Sau Khi Bị Vị Băng Sơn Cách Vách Coi Trọng

Chương 20: Chương 20: Hai khối chocolate là có thể bắt đem đi




Tiết tự học tiếng Anh sớm, cô Triệu cố gắng đem bài thi nói qua một lần nên hết tiết tự học, cô vẫn chưa đi.

Tiết đầu tiên là Toán học, giáo viên dạy Toán là một cô giáo mặt mày nghiêm túc, khắt nghiệt đối với ai đều như vậy, trong lớp, có vài người nghịch ngợm, đặt cho cô là “bà phù thủy“.

Bà phù thủy thời điểm lên lớp, cô Triệu vẫn đang còn nán lại giảng thêm, hai người không có hợp nhau, bà phù thủy cầm thước, gõ gõ hai cái lên cạnh cửa.

Cô Triệu liếc cô Toán một cái, thu bài thi lại rồi kiêu ngạo đi ra.

“Giải bài thi.” Bà phù thủy vào phòng học, không khí đều ngưng đọng vài phần. Phía dưới một mảnh “xôn xao” âm thanh tìm bài thi.

Thẩm Tri Ngôn đem bài thi lấy ra, lại trộm đem một bài thi khác giấu ở phía dưới viết.

“Thẩm Tri Ngôn.” Cô lấy thước dạy học, gõ gõ cái bàn: “ Em nói.”

“ Đề 12.” Vu Vi ở một bên nhỏ giọng nhắc nhở.

Thẩm Tri Ngôn đứng lên đồng thời cũng nhìn qua đề, hôm qua mới thi, nên vẫn còn nhớ rõ, cậu đứng lên, trả lời, phân tích cặn kẽ một lỗi cũng không soi được.

Bà phù thủy khó được cười cười, gật gật đầu, kêu Thẩm Tri Ngôn ngồi xuống.

Vu Vi lấy bài thi chống đỡ miệng, nhỏ giọng nói: “Thằng bạn cùng bàn thật là trâu bò. Đề này thật khó, cậu ấy lại......”

Thẩm Tri Ngôn còn chưa nói gì, bà phù thủy lấy thước gõ gõ bục giảng, âm thanh sắc nhọn vang lên, nói: “Vu Vi! Em nói cái gì! Muốn đi lên giảng à!”

Vu Vi lập tức ngậm miệng, rục rục cổ, thành thành thật thật nhìn chằm chằm bài thi.

Thứ duy nhất tán thưởng bà phù thủy là không dạy quá giờ, hết tiết liền nghỉ.

Cao tam lớp 1 gần sân thể dục, lúc Giang Dữ An chưa bị lưu ban, hắn học ở lớp bênh cạnh lớp của Thẩm Tri Ngôn.

Hắn đã có ấn tượng với Thẩm Tri Ngôn, chỉ là lúc ấy còn không biết tên Thẩm Tri Ngôn.

Khối cao tam luôn luôn an tĩnh, đặc biệt là buổi sáng, người không đọc sách, thì chính là ghé vào trên bàn ngủ bù, rất ít người ở bên ngoài đùa giỡn, Giang Dữ An lên lầu, hành lang ầm ĩ một trận.

Thẩm Tri Ngôn đang giảng bài cho Vu Vi, Vu Vi bị âm thanh ầm ĩ hấp dẫn, ngẩng đầu nhìn xem.

“Giang, Giang Dữ An!” Vu Vi kích động nắm góc bàn.

Thẩm Tri Ngôn theo bản năng quay đầu, thấy Giang Dữ An đứng ở cửa sau phòng học.

“Giang Dữ An a, Giang Dữ An.” Vu Vi lay lay cánh tay Thẩm Tri Ngôn.

“A......” Thẩm Tri Ngôn nuốt nuốt nước miếng, gật đầu: “...... Là Giang Dữ An.”

Giang Dữ An đứng ở cửa sau phòng học nhìn một vòng, thấy được Thẩm Tri Ngôn.

Hai người ánh mắt giao nhau, Giang Dữ An vừa định giơ tay kêu cậu ra, Thẩm Tri Ngôn lại đột nhiên quay người, đem đầu chôn ở trong sách.

“......”

Giang Dữ An đành phải ngăn lại một nữ sinh vừa ra cửa, nhờ cô kêu cậu ra giùm.

Nữ sinh kia mặt thực hồng, không ngừng gật đầu, lại bất động, nhìn chằm chằm mặt Giang Dữ An.

Giang Dữ An nhíu nhíu mi.

Nữ sinh kia nhanh chóng xoay người, hướng bên trong hô một tiếng: “Thẩm Tri Ngôn! Học thần! Có người tìm!”

Thẩm Tri Ngôn chôn đầu không nhúc nhích.

Vu Vi lay lay cánh tay Thẩm Tri Ngôn, nói: “Hắn tìm cậu, hắn tìm cậu! Bạn cùng bàn! Giang Dữ An kêu cậu!”

Vài giây sau, Thẩm Tri Ngôn đứng dậy, đi qua.

“Cậu tìm tớ?” Thẩm Tri Ngôn hỏi, bởi vì giấc mộng tối hôm qua, tầm mắt tự thiên quẹo phải, không dám nhìn thẳng Giang Dữ An.

Giang Dữ An nhìn chằm chằm hướng mắt di chuyện của cậu, hỏi: “Làm chuyện trái với lương tâm?”

