Sau Khi Mất Trí Nhớ Người Yêu Cũ Xuất Hiện

Chương 36: Chương 36




Diệp Sanh mở cửa ghế phụ, bước vào ngồi xuống nhanh chóng đóng cửa lại sau khi bước vào để ngăn cách toàn bộ ánh mắt tò mò tìm tòi nghiên cứu của cả con phố.

Động tác của cậu rất dứt khoát, mọi người đều giơ di động lên thử mọi cách để tìm góc, cuối cùng cũng chỉ chụp đường nét quai hàm căng chặt cùng với một bên mặt lạnh nhạt. Về phần người ngồi trên ghế lái thì hoàn toàn ẩn trong bóng tối.

“Đi thôi.” Sau khi Diệp Sanh thắt chặt đai an toàn nói.

Ninh Vi Trần ngẩng đầu, nhếch môi cười với Diệp Sanh, mỉm cười nói: “Muốn cùng em đi ăn một bữa cơm trước không?”

Nội thất trong xe ưu nhã quý phái, hắn tùy ý đặt tay trên tay lái, để lộ chiếc đồng hồ kim cương mang màu xanh thẳm như sao trời trên cổ tay trắng lạnh lẽo.

Quần áo của Ninh Vi Trần đều cùng của một nhãn hiệu, một thân tây trang màu đen được cắt may khéo léo, đôi mắt đào hoa mỉm cười chứa chan tình cảm khi nhìn qua trông hắn như một quý công tử bất cần đời. Cùng với những từ như “làng đại học” “phố ẩm thực” cũng như tính cách của một sinh viên đại học nghèo như Diệp Sanh, thật sự rất khó để cho người khác không hiểu sai. Tuy nhiên mối quan hệ của bọn họ khá “vòng vo“.

Diệp Sanh lạnh lùng từ chối lời mời của hắn: “Không cần. Cảm ơn cậu đã nhắc nhở quái thai còn ở trong bụng tôi, tôi không nghĩ mình sẽ có cảm giác thèm ăn trong thời gian còn lại trong ngày.”

Ninh Vi Trần chậm rãi mỉm cười, chớp mắt: “Anh trai không cần như vậy. Sách em đọc đều nói trong lúc mang thai phải bổ sung dinh dưỡng.”

Diệp Sanh: “......”

Mẹ kiếp! Diệp Sanh nháy mắt nghiến răng nghiến lợi dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Ninh Vi Trần.

Sau khi nhận được cảnh cáo của cậu, Ninh Vi Trần lập tức kiềm chế bản thân lại, mỉm cười ngoan ngoãn lái xe.

Tư thế của hắn thành thạo thoải mái, vừa thấy liền biết không phải tay mới vừa lấy bằng lái khi vừa thành niên.

Diệp Sanh ngả người ra sau, lặng lẽ nhìn ánh đèn nhộn nhịp đang lùi dần bên cạnh mình.

Ninh Vi Trần suy tư như nghĩ đến cái gì, liền cười nói: “Đây là lần đầu tiên em lái xe khi có người ngồi trên ghế phụ.”

Diệp Sanh không muốn cùng hắn nói chuyện về vấn đề nhàm chán như vậy. Vì vậy cậu hỏi thẳng: “Cậu đã nói với bác sĩ tư nhân của cậu cái gì?”

Ninh Vi Trần: “Hả? Nói cái gì?”

Diệp Sanh lạnh lùng nói: “Nói chuyện quái thai trong bụng tôi.”

Ninh Vi Trần cười khẽ ra tiếng, không chút để ý: “À, em không nói với hắn về chuyện quái thai. Em chỉ nói lý do thoái thác đêm đó ở Tần gia cho hắn, chỉ là để hắn xử lý dị đoan cấp A trong cơ thể anh.”

Diệp Sanh hơi sửng sốt, cụp mắt xuống, nhẹ nhàng thở phào một hơi. Nếu có thể cậu cũng không muốn có thêm một người biết cậu đã cắn nuốt dị đoan.

