Sau Khi Bỏ Rơi Mười Vị Nam Chính, Tôi Chạy Trốn Thất Bại

Chương 22: Chương 22: Nam chính truyện Cung Đình đến (4)




Editor: Lithromantic

Tần Như Vọng khi còn nhỏ từng hỏi Kỷ Ninh vì sao lại đối xử tốt với hắn, Kỷ Ninh cũng không giải thích nguyên nhân thật sự, chỉ nói bởi vì tương lai Tần Như Vọng sẽ trở thành hoàng đế Đại Hạ nên không phải đơn thuần đối tốt với hắn.

Tuy rằng sự thật không hẳn là vậy, cậu cũng cảm thấy rất có lỗi khi ép buộc Tần Như Vọng ở bên mình. Nhưng đó cũng không phải là tất cả, quan trọng hơn nếu cậu muốn Tần Như Vọng yêu mình để hoàn thành nhiệm vụ thì hai người bọn họ nhất định phải có cơ hội để gần gũi thân mật với nhau hơn.

Nhưng mà ngay từ đầu đã định trước đây sẽ không phải là một tình yêu thuần khiết không tì vết. Mẫu thân Tần Như Vọng vì thần nữ mà chết, nỗi căm hận mà hắn dành cho hoàng đế, Vu Thần quốc và thần sứ sẽ vĩnh viễn không biến mất. Cho nên dù có yêu Kỷ Ninh thì cũng sẽ là vừa yêu vừa hận.

Thật ra Kỷ Ninh cũng không muốn hận ý của Tần Như Vọng biến mất hoàn toàn. Chính vì có phần hận ý này mà ngày sau Tần Như Vọng mới có thể bày ra âm mưu hạ độc giết chết Thái tử cùng tâm phúc của y. Sau đó trong đợt săn bắn mùa thu đã tự tay giết chết hoàng đế Đại Hạ, giam cầm phần lớn hoàng thân quốc thích, dùng thủ đoạn tàn nhẫn dứt khoát để chấn chỉnh triều cương sau đó đăng cơ xưng đế.

Cho dù là tàn bạo hay ôn hòa, Tần Như Vọng chắc chắn cũng sẽ trở thành vị hoàng đế đời kế tiếp của Đại Hạ quốc, cho nên Kỷ Ninh không thể để mình trở thành vật cản đường của hắn được.

Cậu không thể để cho sự quan tâm cùng lòng yêu thương của mình làm tiêu tan dã tâm của Tần Như Vọng, mà phải khiến cho Tần Như Vọng đối với mình yêu hận đan xen.

......

Sau khi tỉnh giấc, Kỷ Ninh mơ màng mở mắt ra. Điều đầu tiên cậu nhìn thấy chính là khuôn mặt tái nhợt của Tần Như Vọng.

Vẫn là khuôn mặt tương tự với thiếu niên tuấn tú phong nhã năm xưa, nhưng bây giờ lại trưởng thành hơn một chút cộng với khí thế sắc bén được rèn giũa qua thời gian. Hơn nữa bởi vì đã chết nên quanh người còn có thêm cảm giác u ám lạnh lẽo, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng vào.

Hắn ngồi xếp bằng trên mặt đất, kiếm để ngang trên đầu gối, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn về phía Kỷ Ninh, thấy cậu tỉnh lại thì lập tức lên tiếng: “Chủ nhân.”

Những hình ảnh vừa rồi chỉ là một giấc mơ....

Kỷ Ninh nhìn hắn vài giây rồi mới buồn bã ý thức được những chuyện trong quá khứ giờ chỉ có thể xuất hiện trong mộng. Dáng vẻ bây giờ của bọn họ đều không còn giống như năm đó, Đại Hạ cũng đã sớm bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử, không còn tồn tại nữa.

Cậu chớp mắt, dùng móng vuốt chống đỡ thân thể mình đứng dậy, phát hiện dưới thân mình là một lớp chăn gấm mềm mại, chắc chắn cậu đang nằm trên giường rồi chỉ còn không biết là giường chỗ nào thôi.

Kỷ Ninh còn nhớ rõ trước khi mình ngủ thì đang ở trong kiệu của Ứng Thiên Thu, giờ nhìn xung quanh thì có vẻ như cậu vẫn còn ở trong kiệu của hắn thì phải.

