Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Chương 53: Chương 53




Ads "A….”

Phương Chấn Đông rên lên một tiếng, buông miệng cô gái nhỏ ra, Hàn Dẫn Tố mới phát hiện tay mình đang đặt trước ngực anh. Sợ hết hồn vội vàng định đưa tay rung chuông gọi bác sỹ lại bị Phương Chấn Đông níu lại:

"Anh không sao, không cần chuyện bé xé ra to.”

Giọng nói vô cùng khó chịu, sắc mặt có chút thâm trầm dường như không nén được dục vọng xuống nên có phần vô cùng buồn bực.

Hàn Dẫn Tố không khỏi cười khẽ hai tiếng, liếc anh một cái, bộ dạng nhịn cười rơi vào mắt Phương Chấn Đông làm hỏa thiêu trong lòng càng khó nhịn. Nhưng cũng hiểu là hiện tại là điều không thể, chưa nói đến vết thương của anh mà chính là đứa con trong bụng của vợ là con của hai người, không thể quá trớn được.

Phương Chấn Đông mất sức của chín trâu hai hổ mới kìm được đại hỏa, trong lòng đang nghĩ lúc nào mới có thể được “khai trai”, ánh mắt nhìn Hàn Dẫn Tố khiến cô hận không tránh anh xa mười trượng. Không nghĩ cũng biết người đàn ông này nghĩ chẳng phải là điều gì tốt đẹp, xoay người rót chén nước tức giận nhét vào tay anh:

"Tới giờ uống thuốc rồi!"

Phương Chấn Đông nhìn chòng chọc vào hai mắt cô, cầm lấy thuốc đổ vào trong miệng nuốt như muốn nuốt luôn dục hỏa. Lý trí quay trở lại mới nhớ tới cô vợ nhỏ có điều muốn nói, đưa chén nước cho cô mới bắt đầu thăm dò.

Cơn tức của Hàn Dẫn Tố tản đi, ngồi bên giường có chút do dự nói:

"Phương Chấn Đông! À, nếu….em nói là nếu em không phải là con gái của cha em thì sao?”

Phương Chấn Đông trừng mắt:

"Lại suy nghĩ lung tung gì?"

"Em nghiêm túc!" Giọng của Hàn Dẫn Tố có mấy phần chần chừ thấp thỏm:

"Phương Chấn Đông, em phát hiện người mẹ em yêu không phải là cha em mà là…mà là ân sư của em.”

"Ân sư?"

Lúc Phương Chấn Đông tỉnh lại mới biết, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà vợ anh đã được bậc thầy trong giới hội họa thu làm học trò, hơn nữa còn ra nước ngoài chạy hết một vòng. Suy nghĩ trước sau mấy lần cũng cảm thấy có mấy phần không hợp lý, chỉ là quên truy cứu, lúc này cô nhắc tới mới khiến anh gợi lên lòng nghi ngờ.

Anh tóm lấy cằm cô nâng lên nhìn thẳng vào mắt cô hỏi:

"Tố Tố, Em nói thật cho anh, lúc em ra nước ngoài có phải có ý định không trở lại nữa hử?”

Ánh mắt anh và giọng nói mang theo uy hiếp mãnh liệt, trước mặt người đàn ông này có nói láo thì chỉ có thể tương đương với tìm đường chết. Nhưng đem sự thật nói ra thì cô cũng biết anh chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình, anh hận nhất chính là lính đào ngũ.

Ánh mắt Hàn Dẫn Tố lóe lóe lên mấy cái rồi nhanh chóng đẩy tay anh ra, ăn vạ lầm bầm mấy câu:

"Người ta đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy!”

Phương Chấn Đông nhìn chằm chằm cô thật lâu mới hừ lạnh một tiếng:

"Đừng nghĩ có thể đánh trống lảng, hôm nay anh bỏ qua nhưng em phải suy nghĩ cho kỹ, suy nghĩ nên nói rõ với anh như thế nào. Không thành thật khai báo thì nghĩ tới hậu quả một chút!”

Thân thể nhỏ bé của cô không tự chủ mà co rúm lại, người đàn ông này dạy dỗ quá ngoan độc rồi. Miệng phụng phịu bất mãn còn chưa kịp lộ ra ngoài khuôn mặt nhỏ nhắn thì đã nghe anh tuyên bố:

"Mặc kệ những chuyện ngổn ngang kia, anh chỉ cần biết em là vợ anh, hiểu chưa?”

Lòng cô mơ hồ nửa ngày rồi bừng tỉnh, người đàn ông này có thể cho cô một cảm giác yên ổn thực tế đến vậy sao? Cô chợt cầm lấy bàn tay anh, giọng bá đạo nói:

"Phương Chấn Đông, anh hứa với em, nhất đinh không được chết trước em!”

"Cô bé ngốc!”

Phương Chấn Đông đưa bàn tay lên xoa xoa mái tóc của cô, giọng nói vẫn khô khan như vậy nhưng nghe kỹ lại thấy có chút dịu dàng khó tả.