Ninh Vi Trần nói: “Cho nên đến lúc đó anh nhớ phải phối hợp với em.”

Diệp Sanh nhíu mày: “Phối hợp cái gì?”

Ninh Vi Trần: “Hắn cho rằng trong cơ thể anh lưu trữ đồ vật của em, cho nên hẳn là sẽ hỏi anh một số vấn đề tương đối riêng tư.”

Diệp Sanh: “......”

Vừa vặn xe dừng ở ngã tư đèn đỏ.

Ninh Vi Trần nghiêng đầu cười nói: “Tuy rằng hỏi như vậy có chút mạo muội, nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Anh trai, anh có cần em phổ cập khoa học một chút về cách làm tình của người đồng tính không?”

“......” Chết tiệt. Cậu đã vào xe của một tên tặc.

Diệp Sanh nhìn hắn, nỗ lực duy trì mặt vô biểu tình, ghét bỏ trả lời: “Không cần, tôi chỉ là kỳ thị đồng tính, không phải đồ ngốc.”

Ninh Vi Trần hơi hơi mỉm cười: “Được.”

Đèn đỏ đi qua.

Ninh Vi Trần tiếp tục lái xe, đột nhiên thay đổi đề tài: “Hôm nay hai người đi ăn cùng anh là đồng nghiệp của anh phải không?”

Diệp Sanh: “Một người là đồng nghiệp, một người là ông chủ.”

Ninh Vi Trần nói: “Anh đi làm trong nhà ma?”

Diệp Sanh: “Ừ.”

Ninh Vi Trần: “Tại sao?”

Diệp Sanh: “......”

Diệp Sanh nói: “Bởi vì tôi cần tiền để ăn.”

Cậu thật sự không muốn cùng Ninh Vi Trần nói về việc tiền bạc, bởi vì cậu dễ dàng cảm thấy đau tim nếu nói về nó, mỗi phút cậu đều nhận ra thế giới này khác biệt đến mức nào. Dù trên tàu Ninh Vi Trần có tốt bụng và dễ gần đến đâu, sau khi ở cùng hắn một thời gian dài, tính lạnh nhạt ngạo mạn sinh ra đã có sẵn của hắn sẽ vô tình bộc lộ ra ngoài. Nó không có quan hệ gì với gia thế, hay năng lực, mà giống như laf tính cách vốn dĩ của Ninh Vi Trần.

Tuy nhiên tính cách vốn dĩ của hắn lại được giấu sau kĩ thuật diễn không thể bắt bẻ của hắn. Ví dụ như bây giờ, trong mắt Ninh Vi Trần hiện lên đúng mức lo lắng, giọng điệu vừa ôn hòa vừa khó hiểu.

“Ở cùng em không tốt sao?”

Diệp Sanh từ chối: “Quan hệ của chúng ta chỉ dùng để lừa gạt người khác, cậu đã giúp đỡ tôi rất nhiều cho nên không cần bận tâm.”

Ninh Vi Trần: “Nhưng em không nghĩ rằng nó rắc rối.”

Diệp Sanh nghĩ thầm trong lòng, cậu cảm thấy khó chịu. Nhưng cậu lại nói cho có lệ: “Trình cục trưởng muốn tôi sống một cuộc sống bình thường, đi làm là một phần không thể thiếu, tiếp xúc với nhiều người hơn cũng khiến những kẻ dị giáo tìm đến nhà tôi dễ dàng hơn.”

Ninh Vi Trần cười tiếc nuối: “Vậy thì được rồi. Em đón anh đi làm về được không?”

Diệp Sanh gần như nghẹn trước lời nói của hắn, ngơ ngác nhìn hắn: “Cậu nói cái gì vậy?!”

Ninh Vi Trần thậm chí còn bối rối hơn cả cậu: “Bây giờ em đang nói gì vậy? Bị Jeremiah truy nã, anh cũng là vị hôn phu của em. Em lo lắng cho sự an toàn của anh nên việc đón anh đi làm về không đúng sao?”

Hắn cười nói: “Ngay cả khi đang lừa gạt người khác thì cũng phải thể hiện ra cái gì đó.”