Cách một màn lụa trắng, ma quân tóc bạc đang ngồi trước bàn cầm bút viết lách gì đó. Nghe thấy giọng nói của Tần Như Vọng, hắn ngẩng đầu lên, thấy Kỷ Ninh đã tỉnh lại, động tác viết lách lập tức dừng lại rồi đứng dậy đi về phía Kỷ Ninh.

Xem ra hôm qua cậu đã ngủ lại ở chỗ Ứng Thiên Thu, cũng may trong lúc cậu ngủ hai người kia không lao vào đánh nhau.

Kỷ Ninh thầm cảm thấy may mắn, vẫy đuôi gọi “Thiên Thu”, đang định đứng lên thì thân thể bỗng nghiêng ngả trên giường, chỉ cảm thấy cả người mình nặng như chì, khắp người chỗ nào cũng đau nhức, ngay cả đầu cũng bắt đầu choáng váng.

Sao lại khó chịu như vậy?......

Cậu bơ phờ nằm sấp trên giường, đuôi cũng rủ xuống.

Nhìn thấy bộ dáng ốm yếu của cậu, Ứng Thiên Thu hơi cau mày lại. Nhưng lúc này giọng nói nhẹ nhàng của thiếu nữ đột nhiên vang lên ngoài xe: “Thiên Thu, mau để cho ta vào. Bọn họ mua hóa hình đan về rồi này!”

Sau khi được cho phép, thiếu nữ hưng phấn xông vào phi kiệu, lấy ra một chiếc túi trữ vật tinh xảo, giống như đang trưng bày bảo vật mà đặt từng cái hộp nhỏ có chứa hóa hình đan bên trong lên bàn, vui vẻ nói: “Ánh Tuyết đâu rồi? Đến đây nuốt hoá hình đan đi.”

“Tỷ tỷ...”

Giọng nói của ấu thú bỗng nhiên yếu ớt, nhìn như đang chịu ấm ức gì vậy: “Người ta khó chịu lắm.”

“Ngươi làm sao vậy?” Thiếu nữ hốt hoảng, vội vàng chạy đến cạnh giường, thấy dáng vẻ đáng thương của ấu thú đang cuộn tròn thành quả cầu, lập tức luống cuống tay chân, nói: “Thế này...Ánh Tuyết còn có thể nuốt đan dược không vậy? Không được, giờ ta sẽ đi tìm Trần Sinh!”

Thế lực của Ứng Thiên Thu vô cùng khổng lồ, tùy tùng đông đảo, việc chinh chiến ở khắp các nơi trên đại lục với mười hai thế tộc đều cần rất nhiều yêu thú nên cho dù yêu thú có không bị ốm bệnh hoặc bị thương thì cũng cần phải có một lang trung luôn sẵn sàng trị liệu, Trần Sinh chính là y quan đặc biệt chữa bệnh cho yêu thú.

Thiếu nữ gọi không bao lâu thì Trần Sinh đã tới. Trần Sinh khám bệnh cho ấu thú xong mặt mày lập tức lộ ra ý cười, nhịn không được quay sang nói: “Ánh Tuyết không sao đâu, chỉ là đêm qua ăn nhiều quá, không tiêu hoá nổi, uống ít thuốc bột là được.”

“Vâng......”

Thiếu nữ vô thức đỏ mặt, trong lòng thầm tự trách mình hôm qua đã ép tiểu tử kia ăn quá nhiều, nên giờ mới làm cho hắn bị khó chịu như vậy.

Trần Sinh lấy gói thuốc bột trong túi trữ vật ra, để một thị nữ mang nước ấm đến rồi pha vào, cho ấu thú uống xong rồi nói: “Khoảng một canh giờ sau sẽ chuyển biến tốt hơn.”

“Vậy hôm nay Ánh Tuyết còn có thể dùng hóa hình đan được không?” Thiếu nữ hỏi.

Trần Sinh lắc đầu: “Dược tính của hóa hình đan quá mạnh, thân thể hắn bây giờ đang suy yếu nên không thể uống những đan khác được. Để ngày mai hoàn toàn khỏe lại rồi uống hóa hình đan cũng chưa muộn.”

“Xin lỗi, Ánh Tuyết...” Thiếu nữ xấu hổ ngồi xổm trước giường, nói với ấu thú: “Đều là lỗi của tỷ tỷ.”

