Sau Khi Mất Trí Nhớ Người Yêu Cũ Xuất Hiện

Chương 4: Chương 4




Cấp A?!

Trong túi của Lý Kiến Dương có quái vật cấp A?!

Diệp Sanh ngay lập tức nhớ lại mùi máu hôi thối mà cậu ngửi được khi bước vào nhà ga, cậu sởn tóc gáy. Tuy nhiên, cậu hít sâu một hơi nhanh chóng áp chế cảm xúc trong lòng, hàng mi khẽ run, cậu ném điện thoại sang một bên, lựa chọn nhắm mắt ngủ.

Ninh Vi Trần nói rất đúng, im lặng đợi là tốt nhất.

Những chuyện siêu nhiên có những cơ quan đặc biệt đến xử lý, cậu là một thường dân cứ thành thật sinh hoạt là được.

Tò mò sẽ giết chết con mèo, nếu muốn an ổn sinh hoạt thì tốt nhất không nên sinh ra lòng hiếu kỳ mà mình không nên có.

Ví dụ như cậu sẽ không hỏi Ninh Vi Trần khi nào sẽ tỉnh lại, cậu cũng sẽ không khỏi thân phận đặc biệt của cậu ta là như thế nào.

Diệp Sanh vốn tưởng rằng đêm nay cậu sẽ không ngủ được bởi vì đã trải qua quá nhiều chuyện, không nghĩ tới một giấc này lại ngủ rất say và sâu. Cho đến thời điểm tỉnh lại ngày hôm sau đã là giữa trưa. Cậu cư nhiên ngủ sâu như vậy? Trực tiếp ngủ quên?

Ánh nắng xuyên qua mí mắt, khi Diệp Sanh mở mắt ra liền nghe thấy một giọng tiếng Anh lưu loát mà lạnh lùng như nước suối lạnh chảy qua tai.

Ninh Vi Trần đứng nghịch hướng sáng gọi điện thoại.

Đại não Diệp Sanh mơ màng hồ đồ, đối với ngôn ngữ không phải tiếng mẹ đẻ chỉ có thể nghe được đến mấy từ ngữ rách nát. Andrew...... là bác sĩ tư nhân của Ninh Vi Trần?

Ninh Vi Trần phát hiện cậu đã tỉnh, nói vài câu liền cúp điện thoại, xoay người lại, trong mắt nổi lên ý cười: “Anh tỉnh rồi?”

“Ừm.” Diệp Sanh chống tay lên ván giường, tùy tiện gãi gãi đầu, sau đó hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ninh Vi Trần: “11 giờ sáng, anh muốn đi ăn một chút gì không?”

Diệp Sanh lắc đầu.

Cậu lập tức nhìn vào nhà vệ sinh ở cuối toa xe.

Thấy vậy, Ninh Vi Trần giải thích: “Cảnh sát đã tới từ sáng sớm. Hai thanh niên kia đã bị giết ở trong nhà vệ sinh, khi bọn họ chết, đầu, tay và chân của họ đều bị cắn đứt máu me đầm đìa. Diệp Sanh, chúng ta xem nhẹ nguy hiểm của Tiểu Phương. Bất quá con gái của Lý Kiến Dương không có việc gì, hiện tại đã an toàn được mang đi.”

Diệp Sanh nhíu mày: “Cảnh sát không nói thêm gì sao?”

“Không nói.” Ninh Vi Trần: “Bọn họ tạm thời phong tỏa tin tức toa xe số 44.”

Diệp Sanh phát hiện trong xe hiện tại chỉ còn hai người bọn họ. Không thấy Lý Kiến Dương. Túi của Lý Kiến Dương đặt ở đáy giường cũng bị mở ra, bên trong lộ ra một mớ đồ đạc hỗn độn, chăn bông, móc treo quần áo, ấm nước, còn có mấy cái lọ nhỏ được đậy lại. Nhìn dáng vẻ đều đã bị mở ra kiểm tra.

Diệp Sanh hỏi: “Lý Kiến Dương cũng bị mang đi sao?”

Ninh Vi Trần: “Ừm, hắn bị mang đi bởi vì tội danh buôn người.”

Diệp Sanh: “Chúng ta thì sao?”

Ninh Vi Trần nhướng mày: “Chúng ta?”

Diệp Sanh: “Có người chết ở WC toa tàu số 44, chúng ta không bị mang đi điều tra sao.”