Diệp Sanh: “...... Chậc, cậu vui vẻ được rồi.”

Ninh Vi Trần cong môi: “Đương nhiên em vui vẻ rồi anh trai.”

Diệp Sanh cúi xuống nói: “Mở cửa sổ đi.”

Cửa sổ xe mở ra, gió mát giữa hè làm Diệp Sanh bình tĩnh suy nghĩ lại một chút.

Hiện tại cậu và Ninh Vi Trần là đồng minh, nhưng cậu vẫn không thể nhìn rõ Ninh Vi Trần.

Kế hoạch tiếp theo của cậu là điều tra rõ ràng chuyện post scriptum của Cố Sự Đại Vương, còn Ninh Vi Trần thì sao? Qua giọng điệu của Trình Tắc cũng không có thể đoán được Ninh Vi Trần có quan tâm đến việc bị dị giáo truy nã hay không khi có Ninh gia hộ tống. Cho đến nay, Diệp Sanh chỉ tiếp xúc qua một quan chấp hành cấp cao là Lạc Hưng Ngôn. Một quan chấp hành cấp S có thể trực tiếp phát hiện khí chất của dị đoan cấp A trong một tòa nhà kiểu nước ngoài.

Bất lợi lớn nhất trong cuộc đấu tranh giữa Cục Phi tự nhiên và Dị giáo là kẻ thù ở trong bóng tối và chúng ta ở trong ánh sáng.

Nhưng bây giờ tình thế đã xoay chuyển với họ.

Ánh mắt Diệp Sanh bị ánh đèn neon rực rỡ của thành phố cuốn hút, cậu suy nghĩ một chút rồi bình tĩnh nói.

“Ninh Vi Trần, tôi sẽ đồng ý sự hợp tác điều tra của Cục Phi tự nhiên bởi vì tôi rất quan tâm đến diễn đàn.”

Ninh Vi Trần nhướn mày và mỉm cười.

Diệp Sanh nói: “Trên đoàn tàu Âm Sơn cậu đã tỏ vẻ mình không thích bị an bài nhiệm vụ và cũng không thích tiếp xúc với dị đoan. Cho nên cậu không cần thiết bị cột vào với tôi, bởi vì hiện tại nếu dị đoan không chủ động tìm tôi thì tôi cũng sẽ chủ động đi tìm bọn họ.”

Cậu phải điều tra rõ ràng chân tướng của tờ giấy kia.

“Cảm ơn cậu đã giúp tôi nhiều lần như vậy, nhưng hiện tại tôi không cần sự an ổn nữa.”

Sắc mặt Diệp Sanh có chút cổ quái, rốt cuộc cậu cũng ít thành thật nói chuyện với người khác. Cậu khắc phục sự kỳ quái này, nhanh chóng nói: “Cậu cứ đi làm việc của cậu đi, đi theo tôi thì cậu sẽ phải tiếp xúc với những thứ cậu không thích.”

Nói đến dị giáo, ai ghét dị giáo hơn, cậu hay Ninh Vi Trần?

Bây giờ Diệp Sanh mới nhớ lại vấn đề này.

Thái độ của Ninh Vi Trần đối với nhiệm vụ do gia tộc an bài cho mình rất bình thường. Hắn đuổi theo thôn Trùng Hà huyện Âm Sơn, sau khi phát hiện Thai Nhi bị đem đi liền trực tiếp báo cáo nhiệm vụ thất bại. Sau đó phát hiện trong xe có manh mối thì cũng liên hệ bác sĩ tư nhân của mình trước.

Trước nay cậu chưa bao giờ hiểu được Ninh Vi Trần.

Ninh Vi Trần nhận thấy Diệp Sanh rất nghiêm túc với những gì cậu nói. Hắn mím môi lái xe, vẻ mặt trong bóng tối biến hóa không rõ.

Diệp Sanh nói xong liền im lặng, dừng không nói nữa.

Chỉ trong chốc lát, chiếc Bentley màu đen đã lái ra khỏi thành phố và hướng đến một địa điểm quen thuộc với Diệp Sanh.