“Không sao đâu, tỷ, sao có thể đổ lỗi cho tỷ được chứ.”

Tuy rằng thân thể Kỷ Ninh không thoải mái, nhưng trong lòng thật ra đang vui như nở hoa rồi. Cậu làm sao có thể trách Vân Đóa được, muốn cảm ơn còn không kịp ấy chứ. Đều nhờ nàng nên tối qua cậu mới không cần phải ăn những trái linh quả kia, hôm nay lại còn né được hóa hình đan. Đợi đến ngày mai thì cậu đã ở một thế giới khác để chờ được giải phong ấn rồi.

“Nếu dùng huyền khí rồi vuốt lông cho Ánh Tuyết thì hắn sẽ nhanh khoẻ hơn.” Trần Sinh nói.

“Để ta, để ta!”

Thiếu nữ tích cực đáp lại, muốn lấy công chuộc tội nhưng lại bị một bàn tay ngăn cản. Sau đó nam nhân tóc bạc ngồi xuống giường, tự mình vuốt lông cho ấu thú, ngón tay thon dài còn dùng theo một chút huyền khí.

Điều này quả nhiên làm cho Kỷ Ninh cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Cậu lắc lư cái đuôi, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ Ứng Thiên Thu vuốt lông cho mình. Thân thể ngày càng ấm áp, càng ngày càng nóng, còn xuất hiện một loại xúc động muốn giãn thân thể ra --

Không đúng!

Kỷ Ninh đột nhiên cảm thấy điều này giống với cảm giác trước khi biến thành người lần trước, cậu lập tức hoảng hốt vội vàng chui xuống gầm giường. Gần như cùng lúc đó cơ thể cậu ngay tức khắc thay đổi và biến thành người.

Đang xảy ra chuyện gì thế này??

Nhìn thấy móng vuốt trước của mình hóa thành hai bàn tay nho nhỏ, cả thân thể cũng biến thành dáng vẻ thiếu niên, Kỷ Ninh khiếp sợ không nói nên lời, chuông báo động reo ầm ĩ trong lòng, hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại đột nhiên biến thành người.

【Sau khi kiểm tra, phát hiện là do dược hiệu của hóa hình đan vẫn còn trong cơ thể cậu, hiện tại được huyền khí tác động vào nên mới khiến cậu biến thành người.) Tương Lai kết nối với ý thức của Kỷ Ninh, nói.

「 Mẹ nó, đúng là một cái hố! 」 Kỷ Ninh kinh hãi: 「Thế rốt cuộc khi nào mới có thể khôi phục như cũ được?」

「Không tìm ra kết quả, thời gian cũng không xác định.」 Tương Lai nói.

Chẳng lẽ cậu phải trốn dưới gầm giường cho đến khi quay trở lại như cũ? Không có khả năng, không bao lâu nữa bọn Vân Đóa chắc chắn sẽ nghi ngờ vì sao cậu đột nhiên lại trốn xuống đây, đến lúc đó mà bị kéo ra thì cũng xong đời rồi.

Giờ Kỷ Ninh không thể nghĩ ra được cách nào cả, thiếu nữ thấy cậu đột nhiên chui xuống gầm giường thì vô cùng khó hiểu, nàng cúi người hỏi: “Ánh Tuyết, ngươi sao thế? Sao không ra đây?”

Ngay lúc nàng định nằm sấp xuống mặt đất để kiểm tra tình hình của ấu thú qua khe hở, thì bên ngoài xe bỗng truyền đến giọng nói của thị nữ: “Bẩm tôn chủ, có sứ giả của Thiên Đô thành đến cầu kiến.”

“Mời hắn vào.”

Ứng Thiên Thu nhìn gầm giường thật lâu rồi phất tay áo đi ra ngoài. Thiếu nữ do dự một chút, vì bận tâm đến hình tượng của bản thân mình trước mặt người ngoài nên cuối cùng cũng không nằm sấp xuống nữa, chỉ khom lưng nhỏ giọng hỏi: “Tuyết Đoàn, ngươi không sao chứ?”

“Ta không sao, tỷ tỷ. “Dưới gầm giường truyền đến tiếng trẻ con mềm mại: “Mặt đất mát mẻ lắm, nằm rất thoải mái nên ta muốn ở lại đây một lúc.”