Ninh Vi Trần cười khẽ: “Đương nhiên không cần, Cục Phi tự nhiên thường trước hết loại trừ người vô tội. Hồ sơ của anh thanh sạch thì điều tra anh làm cái gì.”

Diệp Sanh nói “Ồ”, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.

Ninh Vi Trần nhìn sang: “Anh đang làm cái gì vậy?”

Diệp Sanh nói: “Nơi này quá không an toàn, chúng ta vẫn là đổi về ngồi ghế cứng đi. Có thêm nhiều người thì chúng ta cũng yên tâm, dù sao chiều mai cũng đến nhà ga.”

Cậu không thích cuộc sống mọi thứ lệch khỏi dự đoán của mình.

Diệp Sanh chỉ muốn an toàn đi đến Hoài Thành, an toàn học đại học, an toàn tốt nghiệp và an toàn trở về quê hương. Không kết hôn cũng không yêu đương, sinh ra ở Âm Sơn chết cũng ở Âm Sơn. Mà toa xe số 44 lại chứa đầy những điều trái ngược với kế hoạch cuộc sống ổn định của cậu. Lúc thu dọn đồ đạc, Diệp Sanh liếc Ninh Vi Trần một cái, thầm nghĩ gặp người này cũng là một việc lệch khỏi dự đoán của mình, xuống xe cũng đừng nghĩ liên hệ lại nữa.

Ninh Vi Trần cũng không có ngăn cản, ý vị không rõ cười hai tiếng, rất là tiếc nuối nói: “Thật thất vọng, em còn tưởng rằng kế tiếp là cuộc sống thế giới hai người của chúng ta.”

Diệp Sanh không để ý đến hắn, kéo hành lý một lần nữa trở lại toa xe ngồi ghế cứng náo nhiệt. Hiện tại xe lửa đã chạy qua rất nhiều nhà ga, người lên xe đến từ trời nam biển bắc, đủ loại ngôn ngữ địa phương tụ tập ở trong đó, loạn xị bát nháo, Diệp Sanh không còn cảm giác buồn nôn khi ngửi mùi mì bò kho đều.

Cậu ngồi xuống và mở điện thoại lên, nhưng trong đó không có tin nhắn mới như đã mong đợi.

Diệp Sanh trở lại trang chủ của điện thoại, lướt ngón tay đến phần mềm mắt đỏ, tạm dừng và nhấn giữ một lúc lâu để xóa nó nhưng không có gì xảy ra.

—— đây là một cái app lừa đảo, một khi đã tải xuống thì không thể xóa được.

Thậm chí ngay cả app dường như cũng có linh hồn, ý thức được ý đồ của cậu, trên dưới đôi mắt đỏ đang mở ra hiện ra một tầng răng trắng, chớp chớp như muốn ngậm miệng lại cắn đầu ngón tay câu để trút giận.

Khoảnh khắc cơn đau ập đến, Diệp Sanh thiếu chút nữa ném điện thoại đi, nhưng vì nghèo nên mới lựa chọn nhịn xuống.

Cậu không thể hiểu được tại sao ông lão lại để lại một thứ như vậy cho cậu, rốt cuộc là ông muốn làm gì.

Nhận biết thông tin của bọn ma quỷ để cậu được chết trong minh bạch?

Ninh Vi Trần đưa cho cậu một bình nước khoáng.

“Anh uống nước không?”

Diệp Sanh trong lòng có suy nghĩ, lắc đầu: “Tôi không khát.”

Cậu không có cách nào xóa được cái app lừa đảo này nên cũng tùy ý mặc kệ nó.

Diệp Sanh nghiêng đầu mắt nhìn dãy núi vù vù ngoài cửa sổ, xoa nhẹ đôi lông mày, sau mấy vòng rèn luyện tinh thần mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu dự định sẽ quên hết mọi thứ về những chuyện ma quỷ trên xe và bắt đầu giải quyết công việc của mình.

Cậu mở điện thoại và tìm kiếm thông tin của nhà họ Tạ ở Hoài Thành.

Tạ gia là danh môn vọng tộc tiếng tăm lừng lẫy ở Hoài Thành, trước kia cậu chỉ biết Hoàng Di Nguyệt được gả vào nhà giàu, lại không biết rằng nhà đó lại giàu có như vậy.

Sản nghiệp của Tạ gia liên quan đến nhiều lĩnh vực khác nhau, trong đó lĩnh vực chính là y tế, gần 50% các bệnh viện tư nhân ở Hoài Thành đều do nhà họ kiểm soát cổ phần.