Một lúc lâu sau, Ninh Vi Trần mới bình tĩnh nói: “Diệp Sanh, không phải em không có hứng thú với dị giáo.”

Diệp Sanh cao mày.

Giọng nói của Ninh Vi Trần chậm rãi trôi chảy trong đêm.

“Em chỉ là không thích được giao nhiệm vụ thôi.”

“Bảo bối anh đoán sai rồi.”

“Em sẽ ở lại Hoài Thành, kỳ thật nguyên nhân chủ yếu chính là bởi vì diễn đàn. Em và anh giống nhau, đều có hứng thú đối với diễn đàn.” Hắn ngước mắt cười, đôi môi nhỏ như máu, đôi mắt đào hoa xinh đẹp lưu luyến, nhàn nhạt nói: “Đặc biệt là người sáng lập diễn đàn.”

Người sáng lập diễn đàn!

Xe chạy trên đường hẻo lánh lướt qua những cành gỗ mỏng với tốc độ cực nhanh. Mặt trăng ló ra từ giữa đám mây, ánh sao lạnh lẽo chiếu xuống cửa sổ ô tô, chiếu vào đôi mắt hắc bạch phân minh của Diệp Sanh.

Cậu không hề ngạc nhiên hay kinh ngạc, chỉ lặng lẽ nhìn Ninh Vi Trần.

Cho đến bây giờ mọi người đều nói chuyện với cậu về bảy người điều hành diễn đàn, đủ loại dị giáo cấp S khó lường.

Chỉ có Ninh Vi Trần mới có thể nói với cậu từ này mà trước nay chưa có ai từng nhắc đến.

Người sáng lập.

Diệp Sanh đã nhìn thấy Ninh Vi Trần quá nhiều lần, nhưng vào lúc này cậu biết rõ rằng mình đã nhìn thấy bộ mặt thật nhất của Ninh Vi Trần.

Suy nghĩ của Ninh Vi Trần, mục đích của Ninh Vi Trần.

Diệp Sanh ngơ ngác nghĩ.

Chẳng lẽ trước đó cậu đã nói những lời đó với Ninh Vi Trần một cách nghiêm túc không kém sao? Cho biết cậu rất quan tâm đến diễn đàn.

...... Nghiêm túc đổi lấy nghiêm túc.

“Cho nên mục đích của chúng ta hiện tại đều giống nhau, anh trai.”

Ninh Vi Trần nhếch miệng, thản nhiên cười sau đó nhanh chóng ngậm miệng lại. Rõ ràng tỏ ý không muốn nói chuyện nữa. Hắn lạnh lùng nhìn về phía trước.

Diệp Sanh không tiếp tục nói chuyện.

Cậu dời ánh mắt, sửng sốt một lát, trong lòng cảm thấy một loại cảm giác rất kỳ quái.

Diệp Sanh luôn cảm thấy Ninh Vi Trần là một người rất “không chân thật“. Nhiều từ như vậy phát ra khỏi miệng của Ninh Vi Trần đều coi như là đang nói lời lừa bịp, bao gồm “anh trai” cùng với “thích“.

Bởi vì Ninh Vi Trần quá nguy hiểm.

Nếu một người có thể ngay lập tức thay đổi biểu cảm, khí chất, lời nói và giọng điệu, nói ra một câu nói dối liền có thể bổ sung được tiền căn hậu quả trước đó, bất kì loại nhân vật tính cách nào cũng đều có thể suy diễn được một cách liền mạch.

Như thế thì ai có thể biết lời nói của hắn là sự thật hay dối trá.

Ninh Vi Trần là một ảnh đế hoàn mỹ, vì vậy điều này có ý nghĩa hắn có thể diễn xuất một “lữ khách xe lửa hoàn hảo”, “công tử nhà giàu hoàn hảo”, “người bạn hoàn hảo” và... “người yêu hoàn hảo“.

Nhẹ nhàng, săn sóc, phong độ nhẹ nhàng; thâm tình, cố chấp, có tiến có lùi.

Giả thì được.

