Sau Khi Ly Hôn Cùng Giản Tổng

Chương 48: Chương 48: Thiếu Niên Nhiệt Tình




Rất nhiều diễn viên đến thử vai bộ phim « Ác Mộng » nhờ sự thành công của «Vô Địch Thiên Hạ », các công ty giải trí khác cũng nhao nhao ném cành ô liu tới, nhưng chỗ của Trần Khuông Minh cũng chỉ là sàng lọc sơ bộ, Tô Tân tính đợi đạo diễn và Từ Đông Tô cùng nhau đưa ra quyết định.

Trịnh Vân ban đầu không có cân nhắc đến việc Cố Phi Nam thử vai « Ác Mộng », là Cố Phi Nam tự đi, cô có thấy qua tư liệu. Nếu Cố Phi Nam sơ tuyển không qua, thì Trịnh Vân, Trần Khuông Minh cùng Tô Tân thuyết phục hắn.

Hiện tại, Cố Phi Nam chấp nhất chạy đến chỗ Tô Tân tìm câu trả lời, xem ra là Trịnh Vân không quản được cậu, dứt khoát đem nan đề giao cho Tô Tân.

Tô Tân có chút đau đầu, đành phải giải thích: “Không phải do hình tượng, cũng chưa cân nhắc kỹ thuật diễn, không cho cậu tham gia « Ác Mộng », là chúng ta đang suy xét việc phát triển cá nhân của cậu, cảm thấy như vậy là tốt nhất đối với cậu, đối công ty.”

Cố Phi Nam nhìn cô, môi mỏng nhếch, trong mắt tràn đầy không phục: “Vì sao?”

“Cậu nghĩ xem, bộ phim này vừa mới bắt đầu trù bị, dựng cảnh, đạo cụ phục trang ít nhất cũng phải chuẩn bị ba bốn tháng, quay chụp cũng cần năm, sáu tháng, độ hot của cậu hiện tại đang cao, tại sao phải lãng phí một nă? Hơi nữa khi phim được công chiếu, thời gian chiếu còn là ẩn số, cậu bỏ ra hơn nửa năm rất có thể sẽ uổng phí công sức.”

Tô Tân kiên nhẫn: “Trịnh Vân vừa mới cho cậu một bộ phim thần tượng, trùng lịch quay với « ác mộng », chúng ta cân nhắc lựa chọn nó, chủ yếu là bởi vì thời gian quay chỉ mất ba, bốn tháng, quay xong cũng sẽ có người chú ý, như vậy cậu liên tục xuất hiện trêи truyền hình, tăng thêm độ nổi tiếng. Cậu còn trẻ, còn nhiều cơ hội, không cần phải gấp gáp, chờ khi cậu có chỗ đứng vững vàng, tôi tìm cơ hội giúp cậu.”

Cố Phi Nam trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Nhưng mà đây là bộ tiểu thuyết đầu tiên chị nhìn trúng, chuẩn bị quay bộ phim đầu tiên, em muốn diễn.”

Tô Tân sửng sốt một chút, hơn nửa ngày nói không ra lời.

“Em biết mọi người muốn tốt cho em, muốn để em kiếm nhiều tiền một chút, cũng nghĩ để các để em duy trì lưu lượng nhiệt độ, có thể trong thâm tâm em luôn muốn chính tỏ bản thân, thế nhưng diễn viên chân chính phải là người chịu được lắng đọng cùng tịch mịch.” Cố Phi Nam ánh mắt sáng ngời có thần, giống như tia sáng đang nhảy nhót: “So sánh với những bộ phim thần tượng sớm nở tối tàn, em càng muốn dùng một năm để quay một bộ phim thật sự có chất lượng.”

Tô Tân khuôn mặt có chút động, có thể không bị sự hào nhoáng của ngành giải trí tác động, giữ được sự tỉnh táo, là điều rất khó.