Tư liệu về các thành viên gia đình Tạ gia cũng được viết rõ ràng.

Trước khi Hoàng Di Nguyệt được gả đến, gia chủ Tạ gia cùng vợ trước đã có hai con trai và một con gái.

Con trai cả Tạ Quý được nuôi dạy như người thừa kế, trong khi con gái út Tạ Văn Văn cùng con trai út Tạ Văn từ được nuôi chiều từ nhỏ, tính cách độc đoán. Em trai cùng mẹ khác cha Tạ Thiếu Vinh của Diệp Sanh là Tạ gia tứ thiếu gia, hoàn cảnh ở nhà họ Tạ lại phi thường xấu hổ. Bởi vì chuyện năm đó Hoàng Di Nguyệt làm tiểu tam cũng không phải là điều bí mật, cho dù có nắm quyền cũng không có được sắc mặt tốt của những người con riêng, từng bước như đi trên băng mỏng ở hào môn.

Diệp Sanh cảm thấy thật là xứng đáng.

Cậu chịu đựng sự ghê tởm tắt di động đi.

Ninh Vi Trần đang mỉm cười ở bên cạnh và cự tuyệt lời mời của một cô gái.

Ánh mắt cô lóe sáng, gương mặt đỏ bừng, rõ ràng là có dụng ý khác: “Chúng tôi không đủ người chơi đánh bài, mời anh được không?”

Ninh Vi Trần đã sớm quen với việc loại người này đến gần: “Xin lỗi có thể sẽ hơi bất tiện.”

“Sẽ không có bất tiện đâu! Chỗ ngồi của chúng ta chỗ ở ngay bên cạnh, rất gần!”

“Tôi muốn ngồi với bạn của mình.”

“Bạn của anh? Cậu ta có việc gì vậy?”

“Hắn không chịu ăn cơm, cũng không chịu uống nước.”

Diệp Sanh: “......”

Diệp Sanh nhanh chóng nhận thấy được ánh mắt của cô gái kia nhìn mình: dò xét, kinh ngạc, ngạc nhiên, khó hiểu.

Cậu không thể nhịn được nữa cầm lấy nước khoáng trên bàn, mở nắp bình ra uống liền một hơi, khi cậu nặng nề đặt bình nước xuống, mặt không chút biểu cảm, Ninh Vi Trần đã thuần thục mà dăm ba câu đem kẻ kia đuổi đi, quay đầu nhìn cậu với một nụ cười trên môi.

“Anh có tâm sự à?”

Diệp Sanh nghĩ đến món nợ khó đòi mà Hoàng Di Nguyệt mang cho cậu kia liền cảm thấy đau đầu. Vừa xuống xe liền phải đi đến Tạ gia, thời điểm ở trên xe cư nhiên trở thành thời gian thả lỏng cuối cùng của cậu. Ngón tay Diệp Sanh nắm chặt bình nước khoáng, đôi lông mày xinh đẹp nhíu lại, đôi môi ửng hồng có chút ướt át nhưng đôi mắt đen lại thâm thúy như băng sương.

Ninh Vi Trần nhìn cậu trong chốc lát, chống cằm mỉm cười nói: “Em sẽ ở Hoài Thành một thời gian, nếu anh gặp phiền toái có thể đến tìm em.”

Diệp Sanh lắc đầu nhàn nhạt nói: “Không cần.”

Ninh Vi Trần nhíu mày, có chút bực bội, nghi hoặc nói: “Em không có kinh nghiệm lấy lòng người khác. Diệp Sanh, có phải phương pháp của em không đúng hay không, cho nên anh cái gì cũng cự tuyệt.”

Diệp Sanh cùng hắn bốn mắt nhìn nhau. Phương pháp của Ninh Vi Trần làm như thế nào lại sai được, thật ra cách thức rất hợp lý, nhưng đối với cậu lại không dám nhận mà thôi.

Một đứa trẻ mồ côi chưa từng có quan hệ thân thiết với bất kì ai vừa từ trong núi lớn ra ngoài, cho dù bề ngoài giả vờ lạnh lùng nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo sợ đối với mọi thứ ở trong thành phố lớn.

Âm Sơn hoàn cảnh lạc hậu vẫn đem đến cho cậu sự thiếu hiểu biết, thành kiến và phân biệt đối xử.

Mà Ninh Vi Trần, một thiên tử hào hoa phong nhã như vậy lần đầu gặp mặt, đối với cậu lại cho thấy sự thông minh, tốt bụng và chân thành không chút tạp chất.