Nhưng mà, hiện tại Diệp Sanh phát hiện, cậu dường như sai rồi.

Có vẻ như rất dễ dàng để Ninh Vi Trần đối xử với cậu một cách nghiêm túc.

Chỉ cần... cậu cũng nghiêm túc.

Diệp Sanh trầm ngâm một lúc sau đó bắt đầu nhớ lại những gì cậu đã trao đổi với Ninh Vi Trần. Có vẻ từ ngay lúc bắt đầu trên chuyến tàu, cậu đã nói chuyện với Ninh Vi Trần một cách cho có lệ với tâm lý rằng mình sẽ cắt đứt liên lạc ngay khi xuống tàu. May mắn thay Ninh Vi Trần cũng nghĩ như vậy.

Trước khi gặp nhau trong bữa tiệc, cậu chưa bao giờ nghiêm túc nói chuyện với Ninh Vi Trần về bản thân.

Mục đích của bữa tiệc và chuyện của Hoàng Di Nguyệt đều được giải thích, nguyên nhân khiến cậu “khóc” trong tòa nhà cũng được tránh đi. Sau đó trên đường núi quanh co hỏi “kiếp trước kiếp này” của Ninh Vi Trần, đồng dạng cũng là một câu hỏi “bộ dáng trước kia của tôi trông như thế nào?”

Lấy sự nhạy bén và hiểu biết về tâm lý con người của Ninh Vi Trần, sao hắn có thể không nhận ra sự kỳ quái?

Nhưng Ninh Vi Trần chưa từng hỏi qua.

Hắn chưa bao giờ hỏi “Vì cái gì đột nhiên cảm thấy hứng thú đối với chuyện trước kia của chúng ta.”

Diệp Sanh mím môi, có chút bực tức mà nhìn con đường nhựa bên ngoài. Ánh trăng chảy xuôi chiếu rọi lên nét mặt trắng trẻo và lạnh lùng của cậu. Khuôn mặt như tranh vẽ của cậu được chiếu sáng bởi ánh sáng nhu hòa của màn đêm đầy sao.

Một suy nghĩ quỷ dị điên rồ chợt nảy ra trong đầu cậu.

Nếu bây giờ cậu ngả bài với Ninh Vi Trần, nói về chuyện mercy of god, nói về thân thế của chính mình, nói về khẩu súng kia.

Ninh Vi Trần sẽ phản ứng như thế nào?

Nhưng ý tưởng này thật kỳ quái và phi lý, nhanh chóng bị Diệp Sanh bác bỏ một cách mỉa mai.

Quên đi, cậu vẫn không chiến thắng được bản tính của mình.

Âm Sơn đã cho cậu các loại cảnh giác, hoài nghi, ác ý, nghi ngờ cấy vào linh hồn của mình.

Cậu và Ninh Vi Trần chưa đủ hiểu nhau để có thể kể hết mọi chuyện.

Diệp Sanh gạt những điều này ra khỏi tâm trí.

Trong xe im lặng một lúc lâu.

Diệp Sanh chủ động hỏi: “Cho nên việc cậu đăng ký vào đại học Hoài An là để thuận tiện cho việc điều tra diễn đàn?”

Ninh Vi Trần nói: “Có một số nguyên nhân.” Hắn đột nhiên cười nói: “Anh có muốn hợp tác với em không?”

Diệp Sanh nói: “Cậu có sẵn lòng không?”

Ninh Vi Trần nói: “Đương nhiên.”

Nơi mà Ninh Vi Trần lái xe đưa cậu đến là nhà chính Tần gia.

Trách không được Diệp Sanh cảm thấy nơi này quen mắt.

Ninh Vi Trần nói: “Cha em đã nói với Tần gia về việc anh là vị hôn phu của em. Ông ấy sợ em không thể chăm sóc tốt cho anh nên đã hỏi người Tần gia. Dì nhỏ của em muốn gặp anh. Andrew ở đây, Lạc Hưng Ngôn cũng ở đây, vừa vặn diễn cho Cục Phi tự nhiên xem.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.