Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh

Chương 49: Chương 49: Kỳ phát tình của Cự Long




Editor: Lam Phi Ngư

Nhìn con chữ ngay trước mặt, ma trùng rơi vào trầm mặc: “...”

Mọe nó, quả nhiên là nhà anh ta!

Thời An dừng lại động tác bóp chặt cổ họng của khói đen để nó khỏi hét bậy hét bạ, thò đầu tới:

“Sao thế?”

Lúc này ma trùng mới chợt nhớ lại dường như nó chưa từng nói với Thời An về cái tin đồn kia của Mục Hành.

Dù sao lúc ấy nó cũng không xác định được rốt cuộc là tin đồn về Đồ Long giả có phải là tin đồn thất thiệt hay không. Nhưng mà hiện tại...

Ma trùng cúi đầu nhìn bìa ngoài của quyển sách lớn dưới chân nó, khóe miệng giật một cái.

Ừm, trên cơ bản là khá quý đấy.

Không ngờ là sẽ có một gia tộc si mê loài rồng đến trình độ này. Gia tộc này lại còn sử dụng giấy ma pháp có giá trị đắt đỏ để ghi chép mấy chuyện vô dụng.

Nó hắng giọng một cái, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Thời An: “Đại nhân, tui có chuyện cần phải nói với ngài.”

Thời An bị thái độ nghiêm túc của nó ảnh hưởng, cậu cũng không tự chủ được ngồi thẳng người lên.

Thời An siết chặt khói đen: “Sao vậy?”

Khói đen: “...”

Nghẹt, nghẹt thở rồi!

Năm phút sau.

Thời An thả khói đen đang hấp hối ra, cậu như có điều suy nghĩ nói:

“Vì vậy, mi cảm thấy Mục Hành thật ra là Đồ Long giả à?”

Ma trùng nghiêm túc gật đầu: “Đúng.”

Nó thở dài, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ban đầu tui tưởng là sau khi tất cả loài huyễn tưởng biến mất thì gia tộc loài người có liên quan đến loài huyễn tưởng cũng đã suy bại theo. Không ngờ rằng vẫn còn một nhánh thật sự duy trì đến hiện tại... hơn nữa còn là Đồ Long giả phiền phức nhất! Đại nhân, cái người Mục Hành này tuyệt đối là một sự uy hiếp đối với ngài...”

Thời An: “Uy hiếp?”

Cậu nghiêng đầu: “Mi cảm thấy nhân loại có thể uy hiếp được ta à?”

Ma trùng nghẹn lời.

Theo lẽ thường thì câu trả lời nhất định là phủ định. Suy cho cùng, dù nhân loại có mạnh mẽ đến đâu đi nữa thì khi đối mặt với loài huyễn tưởng, nhất là khi đối mặt với loài rồng có giá trị vũ lực cao nhất trong các loài huyễn tưởng thì nhân loại không thể nào có khả năng đánh trả.

Nhưng tình hình hiện tại không giống vậy!

Đồ Long giả và rồng chính là kẻ địch định mệnh của nhau, loại vận mệnh này không thể dùng logic và lí giải thông thường để giải thích!

Nhưng nhìn thiếu niên vẻ mặt vô hại trước mặt, cuối cùng ma trùng vẫn không có nguyên tắc lựa chọn nịnh hót —

“Không không không, đương nhiên là không thể nào! Không có nhân loại nào có thể mạnh hơn ngài được!”

“Nhưng mà...” Ma trùng dừng lại một chút, nó thử dò hỏi:

“Nhưng dù sao đó cũng là Đồ Long giả, tổ tiên của nhân loại kia rất có thể đã sát hại không ít đồng tộc của ngài. Lẽ nào ngài không định báo thù...?”

Thời An nghi hoặc nhìn ma trùng trước mặt mình: “Báo thù? Vì sao?”

Thời An nói một cách đương nhiên: “Đồng tộc bị nhân loại giết chết thì chính bọn họ không xứng sống trên thế giới này.”

Chủng tộc loài rồng không có ý thức tộc đàn* mạnh mẽ. Bọn nó đều là sinh vật ngạo mạn và ích kỉ, bị giết chỉ có thể chứng minh kẻ đó quá yếu. Dù không bị loài người giết chết thì cũng sẽ bị những sinh vật khác giết chết. Đã như vậy, không bằng cứ chết sớm một chút, mấy kẻ đó chết sớm còn có thể giảm bớt được số người cạnh tranh cướp đoạt tài bảo.