“Được rồi, lát nữa ngươi phải nhớ ra đó, giờ tỷ phải đi tiếp khách.”

Thiếu nữ lấy một chiếc mạng che mặt màu đen từ trong túi trữ vật ra, che lên nửa khuôn mặt dưới, chỉ để lộ ra một đôi mắt trong trẻo, đội một chiếc mũ lụa màu đen lên đầu, sửa sang lại váy lụa một chút, điều chỉnh lại tư thế cùng thái độ rồi đi theo Ứng Thiên Thu ra ngoài.

Sau khi bọn họ rời đi, Tần Như Vọng nghiêng người nằm trên mặt đất, vươn tay vào trong gậm giường, gọi: “Chủ nhân!”

“Ta không sao, như mong muốn, ta chỉ muốn ở lại đây một lúc thôi... “ Kỷ Ninh lẩm bẩm.

“Vâng.”

Nghe Kỷ Ninh nói không có việc gì, Tần Như Vọng cũng không có bất kỳ nghi vấn gì nữa. Hắn đứng dậy rồi đứng yên bất động bên cạnh giường, chuyên tâm bảo vệ chủ nhân của mình.

Tại sao nó vẫn chưa biến lại như cũ....

Kỷ Ninh bẻ ngón tay mềm mại của mình, hơi lo lắng chờ đợi, đồng thời nghe được tiếng nói chuyện ở bên ngoài, là Thiên Đô thành biết Ứng Thiên Thu đã đi tới phụ cận Thiên Đô thành nên đặc biệt mời hắn cùng thiếu nữ đến Thiên Đô thành làm khách, thành chủ sẽ tự mình tiếp đãi bọn họ.

“Nếu thành chủ đã mời, bổn tọa đương nhiên sẽ đến.” Ứng Thiên Thu đáp lời.

Sứ giả cười nói: “Nếu vậy tại hạ sẽ ở bên ngoài chờ tôn chủ cùng thánh nữ đại giá.”

Ứng Thiên Thu khẽ gật đầu, sứ giả cung kính hành lễ sau đó nhanh chóng cáo lui. Một đám thị nữ hầu hạ Ứng Thiên Thu thay xong lễ phục, chuẩn bị toàn bộ danh sách lễ vật, cùng một số lượng lớn hộ vệ và lính canh nghi lễ cũng được tính vào rồi đi theo Ứng Thiên Thu cùng thiếu nữ.

Thiếu nữ vốn định mang theo ấu thú, nhưng nếu vậy thì chắc chắn Tần Như Vọng cũng sẽ đi theo. Dẫn theo hung thi tới bái phỏng thành chủ của Thiên Đô thành thì không ổn cho lắm nên nàng đành dẹp tính toán này, để cho ấu thú cùng với Tần Như Vọng ở lại trong phi kiệu của Ứng Thiên Thu.

“Ngoan ngoãn chờ chúng ta trở về, Tuyết Đoàn.”

Sau khi dặn dò một hồi, thiếu nữ để lại một đống đồ ăn cho Kỷ Ninh sau đó rời đi cùng Ứng Thiên Thu. Trái tim Kỷ Ninh đang treo cao cuối cùng cũng buông xuống, chậm rãi bò ra khỏi gầm giường.

Cậu đi đến trước gương đồng nhìn mặt mình, quả nhiên chính là dáng vẻ khi còn bé của cậu, hơn nữa bởi dược lực không đủ nên trên người cậu vẫn còn tai thú cùng cái đuôi. Dáng vẻ vừa đáng yêu lại vừa ngộ nghĩnh làm Kỷ Ninh cực kỳ phiền não.

Cậu căn bản không trốn khỏi đây được, bởi vì chiếc phi kiệu này chỉ có Ứng Thiên Thu mới có thể tự do ra vào. Nếu không được hắn cho phép, trừ phi thực lực phải cao hơn hắn thì mới có thể phá được kết giới trên phi kiệu.

Với Kỷ Ninh bây giờ thì căn bản không cần suy nghĩ, còn Tần Như Vọng tuy rằng rất lợi hại nhưng thời gian hắn được luyện hóa chưa lâu nên không thể bằng Ứng Thiên Thu được, chứ đừng nói là mạnh hơn Ứng Thiên Thu.