Cô trầm ngâm chốc lát, hạ quyết tâm: “Được, cậu đã nghĩ như vậy, vậy tôi cố gắng nhờ Trịnh Vân sắp xếp lịch quay, nhưng cậu phải hiểu, lần này thử vai này quyền quyết định cuối cùng không phải tôi định đoạt, khả năng chỉ có 1 phiếu trong 4 lá phiếu, nếu như không được chọn, không nên quá để t.”

“Không sao.” Cố Phi Nam cười nhạt: “Diễn không được nam chính, em có thể diễn nam hai, không được nữa thì nhân vật phản diện, nam N hào đều được, em đều muốn thử một lần.”

“Để cậu diễn nam N hào?” Tô Tân cũng vui vẻ: “Đây chính phim do công ty đầu tư, nếu làm như vậy fan hâm mộ của cậu sẽ xé xác chúng tôi mất.”

Fan hâm mộ của Cố Phi Nam đã vượt qua một ngàn vạn, hiện tại cánh đã cứng cáp rồi, sức chiến đấu siêu cường, ban đầu Bí Đỏ bị fan của Kiều Nhược Nam hành một trận vì ghép CP Nam Nam, mà này đã khác xưa, mấy ngày trước vừa mới xâu xé một trận cùng fan hâm mộ Kiều Nhược Nam bởi vì vấn đề phần diễn, kết quả đại toàn thắng.

Fan hâm mộ có đôi khi có chút đáng sợ, đã có không ít trường hợp có fan hâm mộ đem công ty chủ quản làm đến thảm đến không nỡ nhìn.

“Sẽ không.” Cố Phi Nam nghiêm túc nhìn cô: “Bọn họ nếu xé chị, trước hết phải xé em trước.”

Tô Tân ánh mắt trì trệ, nhắc nhở: “Tỉnh táo một chút, đừng quên ước định giữa chúng ta.”

Người thiếu niên nhiệt tình, giống như nắng gắt, như lửa thiêu, rất khó khiến người ta choáng ngợp, nhìn thấy Cố Phi Nam, Tô Tân cảm thấy như được nhìn thấy hình bóng của chính mình trước kia.

Thứ tình cảm chân thành này, khiến cô mặc dù không cách nào tiếp nhận, nhưng cũng không muốn tổn thương, chỉ hi vọng thời gian có thể để cho Cố Phi Nam tỉnh táo lại.

Cố Phi Nam và Tô Tân cùng nhau ở trong nhà ăn công ty ăn cơm trưa, buổi chiều còn thông cáo liền rời đi.

Tô Tân trở lại trong văn phòng cùng Trịnh Vân nói chuyện điện thoại, Trịnh Vân đau đầu muốn chết, liên tục tố khổ: “Tô tổng, đứa nhỏ này thật rất khó quản, cái tôi rất lớn, nhất quyết không muốn quay bộ phim thần tượng kia, hơn một nghìn vạn đó, thù lao đóng phim không nhận, cậu ta muốn uống gió Tây Bắc, muốn công ty lỗ vốn.”

“Không tác dụng sao?” Tô Tân nói đùa hỏi: “Nếu không có tác dụng thì hủy hợp đồng đi.”

Trịnh Vân nửa ngày nói không ra lời, một hồi lâu mới thở dài, cười cười: “Ấy chết, ưu điểm rất nhiều, nói chung là rất chân thành, trong giới này rất khó tìm được, rất được người khác yêu mến. Tôi cũng vì cậu ta mà le le nước đắng, quay đầu bỏ đi như vậy tôi biết phải làm sao.”

Tô Tân yên lòng: “Vậy cô phải vất vả một chuyến rồi, cùng nhà sản xuất thương lượng một chút, giảm thời gian quay, cát-sê nhường một bước. Tiếp theo là chuyện thử vai, cô cùng Cố Phi Nam phải toàn lực ứng phó, nếu vượt qua vòng tuyển chọn, tôi sẽ điều chỉnh thời gian quay «Ác Mộng ».”

Làm xong chuyện này, giờ tan sở cũng đến.