(*tộc đàn: sống theo bầy/quần cư)

Ma trùng: “...”

Nó không ngờ sau khi biết được thân phận của Mục Hành, phản ứng của Thời An lại có thể bình tĩnh đến vậy.

Ma trùng cẩn thận dè dặt mở miệng hỏi: “Vậy, vậy ngài chuẩn bị đối phó với cái người Mục Hành này như thế nào?”

Thời An im lặng suy nghĩ hồi lâu, nói: “Tìm hổ phách cao cấp.”

Ma trùng: “...”

Nó phát ra một tiếng nhạt nhẽo: “Ha?”

Thế là cuối cùng ngài vẫn chuẩn bị biến người ta thành vật sưu tầm hả!

Chỉ có điều, dường như Mục Hành đã từ vật sưu tầm bình thường biến thành vật sưu tầm cao cấp... Nhưng mà trọng điểm không phải cái này!

Điều này không quá khó hiểu với Thời An.

Dẫu sao, mặc kệ Mục Hành có phải là Đồ Long giả hay không thì Thời An cũng không định để Mục Hành tiếp tục sống.

Người sống rất phiền phức, không thích hợp để sưu tầm.

Hơn nữa, quan trọng nhất là...

Tuổi thọ của nhân loại quá ngắn, dài nhất cũng chỉ tầm năm trăm năm. Đối với loài rồng thì chỉ nhắm mắt một cái là đã trôi qua rồi.

Vừa nghĩ tới thời gian trôi qua, Mục Hành sẽ trở nên già đi, mái tóc và ánh mắt xinh đẹp đó sẽ trở nên ảm đạm đục ngầu, Thời An liền cảm thấy đau lòng vô cùng.

Thế nên, sau khi giết chết rồi làm thành vật sưu tầm có thể bảo tồn vĩnh viễn là lựa chọn hoàn mĩ nhất!

Ma trùng đã từ bỏ việc đọc hiểu mạch não của Cự Long.

Nó mệt mỏi thở dài, bò xuống khỏi quyển sách dày: “Ngài... ngài vui là được.”

Ánh mắt Thời An rơi lên trên quyển sách lớn dưới người ma trùng.

...Vừa nghĩ tới quyển sách này được ói ra từ trong miệng khói đen, cậu có chút ghét bỏ.

Thời An quay đầu nhìn về phía khói đen đang lặng lẽ ngồi xổm bên cạnh, nó đang muốn thu nhỏ cảm giác tồn tại của bản thân, sau đó cậu chìa tay bắt lấy nó.

Khói đen: “Hả?”

Ngay sau đó, nó cảm giác được thân thể của mình bị dồn ép rồi lôi đi một cách bạo lực, tiếp đó... nó bị dùng như một cái khăn để lau sạch bìa sách.

Khói đen phát ra tiếng kêu thảm thiết: “Aaaaaaa!”

Ma trùng ngồi xổm bên cạnh, cười tủm tỉm có chút hả hê.

Đây phải chăng là cảm giác khi người bị hại không phải là mình nhỉ?

Ha ha, sướng cực.

Hai phút sau, cuối cùng Thời An cũng thả khói đen lại lần nữa hấp hối ra. Cậu không hề có chút chướng ngại tâm lí cầm quyển sách lên rồi lật.

Khói đen bị ném qua một bên không thương tiếc.

Nó lết thân thể đã nhạt đi mấy phần của mình, đau khổ bò vào trong cái hộp nhỏ mà nó đã từng ở trong đó hơn vạn năm.

Nếu ông trời cho nó cơ hội thứ hai, nó thà rằng vĩnh viễn không được thả ra!

Thời An vê trang giấy.

Đây không phải giấy mà là một loại da ma vật đã được thuộc da theo một cách đặc biệt, lại được phụ thêm ma pháp phức tạp, khiến nó có thể bảo tồn trong thời gian dài.

Mức độ cổ xưa của quyển sách này gần như có thể so được với cậu. Mặc dù ngôn ngữ được viết là ngôn ngữ thông dụng của thế giới nhân loại lúc bấy giờ, thế nhưng đối với nhân loại hiện tại thì hầu như không thể nào đọc hiểu được. Tuy nhiên, Thời An lại có thể đọc hiểu mà không gặp bất kì trở ngại nào.