Nói tóm lại là Kỷ Ninh thật sự bó tay không có cách nào cả, giờ cậu chỉ có thể làm được hai việc, một là cầu nguyện cho mình biến về hình thú trước khi hai người kia quay lại, hai là cầu nguyện bây giờ có một thiên thạch rơi xuống trúng chiếc kiệu này, đủ để cho cậu cùng với Tần Như Vọng trốn đi được.

Cậu ngồi ngẩn ngơ trước gương, giống như đang tự tâm sự với chiếc gương vậy, hoàn toàn không nghe thấy một tiếng động đang truyền từ xa đến, nhưng chỉ trong nháy máy người tạo ra tiếng động đó đã xuất hiện ngay trước kiệu.

“Không được rồi, quên chưa cất hóa hình đan trên bàn, nếu Tuyết Đoàn tham ăn không nhịn được thì làm sao bây giờ....”

Thiếu nữ cầm lấy lệnh bài có chứa huyền khí của Ứng Thiên Thu có tác dụng được ra vào phi kiệu một lần. Nàng vén rèm lên rồi bước vào trong phi kiệu, bỗng dưng nhìn thấy bóng lưng của một thiếu niên, không những thế thiếu niên đó còn có tai thú cùng chiếc đuôi xù, giống như là --

“Tuyết Đoàn?” Thiếu nữ hoảng hốt: “Ngươi nuốt mất hoá hình đan rồi à?”

Sao nàng ấy đã quay lại rồi!!

Đuôi của cậu cứng đờ, thiếu nữ vừa vui vẻ vừa lo lắng bước nhanh đến hỏi: “Ngươi có thấy không khỏe ở đâu không? Để ta nhìn mặt ngươi xem nào.”

“Không được!”

Thiếu niên đột nhiên giơ cánh tay lên che đầu, lấy tay áo che mặt lại, ngồi xổm xuống rồi hét lớn: “Tỷ, đừng nhìn ta!”

“Sao lại không cho ta nhìn chứ?” Thiếu nữ ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ ngươi lại muốn cho Thiên Thu nhìn đầu tiên à?”

“Không phải, là ta, là ta...” Giọng nói mềm mại của thiếu niên nhanh chóng xen lẫn với tiếng khóc, nghẹn ngào nói: “Là bộ dáng biến thành người của ta quá xấu xí nên ta không thể gặp người khác được...”

“Không, sao lại xấu được cơ chứ, tuyết thú vốn rất đẹp mà.” Thiếu nữ kiên nhẫn dỗ dành: “Được rồi, đến đây để tỷ nhìn đệ nào.”

“Không, không, không...Huhu, ta xấu lắm...”

Tiếng khóc của thiếu niên càng lúc càng lớn, thậm chí dần biến thành gào khóc, khóc đến mức cực kỳ thương tâm, thiếu nữ nghe mà thấy đau lòng không chịu nổi, đành liên tục dỗ dành cậu: “Được rồi, tỷ không nhìn là được, đừng khóc nữa.”

“Ta, ta sẽ lấy cái gì đó để che mặt lại, ta sẽ không bao giờ gặp ai nữa.” Thiếu niên khóc nức nở.

“Được rồi, đệ muốn gì tỷ cũng cho hết.”

Để dỗ dành cậu, thiếu nữ bèn đem mũ cùng mạng che mặt của mình tháo xuống rồi dùng huyền khí thổi đến ngực thiếu niên.

Thiếu niên nhanh chóng gập mạng che mặt lại thành hình tam giác rồi buộc vào nửa mặt dưới. Mũ đội đầu cũng quấn kín cả đầu rồi buộc lại phía sau, hai tai thú đẩy tấm lụa ra ngoài như hai chiếc sừng nhỏ, nhìn vừa đáng yêu vừa thuần khiết.

“Cảm ơn tỷ....”

Cuối cùng thiếu niên mới chịu quay người lại, cậu che nửa khuôn mặt mình, dùng đôi mắt ửng đỏ nín khóc nhìn về phía thiếu nữ. Vẻ mặt giống như vì mình vừa rồi khóc ác quá nên bây giờ mới cảm thấy hơi xấu hổ vậy.

“Đôi mắt của đệ thật đẹp....”

Nhìn thiếu niên với đôi mắt đen láy xinh đẹp, không hiểu sao thiếu nữ lại cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng trong giây lát lại không nhớ ra được mình đã nhìn thấy ở đâu: “Đệ có đôi mắt đẹp như thế, làm sao khuôn mặt có thể xấu được chứ?”