Trêи đường về nhà, Tô Tân nhận được điện thoại Tô Hà, kêu cô ngày mai cùng đi tới một chỗ.

Thứ sáu, ban đầu đã hẹn cùng đạo diễn Trịnh Bách Vinh chính thức ký kết, Tô Tân liền giao chuyện này cho Trần Khuông Minh cùng chị Diêu.

Lúc mười giờ, lão Chủ đến dưới nhà trọ chở Tô Hà, sau đó đi đón Tô Tân.

Xe đi qua trung tâm thành phố, tới ngoại thành, ước chừng hơn một giờ sau, đến ngoại ô một tòa mộ viên.

Mộ viên xử lý rất sạch sẽ, hai hàng cây bách tùng thẳng tắp, từng tòa bia mộ sắp xếp ngay ngắn, trêи bia mộ khảm nạm hình ảnh người mất khi còn sống, hoặc là mỉm cười hoặc là nghiêm túc, nhưng đều lẳng lặng nhìn chăm chú lên phía trước.

Cũng không phải là lúc cúng mộ nên trong mộ viên rất ít người.

Tô Hà được lão Chu nâng đỡ, cùng Tô Tân lên mấy tầng bậc thang, đứng trước một khối bia mộ.

Phía trêи là hình ảnh của một cô gái trẻ tuổi, ngũ quan thanh tú, cười nói tự nhiên, có thể thấy, là một cô gái hoạt bát ngọt ngào.

Tô Hà đặt một bó bách hợp trước bia mộ, sau đó lấy ảnh chụp cực quang ra, ở trước bia mộ đốt.

Tô Tân đoán được một số chuyện nhưng lại không đoán được kết cục này.

Cô gái Tô Hà thích, đã qua đời, trách không được Tô Hà nhất quyết đi xem cực quang như vậy.

Yên lặng đứng cùng Tô Hà thắp nhang xong, Tô Tân thấy cảm xúc Tô Hà sa sút, có chút lo lắng, muốn nói chuyện gì đó để Tô Hà điều chỉnh tâm trạng.

Kỳ thật cô cũng có chút buồn bực, cảm tình hai anh em rất tốt, đều không có bí mật gì, nhưng cô xưa nay không có nghe Tô Hà tới cô gái này.

“Anh, cô ấy là bạn gái của anh sao? Sao em lại chưa bao giờ nghe anh nói qua?”

Tô Hà lắc đầu: “Không phải, cô ấy là học muội của anh, khi chụp ảnh trong xã đoàn, anh thích cô ấy, nhưng cô ấy lúc ấy đã có bạn trai, cũng rất yêu bạn trai của mình.”

Tô Tân lấy làm kinh hãi, hơn nửa ngày mới hỏi: “Là Lữ Thành Chiêu?”

Nghe xong cái tên này, Tô Hà trong mắt lộ ra chán ghét chi sắc, nghiến răng nghiến lợi: “Đúng, là hắn ta, tên cặn bã.”

Chuyện xưa thật tàn nhẫn.

Trêи bia khắc tên cô gái là Trịnh Tú Nhĩ là thanh mai trúc mã của Lữ Thành Chiêu, tình cảm ổn định, đã lập kế hoạch sau khi tốt nghiệp đại học sẽ kết hôn.

Tô Hà thầm mến Trịnh Tú Nhĩ, nhưng cũng không đập chậu cướp hoa, vẫn luôn âm thầm dõi theo.

Ngày đó Tô Hà ở bên ngoài xã giao, nhìn thấy Lữ Thành Chiêu trêu hoa ghẹo nguyệt người phụ nữ khác, lại điều tra thấy sinh hoạt cá nhân của Lữ Thành Chiêu hỗn loạn, lén lút cùng một, minh tinh siêu mẫu có quan hệ không đúng đắn.

Sau một hồi cân nhắc, đem sự tình nói cho Trịnh Tú Nhĩ, Trịnh Tú Nhĩ đi kiểm chứng, cùng Lữ Thành Chiêu chia tay.