Thời An nhìn chằm chằm chữ viết trên sách, lộ ra vẻ mặt hoài niệm.

Cậu ngồi trên giường, tùy ý lật một trang.

“... Số lượng vảy trên người một con Cự Long?” Thời An nhíu mày.

Cái quỷ gì đây.

Cậu có chút không kiên nhẫn lật thêm vài trang sách phía sau, bắt đầu đọc từ giữa tới cuối sách —

“Phân loại tỉ mỉ về Cự Long và tập tính sinh hoạt của chúng“... “Cách Cự Long tắm rửa“... “Các loại màu sắc khác nhau mà Cự Long thích“...

Càng đọc Thời An càng thấy bất thường.

Cậu trực tiếp lật đến nửa đoạn sau của quyển sách.

“Giai đoạn trưởng thành của Cự Long“... “Cự Long tìm phối ngẫu* như thế nào“... “Thẩm mỹ khác nhau của Cự Long“...

(*phối ngẫu: bạn đời)

Thời An: “...”

Tiếng động khi Thời An lật sách rất lớn.

Ma trùng im lặng như gà ngồi xổm bên cạnh, nhưng nó vẫn không nén được sự tò mò lén lút nhìn về phía Thời An.

Chỉ thấy tốc độ lật sách của thiếu niên càng lúc càng nhanh, sắc mặt cũng càng lúc càng kém, thoạt nhìn như đã ở bên rìa bộc phát —

Thời An nhìn mục trước mặt mình, rơi vào trầm mặc.

“Kỳ phát tình của Cự Long”

“Cự Long làm tì—”

Một tiếng “Bịch” thật lớn vang lên. Thời An khép mạnh quyển sách lại, vẻ mặt dữ tợn phảng phất như muốn lập tức dùng lửa đốt sạch quyển sách trước mặt.

Ma trùng lặng lẽ không một tiếng động rụt về phía sau, nó muốn nhân cơ hội này rời khỏi phạm vi lửa giận của Thời An.

Đôi mắt Thời An đã hoàn toàn biến thành đồng tử dựng thẳng màu đỏ sậm, đường vân trên lớp vảy loáng thoáng hiện lên trên gương mặt cậu, lỗ tai cũng chẳng biết tại sao đã trở nên đỏ bừng như bị lửa thiêu.

Chỉ nghe thấy cậu hung dữ nói:

“Biến thái!”

Ma trùng: “...” Mọe nó, tò mò quá.

Trong quyển sách đó đã viết cái gì thế!

Thời An đằng đằng sát khí nhìn về phía khói đen đang trốn ở một bên, cậu gằn từng chữ một: “Mi đọc hết quyển sách này chưa?”

Khói đen: “............”

Nó rất muốn nói là nó chưa đọc lắm luôn á.

Nhưng nó bị nhốt trong cái hộp nhỏ đó hơn vạn năm, nó đã buồn chán tới mức dường như thuộc từng chữ một, ngay cả trên trang nào viết cái gì, có nếp gấp hay không nó đều nhớ rõ.

Thời An nheo đôi mắt lại, cúi người tới gần nó.

Lần đầu tiên khói đen cảm nhận được cảm giác bức bách mãnh liệt đến thế — Nếu như nó không nói gì đó thì thật sự sẽ bị giết chết mất!

Ranh giới sống chết ngay trước mắt, nó vắt hết óc, cuối cùng đột nhiên thông suốt, hô lớn: “À! À! Chẳng phải ngài đang muốn hỏi tui chú ngữ triệu hoán nằm ở đâu đúng không? Nó nằm cuối chương! Cuối chương một!”

Thời An bình tĩnh nhìn nó một cái, cuối cùng vẫn quyết định tra cứu việc khẩn cấp trước.

Cậu hít sâu một hơi, dựa theo chỉ dẫn của khói đen lật sách đến cuối chương một.

Sau khi đọc sơ qua hai lần, Thời An lập tức phấn chấn trở lại.

Người viết sách hiển nhiên quả thật có chút tài năng thật sự. Cách thức triệu hoán Cự Long ghi trên giấy gần như không có sai sót nào quá lớn, chú ngữ và phương thức thi pháp* đều rất chuẩn xác.