Phương Nam vừa vào phòng bệnh liền nhìn thấy cảnh thân mật như vậy không khỏi cười thầm. Trước kia thật không biết anh trai mình là người đàn ông như vậy, người lạnh lùng khô khan mà có thể dịu dàng thật khiến cho người ta nổi hết cả da gà.

Nghiêm túc mà nói, anh trai cô cũng không khác trước là mấy, lúc nào cũng nhìn vợ anh với cái bản mặt đen ngòm, mà nói chuyện thì như ra lệnh một chút cũng không thể cứu vãn nổi.Nhưng cũng chính vì như thế mà cũng có thể rõ ràng cảm nhận được lòng anh yêu thương vợ mình đến bao nhiêu. Lòng anh mềm mại đến bao nhiêu so với thái độ và lời nói quả là trống đánh xuôi.

Phương Nam buồn bực chừng mấy ngày về nhà nói chuyện với Thừa Tuyên. Thừa Tuyên cười không nổi còn nói cô là người thông minh sao lúc này lại ngốc vậy? Đó là tình thú của vợ chồng son, em biết sau lưng mình vợ chồng người ta như thế nào? Anh thấy anh trai mình là mãnh thú còn cô giáo Hàn chính là người thuần thú lợi hại nhất.

Lúc này thấy bộ dạng hai người Phương Nam cảm thấy điều đó chưa đúng lắm, nhìn ánh mắt anh trai nhìn cô vợ nhỏ của mình tràn đầy yêu thương và cưng chiều như vậy thì ví dụ này có vẻ chưa thỏa đáng lắm.

Phương Nam nhẹ nhàng ho một tiếng phá vỡ không khí mập mờ giữa hai người. Hàn Dẫn Tố nhanh chóng đứng lên xoay người lại nhìn thấy vẻ mặt tinh quái của Phương Nam khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ hồng đến mức có thể nhỏ ra máu:

"À! Phương Nam, cô đã đến rồi!”

Phương Nam nhìn cô phì cười, cô không hiểu chị dâu nhỏ của cô sao có vẻ hay xấu hổ như vậy? Con trong bụng cũng gần ba tháng rồi mà động một chút lại ngượng ngùng. Ánh mắt cô quét qua ánh mắt cảnh cáo của anh trai khiến cô không nỡ trêu ghẹo Hàn Dẫn Tố nữa mà đưa hai bình giữ ấm ra:

"Bình lớn là mẹ bảo dì nấu canh bồ câu hầm cách thủy cho anh, tốt nhất cho vết thương đấy. Còn bình nhỏ là cháo gà của Tố Tố, nhớ uống hết, đây là thời kỳ mấu chốt phải để ý tới dinh dưỡng, nếu không thể chất đứa trẻ sinh ra sẽ yếu.”

Trong lòng Hàn Dẫn Tố chợt nóng lên, thật có chút cảm động. Phải nói rằng trải qua người như mẹ Trịnh Vĩ, Hàn Dẫn Tố đối với mẹ chồng thật có chút sợ. Hơn nữa với mẹ Phương Chấn Đông còn có chút vướng mắc chưa giải quyết được nhưng từ lúc về thành phố B đã dần dần được khai thông.

Mẹ anh không giống mẹ Trịnh Vĩ, tuy nói lúc ban đầu có phản đối nhưng bây giờ lúc đón nhận cô lại xem cô như người của Phương gia. Cứ cách hai ba ngày lại đến đây một chuyến, lúc đến cũng hết sức thân thân thiết kéo tay cô hỏi về việc nhà cô, hỏi xem hôn lễ cô có yêu cầu gì? Nhà đã mua xong chưa? Tiệc đình bày biện như thế nào? Bên mẹ đẻ có bao nhiêu thân thích có thể tới đây, có cần hai bên gặp mặt trước?

Bà Phương cẩn thận nói những lời đó, thậm chí để tránh đụng đến đề tài lúng túng nhất bà còn đem mọi chuyện nói rõ ràng làm Hàn Dẫn Tố cảm thấy được sự quan tâm mà cảm động. Nhưng cảm động là cảm động nhưng cô vẫn chưa nghĩ đến chuyện phải tổ chức hôn lễ của mình thế nào.

Cô cảm thấy hôn nhân thật ra thì chính là chuyện của cô và Phương Chấn Đông, hai người đều lớn cả không còn nhỏ nữa, trước đó hai người cũng đã có một cuộc hôn nhân thất bại làm tiệc lớn cũng không phải là điều hay. Chỉ cần hai người sống với nhau hạnh phúc là được rồi. Hơn nữa quả thật cô cũng có chút khó nghĩ, trừ cha ra thì còn có mẹ kế Triệu Hồng, em kế Hàn Dĩnh và Trịnh Vĩ, dù sao mấy người đó đến đây cũng không phải là điều thỏa đáng.