“A?” Thẩm Tri Ngôn ngẩng đầu, xấu hổ đẩy đẩy mắt kính, nói: “Không có......”

Cậu rất hợp mang loại mắt kính hào hoa phong nhã này, làm cậu ôn nhu lại sạch sẽ.

“Tay thế nào?” Giang Dữ An nhìn Thẩm Tri Ngôn.

“Khá hơn nhiều rồi.” Thẩm Tri Ngôn cúi đầu, rất tự giác vươn tới cho Giang Dữ An xem.

Nhìn còn có chút hồng, bất quá không tính nghiêm trọng.

“Ân.” Giang Dữ An gật gật đầu, đem đồ vật trên tay đưa qua.

“Cho tớ?” Thẩm Tri Ngôn ngẩn người.

“Bằng không?” Giang Dữ An nhướng mày.

Thẩm Tri Ngôn nhanh chóng tiếp nhận, nghi hoặc nhìn thoáng qua bên trong, thấy bên trong là hai khối chocolate được đóng gói tinh mỹ (tinh tế + đẹp đẽ).

“Chocolate.” Cậu ngẩng đầu, bất giác lộ ra điểm cười, mắt kính cũng ngăn không được vẻ mặt ấy.

Giang Dữ An cảm thấy thú vị, nhướng mày, nói: “ Dì Hạ ngày thường quan sát cậu cũng rất khổ đi?“. Truyện Quân Sự

“A?” Thẩm Tri Ngôn không hiểu, lộ ra biểu tình mờ mịt.

“Cậu như vậy, hai khối chocolate là có thể bắt đem đi?” Giang Dữ An cong cong khóe miệng.

“Nga......” Thẩm Tri Ngôn gật gật đầu, một lúc sau mới biết Giang Dữ An có ý gì, cậu định phản bác nhưng Giang Dữ An đã nói.

“Bên trong có thuốc.” Giang Dữ An dùng cằm chỉ cái túi Thẩm Tri Ngôn đang cầm.

“Cái gì thuốc?” Thẩm Tri Ngôn hỏi.

“Bôi tay.” Giang Dữ An nói.

“...... Cảm ơn.” Thẩm Tri Ngôn không nghĩ tới Giang Dữ An lại để ý việc này, ngẩn người, có chút cảm động, lại nghĩ đến cảnh tượng đêm qua Giang Dữ An nắm tay cậu, bôi thuốc cho cậu, nhấp môi, mặt nóng lên, không nhịn được mở miệng hỏi: “ Tớ tự mình bôi sao?”

“Ân?” Chuông vào học vang lên, Giang Dữ An không nghe rõ.

“Không có gì.” Thẩm Tri Ngôn nhanh lắc đầu.

Giang Dữ An không nói gì nữa, nhìn Thẩm Tri Ngôn liếc mắt một cái, xoay người đi.

Thẩm Tri Ngôn cầm đồ vật vào phòng học, giáo viên còn chưa có tới, bạn bàn trước, bạn ngồi cùng bàn đều hướng mắt về cậu, ánh mắt như lang như hổ, Thẩm Tri Ngôn nháy mắt cho rằng mình đang bước vào hang sói.

“Bạn cùng bàn! Cậu cùng Giang Dữ An quen biết?!” Vu Vi bắt lấy cánh tay của Thẩm Tri Ngôn: “Hắn cho cậu cái gì?”

“......Quen biết.” Thẩm biết ngôn gật đầu, đem túi để trong hộc bàn, nói: “Không có gì.”

“Có phương thức liên hệ không học thần?” Bạn ngồi bàn trước Thẩm Tri Ngôn gọi là Địch Kỳ, cao 1m75, tính cách giống con trai, nhưng luận về việc mê trai thì so với Vu Vi là không phân cao thấp.

“Tớ không có.” Thẩm Tri Ngôn nói dối.

“Vậy hai cậu như thế nào quen biết a?” Vu Vi hỏi: “Trước kia cũng không nghe cậu nói qua......”

“Cậu ấy ở cách vách nhà tớ.” Thẩm Tri Ngôn nghĩ nghĩ, bổ sung một câu: “Mới vừa chuyển đến, chúng tớ...... cũng không quá thân.”

“Vl! Hàng xóm còn có thể không thân sao? Hiện tại không thân về sau còn có thể không thân sao? Lâu ngày cũng có thể sinh tình a!” Vu Vi bắt lấy cánh tay Thẩm Tri Ngôn kích động lay lay, cười đến không có ý tốt: “Bạn cùng bàn, nhà cậu còn có phòng trống không? Thuê sao?”

“Không có.” Thẩm Tri Ngôn nghiêm túc trả lời.

Vu Vi cùng vài người khác cũng là nói giỡn, giáo viên liền đến, chỉ còn lại Thẩm Tri Ngôn với một hộp thuốc cùng hai khối chocolate.

Chủ nhiệm lớp còn đang chuẩn bị, Thẩm Tri Ngôn lặng lẽ lấy điện thoại ra, có chút chột dạ chụp túi thuốc một cái, đem ảnh chụp chuyển qua chính album tư mật.

Thẩm Tri Ngôn tay bị thương không tính là nghiêm trọng, Giang Dữ An đưa thuốc, cậu giữa trưa bôi một lần, tới buổi chiều thì dường như không còn dấu vết gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.