(*thi pháp: làm phép)

Sau nhiều ghi chép nhảm nhí trước đó, cuối cùng cậu cũng tìm thấy được thứ có ích.

Nếu như nội dung phía sau cũng có tính thực dụng như thế thì...

Có lẽ quyển sách này thật sự có thể giúp cậu khôi phục thân hình ban đầu của bản thân!

Hai mắt Thời An sáng lấp lánh.

Cậu vô cùng chờ mong lật trang kế tiếp —

Hết rồi.

Hết rồi????

Thời An ngớ người chớp mắt vài cái.

Không thể nào!

Căn cứ vào nội dung cậu vừa đọc thì hẳn tác giả vẫn còn rất nhiều điều chưa ghi chép xong!!!

Sao có thể đến đây là hết rồi??

Thời An khó có thể tin khép quyển sách lại, cậu nhìn về chỗ bìa sách —

Trên bìa sách cổ xưa dày cộm hiện lên hào quang màu đỏ sậm, tại một góc tầm thường hẻo lánh in một chữ màu vàng kim rất nhỏ:

Thượng.

Thời An: “...”

Vậy mà còn có quyển hạ!!!

(* Quyển thượng - quyển hạ: có thể hiểu như cuốn 1, cuốn 2, có nội dung liên tiếp, liên quan đến nhau.)

Cậu tức đến mức váng cả đầu.

Ma trùng bên cạnh lặng lẽ thò đầu tới: “Ừm... Đại nhân, ngài tìm được tin tức gì có ích không ạ?”

Tâm trạng của Thời An rất kém trợn mắt nhìn nó: “Mi cảm thấy thế nào?”

Lúc này, khói đen cẩn thận dè dặt thấp giọng nói: “Đại, đại nhân, nếu như trên quyển sách này không có nội dung ngài cần thì kỳ thật vẫn còn một quyển sách nữa —”

Thời An: “!”

Cậu kinh hỉ nhìn nó: “Thật vậy à! Vậy mi nhanh nôn ra đi!”

Ngũ quan mơ hồ trên mặt khói đen lộ ra vẻ mặt khó có thể mở miệng bối rối nói:

“Ừm... tui không có nuốt...”

Thời An: “...”

Thấy Thời An sắp tới bờ vực phẫn nộ, khói đen vội nói: “Ngài nghe tui giải thích đã! Tui nhớ ra rồi! Lúc đầu tui bị bắt, trước khi bị nhét vào trong cái hộp đen này thì tui ở trong một phòng chứa sách. Lúc ấy trong phòng có hai quyển sách như này, nhưng vì tình huống nguy cấp nên tui chỉ nuốt một quyển! Nếu nhiều năm qua không có gì thay đổi thì hẳn quyển sách kia vẫn còn nằm trong phòng chứa sách đó —”

Ma trùng khẽ giật mình:

“Úi, hình như tui từng nghe nói Mục gia có một phòng chứa sách vô cùng cổ xưa, bên trong bảo tồn rất nhiều quyển sách có từ thời thượng cổ.”

Một tiếng “Rắc rắc” vang lên, Thời An bẻ gãy lan can đầu giường.

Bàn tay của thiếu niên thoạt nhìn trắng nõn thon gầy, nhưng lại để lại một vết cào năm ngón thật sâu trên vật liệu gỗ cứng rắn, trông qua mà giật cả mình.

Ma trùng và khói đen lập tức an tĩnh, lặng yên không một tiếng động lui về sau một chút, chúng nó sợ bị Thời An bắt lấy trong trạng thái này.

Thời An lại dùng sức, cột giường trong lòng bàn tay lập tức hóa thành bột mịn, nhẹ nhàng rơi xuống.

Search gg sau khi cự long vực sâu thức tỉnh edit dembuon để đọc chương 32 nhe mn.

Cậu hung dữ nói:

“Đám biến thái kia! Vậy mà còn viết tới hai quyển!”

— Hơn, hơn nữa, còn vẽ cả tranh!

Hết chương 25.

Tác giả có lời muốn nói:

Lần đầu tiên nhóc rồng xem sách 18+ kích thích thế đấy, còn là loại văn hay tranh đẹp.

Trong sáng lên nè mn:))) Tui biết nhiều bạn đọc tên chương là suy nghĩ miên man nè:)))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.