu Giang Hành đỡ lấy tay vịn từ từ đứng lên, anh sải một chân ra, cứ thế ngồi vào trong xe mà không hề phí chút sức lực.

Lên xe xong, Châu Giang Hành kéo tấm chắn ngăn cách, cởi áo khoác đặt lên trên đùi, ý lạnh trong mắt dần tản đi, anh cúi người, đầu mũi chạm nhẹ vào quần áo, sau đó dồn sức hít vào một hơi sâu.

Là hương sữa dừa ngọt ngào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.