“Ta xấu lắm......”

Thiếu niên run rẩy, đầu vai cũng run theo, lại chuẩn bị muốn khóc. Thiếu nữ không có thời gian tiếp tục suy nghĩ của mình đành phải vội vàng dỗ dành cậu một lúc. Đến khi xác nhận thân thể thiếu niên không có chỗ nào không thoải mái, nàng mới cất hóa hình đan lại, dặn dò cậu vài câu rồi nhanh chóng rời đi.

Cuối cùng cũng qua, không uổng phí cậu ném hết cả mặt mũi đi.

Kỷ Ninh lau mồ hôi trên trán, đem mạng che mặt kéo xuống dưới cằm, nghĩ mà buồn.

Thiếu nữ thay một chiếc mạng che mặt mới rồi vội vàng trở lại xe của mình.

Ứng Thiên Thu và sứ giả Thiên Đô thành ngồi trên hai chiếc xe khác. Ứng Thiên Thu thấy nàng đi hồi lâu mới trở về, hắn khẽ gật đầu với sứ giả rồi quay lại hỏi nàng: “Làm gì mà mãi mới quay lại?”

“Ta để quên hóa hình đan ở chỗ tôn chủ, sợ Ánh Tuyết ăn nhầm nên mới vội vàng chạy về.”

Trước mặt người ngoài, thiếu nữ luôn dịu dàng uyển chuyển, nhẹ nhàng nhỏ giọng: “Sau khi ta về, Ánh Tuyết đã ăn mất hóa hình đan rồi. Là lỗi của ta, xin tôn chủ trách phạt, nhưng may mắn là Ánh Tuyết bình an vô sự, bây giờ đã biến thành người.....”

Ứng Thiên Thu cắt ngang, hỏi: “Bộ dáng của hắn như thế nào?”

“Ta còn chưa biết, Ánh Tuyết không chịu lộ mặt ra.” Thiếu nữ trả lời.

Không khí đột nhiên đông cứng lại.

Không biết vì sao sứ giả lại có cảm giác sợ hãi. Sau đó hắn nhanh chóng cảm giác được nguồn áp lực này đến từ vị ma quân tóc bạc bên cạnh. Nếu không sợ mất mặt thì bây giờ hắn đã tránh xa mấy trăm trượng rồi.

“Xin sứ giả đợi một lát, bổn tọa sẽ nhanh chóng quay lại.”

Chưa đợi sứ giả trả lời, Ứng Thiên Thu đã đứng dậy bay lên không trung. Thiếu nữ không hiểu gì cả nhưng cũng theo sát phía sau, để lại sứ giả lau mồ hôi lạnh trên đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Thiếu nữ đột nhiên quay về làm Kỷ Ninh cảnh giác hơn hẳn. Cậu không tháo hẳn mạng che mặt xuống, hơn nữa cũng liên tục lưu ý động tĩnh bên ngoài.

Lúc này cậu phát hiện thiếu nữ lại quay về, thảm hơn nữa là còn có cả Ứng Thiên Thu đi theo. Cậu lập tức kéo mạng che mặt lên rồi nhanh chóng trốn ra sau lưng Tần Như Vọng, đề phòng bị Ứng Thiên Thu kéo mạng che mặt ra.

Ứng Thiên Thu mặc y phục màu đen, tóc bạc xõa tung ra, khí thế toả ra lạnh thấu xương, nhấc rèm lụa ra rồi bước vào trong phi kiệu. Hai mắt hắn sâu thẳm nhìn thẳng vào bên trong, thấy thiếu niên đang trốn phía sau Tần Như Vọng, hắn lập tức nói với Tần Như Vọng: “Tránh ra.”

Tần Như Vọng đặt tay lên chuôi kiếm, đứng yên không nhúc nhích nhìn Ứng Thiên Thu.

Thiếu nữ hơi sốt ruột, nói với Ứng Thiên Thu: “Thiên Thu, ngươi làm sao thế? Chẳng lẽ ngươi sốt ruột muốn nhìn dáng vẻ biến thành người của Ánh Tuyết? Ngươi đừng ép hắn, hắn nói không muốn để cho người khác nhìn....”