Nào ngờ, Lữ Thành Chiêu tỏ ý sẽ hối cải, sau đó khi họ gặp mặt đã lớn tiếng, Trịnh Tú Nhĩ kϊƈɦ động đi ngang qua đường lớn, bị xe đâm chết, hôm nay chính là ngày giỗ của cô.

Từ đó, Lữ Thành Chiêu cùng Tô Hà kết thù, lấy việc chèn ép Tô Hà cùng Tinh Hà làm mục đích, làm rất nhiều chuyện bẩn thỉu.

“Hắn ta nói anh hại chết Tú Nhĩ” Tô Hà thần sắc có chút mờ mịt “Nói nếu không phải anh, hắn cùng Tú Nhĩ đã sớm kết hôn, thậm chí con cái đều có, sẽ không xảy ra chuyện.”

Tô Tân nhịn không được nói: “Đúng là nói bậy nói bạ!”

“Nói bậy nói bạ? Tô Tân, cô ngược lại hỏi anh cô một chút, thời điểm ở trước mặt Tú Nhĩ vạch trần tôi, có hay không có tư tâm hèn hạ muốn đập chậu cướp hoa?”

Một thanh âm từ phía sau vang lên.

Tô Tân nhìn lại, Lữ Thành Chiêu không biết lúc nào đứng ở xa mấy mét, ánh mắt lạnh lẽo mà nhìn bọn họ.

Tô Hà không nói gì.

Lữ Thành Chiêu đi từng bước một đến trước bia mộ, đá hoa bách hợp bay ra ngoài, đem chùm hoa cúc đặt ở chính giữa.

“Có.” Tô Hà bỗng nhiên mở miệng: “Cho nên, những năm này tôi trôi qua rất thống khổ.”

“Nghe thấy chưa? Tô Tân, xem anh của cô kìa, anh ta muốn làm tiểu tam?” Lữ Thành Chiêu cúi người, ngón tay từng chút từng chút một vuốt ve tấm ảnh trêи bia mộ: “Cô ấy rất yêu tôi, nếu không phải anh trai cô, hiện tại cô ấy đã được tôi nâng niu cô ấy như một nàng công chúa, cái gì cũng không biết, càng sẽ không một người lẻ loi trơ trọi nằm ở chỗ này. Tôi cùng những phụ nữ khác gặp dịp thì chơi, trong lòng tôi chỉ yêu một mình cô ấy, vì sao các ngươi không hiểu?”

Mấy chữ cuối cùng, Lữ Thành Chiêu thanh âm cơ hồ từ trong hàm răng gạt ra, hương vị cắn răng nghiến lợi, cơ hồ cũng ngay lúc đó, ngón tay của hắn dùng sức nắm chặt, phảng phất muốn đem ảnh Trịnh Tú Nhĩ từ trêи bia mộ giữ lại.

Tô Hà nhìn hắn chằm chằm chốc lát, bỗng nhiên cười ha ha: “Lữ Thành Chiêu, cũng biết yêu sao? Thật là buồn nôn. Tôi đúng là có tư tâm, nhưng tôi không lấy nó ra bức hϊế͙p͙ cô ấy, tôi chỉ là muốn cô nhìn rõ mặt thật của anh, tìm tới một người chân chính yêu cô ấy. Mà anh đây, luôn dán cái mác “tình yêu” lại dùng quan hệ bẩn thỉu buồn nôn nhất dành cho cô ấy, anh chính là kẻ hại chết cô ấy, anh còn muốn đem nước bẩn bát đổ trêи người tôi để bù đắp tâm tư vặn vẹo của mình, anh thật sự khiến cho người khác cảm thấy ghê tởm!”