Diệp Sanh nói: “Không có, quá đúng.”

Cậu đứng dậy, tính toán đi WC, nhưng khi đi qua người Ninh Vi Trần thì dừng lại.

Có lẽ là chuyện của Hoàng Di Nguyệt thật sự làm tâm trạng cậu cảm thấy khó chịu, đủ loại cảm xúc phức tạp và sắc bén cuộn trào trong lòng, yết hầu Diệp Sanh giật giật, không kìm được mà nói ra những lời trong lòng mình.

Cậu cúi đầu, thanh âm nhẹ nhàng lại vô cùng kiên quyết.

“Ninh Vi Trần, cậu không thích tôi, đúng không.”

Vẻ mặt Ninh Vi Trần không thay đổi, nụ cười vẫn như cũ, khó hiểu nhướng mày.

“Hả?”

Diệp Sanh hờ hững nói: “Cậu làm tất cả những chuyện này chỉ để chơi với tôi thôi sao? Không cần thiết.”

Nói xong không hề xem sắc mặt Ninh Vi Trần, đi về hướng WC trong toa xe ghế ngồi cứng.

Không để ý đến cảnh tượng phía sau, Diệp Sanh đi vào nhà vệ sinh và kiên quyết đóng cửa lại.

Đôi tay chống ở bồn rửa mặt, Diệp Sanh mở vòi nước ra và rửa mặt.

Cậu cần phải bình tĩnh.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Hoàng Di Nguyệt quả thật là một cái tên có thể dễ dàng chọc giận cậu.

Càng đến gần Hoài Thành, sự thù địch trong lòng cậu càng nặng nề.

Trong suốt thời gian tuổi thơ nghèo khó và luôn sốt nhẹ, điều cậu thường thấy nhất là những giọt nước mắt của bà ngoại.

Bà ngoại già yếu tiều tụy đã dùng một chút hơi ấm trong sinh mệnh để cho cậu ấm áp.

Bà dạy cậu làm một người thiện lương.

Sau đó bà ngoại bị bệnh nặng, bị Hoàng Di Nguyệt trực tiếp đem tới Hoài Thành để chữa trị ở bệnh viện, kết quả không đến một tuần đã qua đời.

Chính cậu đã đi mười km đến buồng điện thoại ở trấn trên, lần đầu tiên gọi điện cho Hoàng Di Nguyệt cũng chỉ vì muốn hỏi chút tình huống của bà ngoại.

Sau khi đã đọc bản thảo trong đầu suốt cả đêm, đứa bé lễ phép mà lại cẩn thận nói ra mục đích của mình: “Xin chào, xin chào, con...”

Chỉ là khi Hoàng Di Nguyệt nghe được giọng nói của cậu đã hét lên một tiếng, như thể bà ta nhìn thấy một đứa nhóc nước mũi bẩn thỉu quấn lấy bà không buông.

Bà suy sụp mà mắng mỏ cậu một trận.

Bà nói “Diệp Sanh mày vì cái gì liền quấn lấy tao không buông!” “Diệp Sanh tại sao mày không chết cùng với cha mày đi!”

Giọng người phụ nữ tê tâm liệt phế mà đem DIệp Sanh mắng đến choáng váng.

Trên chân cậu nổi lên mụn nước, rất mệt rất đau, không còn sức để mở miệng.

Hoàng Di Nguyệt phát tiết xong, trước khi cúp điện thoại lại hằn học và căm ghét nói: “Tao thậm chí cũng không biết tại sao bà già cứ một hai một hai phải giữ lấy mày lại làm cái gì. Tao thấy bệnh của bà đều là do mày khắc tinh gây họa. Diệp Sanh mày còn có mặt mũi hỏi thăm bà ngoại mày? Bà ngoại mày đã chết, mày chính là hung thủ!”

Cậu chính là hung thủ.

Từ trong trí nhớ hoàn hồn lại, Diệp Sanh cười nhạo một tiếng. Cậu dùng ngón tay dính nước vẽ ở trên mặt gương một chữ “X”, trong lòng không hề gợn sóng mà suy nghĩ: Hoàng Di Nguyệt, bà tốt nhất đừng có trêu trọc tôi.

Ngón tay cậu vừa sắp rời khỏi mặt gương, đột nhiên cảm thấy có một lực cản.

Diệp Sanh sửng sốt, có cái gì đó ở trong gương túm chặt đầu ngón tay cậu.