“Ánh Tuyết.”Ứng Thiên Thu thờ ơ nói: “Đi ra.”

“Ta xấu lắm, Thiên Thu, ngươi không muốn thấy đâu....”

Phía sau Tần Như Vọng truyền đến giọng nói nghẹn ngào của thiếu niên.

“Nếu ngươi không đi ra” Khí tức khủng bố trên người Ứng Thiên Thu bỗng sôi lên, đồ đạc trong xe không chịu nổi bắt đầu rơi xuống rồi bị đè ép thành mỏng như tờ giấy: “Ta sẽ lập tức hủy diệt hung thi này.”

“Thiên Thu!”

Thiếu nữ bị kinh hãi lập tức kéo ống tay áo Ứng Thiên Thu nhưng lại bị hắn hất mạnh ra. Nàng không chịu được nhanh chóng ngã xuống đất, đến nửa ngày cũng chưa đứng dậy được.

Ánh mắt nàng hiện lên vẻ khó tin, nàng không hiểu tại sao Ứng Thiên Thu lại đột nhiên tức giận như vậy, thậm chí thấy nàng như vậy còn ngoảnh mặt làm ngơ, như thể chỉ khi nào hắn nhìn thấy được khuôn mặt thật của thiếu niên mới chịu dừng lại vậy.

“Đừng!”

Thiếu niên hoảng hốt, lập tức từ sau lưng hung thi đi ra.

Hung thi giơ tay bảo vệ cậu nhưng cậu lại lắc đầu, nhẹ nhàng ấn tay hung thi về. Trên mặt vẫn còn che mạng, chỉ lộ ra một đôi mắt đỏ bừng.

Cậu nhìn về phía Ứng Thiên Thu, nhỏ giọng cầu xin.

“Làm ơn, đừng nhìn......”

Sự rung chuyển trong phi kiệu đột nhiên dừng lại.

Trong nháy mắt, Ứng Thiên Thu đã thu lại huyền khí đáng sợ đang tràn ngập khắp nơi. Hắn đứng yên một chỗ giống như một tác phẩm điêu khắc, không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào thiếu niên.

Hồi lâu sau, hắn bỗng nhiên xoay người lại, quay lưng về phía thiếu niên, từng bước đi ra ngoài.

“Vậy thì không nhìn nữa.”

“Chuyện này...” Thiếu nữ vừa kinh hãi vừa hoang mang, nhìn Tần Như Vọng với thiếu niên, rồi lại nhìn bóng lưng của Ứng Thiên Thu, nàng luống cuống do dự một lát, cuối cùng vẫn cắn răng đuổi theo Ứng Thiên Thu nhưng cũng không quên quay lại nhìn thiếu niên, nói: “Đệ đừng sợ, ta nhất định sẽ hỏi hắn cho rõ ràng!”

Nàng đuổi theo nam nhân tóc bạc, trong lòng oán giận không hiểu vì sao Ứng Thiên Thu lại phản ứng kịch liệt như vậy, sau đó lại đột nhiên buông tha không nhìn mặt thiếu niên nữa. Cuối cùng thì ngươi muốn làm cái gì hả?

Nàng nhíu mày đi tới trước mặt Ứng Thiên Thu, nhưng sau đó cơ thể nàng bỗng nhiên cứng đờ.

Bởi vì nàng nhìn thấy đôi mắt của Ứng Thiên Thu đỏ ửng.

“Là hắn.”

Hắn thấp giọng nói.

“Là hắn.”

......

Đêm nay, Ứng Thiên Thu cùng thiếu nữ không trở về.

Thiếu nữ sai hộ vệ quay về bên cạnh Kỷ Ninh. Y ở ngoài xe thông báo cho Kỷ Ninh rằng tôn chủ cùng thánh nữ được thành chủ của Thiên Đô thành nhiệt tình chiêu đãi cho nên tối nay sẽ ở lại Thiên Đô thành, ngày mai mới trở về.

Kỷ Ninh ở trong chiếc phi kiệu hỗn độn, không yên lòng ăn đồ ăn thiếu nữ để lại cho mình.

Nhớ lại cảnh tượng Ứng Thiên Thu rời đi, trong lòng cậu cảm thấy bất an vô cùng, không rõ Ứng Thiên Thu có nhận ra mình hay không nữa.