Ánh mắt Lữ Thành Chiêu dữ tợn: “Ghê tởm? Có cái gì ghê tởm? Đàn ông không phải có bệnh chung sao? Trêи thế giới này đàn ông có bản lãnh một chút, ai có thể cả một đời chỉ có một người phụ nữ? Ước mơ của phụ nữ là có một cuộc sống hạnh phúc, vốn dĩ Tú Nhĩ đã có thể thực hiện được ước mơ, chính anh đã phá hủy giấc mơ của cô ấy. Để rồi xem, thứ vô dụng như anh, ai dính vào anh đều xui xẻo, xem em gái của mình đi, vì thay anh thu thập tàn cuộc, hiện tại cô ấy mất chồng, về sau cũng sẽ không có kết quả gì tốt...”

Tô Hà sắc mặt tái mét, thoáng kinh hãi nhìn về phía Tô Tân.

“Lữ Thành Chiêu, tôi thấy thật kỳ quái, anh làm sao lại không biết xấu hổ như vậy? Lừa gạt người khác coi như xong, ngay cả mình cũng lừa gạt. Hại chết Trịnh Tú Nhĩ, ngoại trừ anh, còn có ai?”

Tô Tân cười khẽ một tiếng, trong mắt là tràn đầy khinh miệt: “Tôi nghĩ, nếu như tôi là cô ấy, tôi tình nguyện Niết Bàn trùng sinh, cũng không nguyện ý sống cùng anh, cùng anh dây dưa cả một đời.”

Cô vừa nói vừa đỡ dậy Tô Hà: “Anh, đừng nhiều lời với người này, loại cặn bã này không có cách nào giảng đạo lý, chờ ông trời thu thập anh ta.”

Hai người cùng lão Chu đi xuống núi, sau lưng truyền đến tiếng cười quái dị của Lữ Thành Chiêu: “Vậy chúng ta hãy chờ xem, đến cùng ông trời thu ai trước, Tô Hà, nhìn xem, anh hại chết người tôi yêu, người anh để ý cũng không có kết cục tốt đẹp, em gái, cha, công ty...”

Đằng sau Lữ Thành Chiêu nhắc tới cái gì đó, đã nghe không rõ, hắn vừa cười vừa nói, còn thấp giọng “hừ” vài cái, khiến người rùng mình.

Ngồi vào trong xe, Tô Tân có cảm giác lòng đầy buồn bực, một hồi lâu mới chậm tan đi.

Tô Hà tựa lưng vào ghế ngồi, không biết đang suy nghĩ gì, sắc mặt tái nhợt.

Xe chạy ra được một đoạn đường, TÔ Hà bỗng nhiên từ trong hoảng hốt đánh thức, giống như đã quyết định quyết tâm cái gì, quay đầu nhìn Tô Tân: “Tiểu Tân, em cùng Giản Diệc Thận đến cùng xảy ra chuyện gì?”

“Đừng nghe Lữ Thành Chiêu nói bậy, nó không có nửa điểm quan hệ với em.” Tô Tân hời hợt nói: “Hai người bọn em không vượt qua nổi. Tôi từ giấc mộng nhiều năm tỉnh lại, Diệc Thận không yêu em, em thả tự do cho anh ta.”

“Tiểu Tân, hai người bọn em có phải có hiểu lầm gì không?”

Tô Hà hoang mang, nhìn cô: “Có một chuyện, anh vẫn muốn nói cho em, nhưng Giản Diệc Thận buộc anh giữ im lặng.”

Tô Tân sửng sốt.

Tô Hà cùng Giản Diệc Thận từ trước đến nay như lửa với nước, một người chán ghét Giản Diệc Thận cao cao tại thượng, lại không đối xử tốt với Tô Tân. Một người xem thường Tô Hà không quả quyết, cũng bởi vì chán ghét Tô Tân nên không thích Tô Hà, hai người từ lúc nào gặp nhau mà cô không biết?

“Hiện tại anh cảm thấy, em có quyền được biết, anh không hi vọng nhiều năm sau em biết chuyện này sẽ hối hận.” Tô Hà nghiêm mặt nói “Tiểu Tân, lần kia ở núi An Lợi Nhĩ, là Diệc Thận bất chấp nguy hiểm tính mạng đi lên cứu anh, tay cũng vì vậy mà bị thương, thiếu chút nữa thì mất mạng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.