Dù sao Phương gia không phải là gia đình tầm thường, bề ngoài cô cũng muốn quan tâm đôi chút, tuy nói những điều đó không thể che giấu được nhưng cô cũng không muốn công khai ra hết. Cô muốn lặng lẽ gả cho Phương Chấn Đông rồi cùng anh sinh con dưỡng cái sống một cuộc sống yên bình. Nhưng dù sao cũng cần gặp mặt cha và bà ngoại nữa, cô vẫn nhớ rằng bà ngoại luôn lo lắng cho cô.

Phương Nam thừa dịp lúc anh trai ngủ thiếp đi mới nói chuyện riêng với Hàn Dẫn Tố:

"Mẹ bảo em nói với chị là đừng nghĩ nhiều, hôn sự cũng nên theo ý của chị. Còn nhà chị bên kia nếu khó khăn thì chỉ cần gặp cha chị là được. Dù sao hai bên cũng cần gặp mặt, còn Phương gia bên này chị không cần phải băn khoăn điều gì. Hạnh phúc của chị mới là quan trọng nhất, chị hiểu không?”

Hàn Dẫn Tố lệ vòng quanh trầm mặc nửa ngày mới nói:

"Phương Nam, cám ơn cô nhưng những chuyện này phải chờ anh ấy xuất viện đã.”

Ánh mắt Phương Nam nhìn vào bụng cô nở nụ cười rồi lắc đầu:

"Theo em thì hai người nên đi đăng ký trước. Hai người có thể đợi nhưng đứa trẻ trong bụng thì không chờ được đâu.”

Mặt Hàn Dẫn Tố đỏ lên nhẹ nhàng gật đầu.

Nhìn thân ảnh Phương Nam từ từ khuất sau khúc quanh Hàn Dẫn Tố khẽ quay đầu chợt phát hiện bất chợt vườn hoa ngoài cửa sổ đã là một mảnh màu sắc rực rỡ giống như lòng cô lúc này như một đóa hoa tươi nở rộ, tinh thần xán lạn phấn chấn bùng phát lên.

Giữa hè năm nay Hàn Dẫn Tố lại một lần nữa nhận được một mảnh giấy hôn nhân đỏ tươi. Trong hình người đàn ông với một thân mặc quân trang, khuôn mặt vẫn không nở một nụ cười nhưng đáy mắt anh lại không thể giấu đi được vẻ thỏa mãn mà cô trong ngực anh lại cười đến ngu ngốc vì hạnh phúc.

Hàn Dẫn Tố cầm giấy hôn thú cúi đầu nhìn người đàn ông đang ngồi trên xe lăn. Không thể chịu nổi tính cố chấp của người đàn ông này cô đành phải đẩy anh đến cục dân chính đăng ký.

Phương Chấn Đông khôi phục rất tốt, trong thời gian ngắn chân có thể đứng thẳng đi lại. Hàn Dẫn Tố sợ anh quá cực khổ mới mượn xe lăn tới đẩy anh đi. Người đàn ông này mặt nhăn nhó như chuyện được vợ mình đẩy đi là một chuyện vô cùng sỉ nhục. Cô tỉnh bơ không thèm để ý.

"Đưa đây!"

Phương Chấn Đông đưa tay ra nói hai từ ngắn gọn, Hàn Dẫn Tố sửng sốt:

"Cái gì?"

"Giấy đăng ký!"

Phương Chấn Đông xem như là chuyện đương nhiên trả lời. Hàn Dẫn Tốn nhìn anh chằm chằm rồi nhìn qua mảnh giấy của mình để xác nhận:

"Đây là của em, của anh không phải anh đã cầm rồi sao?”

Phương Chấn Đông chống đứng lên đoạt luôn:

"Cũng giữ luôn cho an toàn.”

Nói xong, nghiêm túc để vào trong túi rồi vỗ vỗ:

"Đi!"

Vì chút sơ suất mà Hàn Dẫn Tố đã bị người đàn ông này đoạt mất tờ giấy nhưng nhìn hành động ngây thơ như vậy khiến cô không nhịn được cười. Cô đỡ anh ngồi ở lái phụ rồi đem xe lăn gập lại bỏ ở cốp sau. Cô ngồi ở ghế lái rồi nhoài người sang giúp anh thắt dây an toàn. Nghĩ lại bộ dạng vừa nãy của anh không khỏi nháy mắt mấy cái rồi hỏi:

"Phương Chấn Đông, có phải anh sợ em chạy mất nên giấy đăng ký anh cũng cầm?”

Sắc mặt anh hơi sầm lại ho khan hai tiếng:

"Nói vô dụng ít thôi! Lái xe!”

Hàn Dẫn Tố lại phát hiện phía sau tai anh có vẻ đỏ ửng, người đàn ông này có lúc cũng có vẻ đáng yêu như thế này sao? Hàn Dẫn Tố cười thầm rồi vươn tới hôn chụt một cái lên mặt anh.

Phương Chấn Đông nắm lấy cơ hội, nhanh chóng đổi bị động thành chủ động, giữ lấy gáy cô hung lăng hôn lên làm cô vợ nhỏ của anh suýt chết nghẹt. Sau đó mới đến bên tay cô uy hiếp:

"Trở về anh sẽ dạy dỗ em!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.