Không sao cả, chỉ cần sức mạnh của cậu được giải phong ấn thì sẽ có cơ hội để cứu vãn....

Tần Như Vọng ôm lấy chăn gấm bị rách trên giường đi, sau đó dọn dẹp một chỗ thật sạch sẽ cho Kỷ Ninh nghỉ ngơi. Kỷ Ninh quấn thảm lên người rồi cuộn cơ thể lại dựa vào bả vai của Tần Như Vọng nhanh chóng ngủ say. Đến lần thứ hai tỉnh lại thì cậu đã trở về một thế giới khác.

Trong thế giới của “Trọng sinh tinh tế Ảnh Đế”, biệt thự của cậu bị phá hủy nên đành phải quay về biệt thự của gia đình ở tạm vài ngày. Lúc cậu tỉnh dậy đã là buổi trưa ngày hôm sau, do ngủ quá lâu nên đầu cũng cảm thấy hơi đau nhức.

Sau khi rửa mặt xong, cậu đi xuống tầng 1. Một tay túm tóc, giọng nói yếu ớt chào ba mẹ ở phòng khách: “Ba, mẹ, buổi trưa tốt lành.....”

“Chào buổi trưa, Tiểu Ninh.”

Ba mẹ đáp lại cậu bằng một nụ cười, không hề chỉ trích thời gian làm việc và nghỉ ngơi lộn xộn của con trai mà ngược lại còn cảm thấy đau lòng thay cậu. Chắc trước đó cậu đã phải làm việc mệt mỏi lắm nên bây giờ mới ngủ một giấc dài như vậy để bù lại.

“Ba đang xem gì thế?”

Kỷ Ninh nhìn vào màn hình ánh sáng khổng lồ trên bức tường, tay cầm một miếng hoa quả bỏ vào miệng hỏi. Ở đây cậu không cần phải duy trì thiết lập tính cách lạnh lùng kiêu ngạo của mình nữa, bởi vì trong nguyên tác cậu sẽ thoải mái hơn trước những người thân thiết của mình.

“Tin tức Liên bang.” Ba Kỷ mỉm cười: “Mấy tin tức con ít khi quan tâm ấy mà.”

Thực ra thì không sao. Kỷ Ninh vừa ăn hoa quả vừa lẩm bẩm trong lòng, tình cờ xem tin tức được phát trên màn hình lớn, có liên quan đến việc mở một tuyến đường tinh tế mới.

“Gần đây, chủ tịch Liên bang của nước ta và quốc vương của Mạc Linh đế quốc Auzers đã có cuộc gặp gỡ với nhau, hai bên đã thảo luận về vấn đề phát triển các tuyến đường giữa hành tinh của hai nước.....”

Cùng với các tin tức, hình ảnh của các cuộc họp có liên quan được chiếu lên màn hình lớn, chủ tịch Liên bang và quốc vương Auzers ngồi ở trung tâm phòng hội nghị vừa cười vừa trao đổi với nhau.

“Quốc vương của Mạc Linh đế quốc trẻ thật đấy.” Mẹ Kỷ nói: “Nhìn có vẻ như chỉ hơn 20 tuổi một chút nhỉ?”

“Vừa tròn hai lăm tuổi.” Ba Kỷ liếc nhìn thông tin hiển thị trên thiết bị đầu cuối và nói.

“Ngài ấy tuyệt thật, chỉ tiếc một điều....”

Mẹ Kỷ nhìn vị quốc vương trên màn hình lớn không khỏi cảm thấy tiếc nuối, rõ ràng là một chàng trai tuấn tú như vậy, mặc quân phục màu trắng phẳng phiu, khí chất vừa cao quý lại ôn hòa, đôi mắt màu xanh lục mái tóc màu vàng kim thể hiện huyết thống hoàng gia vô cùng thuần khiết.

Nhưng đồng thời, nước da của hắn lại tái nhợt lạ thường, bản thân mình thì phải ngồi trên xe lăn. Ngay cả khi chụp ảnh, hắn cũng không thể đứng dậy được mà chỉ ngồi đó cười và nhìn vào máy ảnh.

“Không may là với trình độ y học bây giờ vẫn không thể chữa khỏi cho ngài ấy.” Ba Kỷ thở dài, nói.

“Bộp...”

Miếng hoa quả trong tay Kỷ Ninh lập tức rơi xuống đất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.