Ngay sau đó, trong WC hiện lên một đám sương mù màu xám.

Không khí trở nên ẩm ướt, lạnh băng, sền sệt, tay Diệp Sanh bị thứ gì đó nhẹ nhàng kéo lấy. Trong gương xuất hiện một khuôn mặt nhăn nheo, đỏ ửng của một bé gái, kề sát vào mặt gương. Lấy độ tuổi của đứa bé gái còn chưa thể đứng dậy, cho nên nhìn thấy tứ chi của nữ quỷ quỳ rạp trên mặt đất, đôi mắt đen láy nhìn vào cậu không hề chớp mắt.

—— cùng với đôi mắt tối hôm qua nhìn cậu giống y như đúc.

Con gái.... Lý Kiến Dương

Máu Diệp Sanh trở nên lạnh lẽo, cùng bé gái bốn mắt nhìn nhau.

Cô bé nở một nụ cười dễ thương và ngây thơ với cậu, phát ra một âm thanh kì lạ nhưng Diệp Sanh lại nghe hiểu điều đó.

“Em nhớ rõ anh.”

Cô bé nói: “Em gái em bị lạc, anh có thể giúp em tìm em ấy không.”

Diệp Sanh nỗ lực duy trì bình tĩnh, cự tuyệt nói: “Không thể.”

Biểu tình cô bé lập tức chìm xuống, ánh mắt oán độc lạnh lẽo nhìn chằm chằm Diệp Sanh: “Người xấu.”

Ngay sau đó, Diệp Sanh nhìn hồn ma trẻ con trong gương mặt nhăn thành một nhúm, hé miệng, khóc thét chói tai.

Tiếng khóc của cô bé như ô nhiễm tiếng ồn decibel cực cao. Ngoại trừ tai cảm thấy đau đớn, Diệp Sanh còn ngửi được mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập ở trong WC. Tí tách, tí tách, có một thứ gì đó hôi tối và lạnh lẽo rơi xuống tóc cậu.

Diệp Sanh gian nan ngẩng đầu lên, đồng tử co rụt lại.

Một con quái vật chui ra từ lòng đất, không ngừng cao lên, xuất hiện ở phía sau cậu.

Con quái vật được tạo thành từ vô số nội tạng xác chết nằm rải rác, mắt, tai, mũi, miệng, cổ, tay và chân được khâu quanh co trên một khối thịt khổng lồ bằng chỉ đen. Trong tay cầm một khúc xương khổng lồ nhuốm máu, đôi mắt oán độc không đối xứng nhìn chằm chằm vào cậu.

Được tiếng khóc của đứa bé dẫn đường, quái vật giơ cao khúc xương trong cánh tay nó chuẩn bị chặt nó về phía cậu đánh tới.

“Mẹ kiếp.”

Diệp Sanh trong lòng mắng một câu thô tục, thân thể nhạy bén nhanh chóng mà tránh đi một kích của con quái vật, từ trong túi nhanh chóng móc ra một lá bùa màu vàng. Cậu cắn đầu ngón tay và bắt đầu vẽ vài đường lên đó, sau đó vò nó thành một cục giấy và ném vào người con quái vật.

Loại lá bùa này chỉ có thể đối phó với một số quỷ quái đơn giản nhất, trong lòng Diệp Sanh thấp thỏm, gắt gao nhìn chằm chằm nó.

May mắn lá bùa màu vàng đụng tới quái vật liền bắt đầu hừng hực đốt cháy. Quái vật vốn dĩ chính là từ kim chỉ khâu lại, hiện tại các đầu sợi chỉ bị lửa đốt cháy, thân hình bắt đầu lung lay sắp đổ. Nó hét lên một tiếng, từ cánh tay bắt đầu đứt gãy, một đống nội tạng bắt đầu rớt xuống từ các đường nối.

Diệp Sanh nhanh chóng bình tĩnh lại, lấy di động ra, mở Search, chụp một tấm ảnh con quái vật.

Nhìn vào thông tin trên màn hình.

【 Tên phân loại: Cố Sự Đại Vương 】

【 Tên quỷ: Xác quái vật 】

【 Cấp bậc: Cấp F 】

【 Tổng quan: Đoàn tàu số 1444 Âm Sơn luôn xuất hiện một số đồ vật không ai muốn. Tiểu Phương rất đau khổ, cô không quen nhìn những thi thể không hoàn chỉnh, vì thế chỉ có cách biến chúng thành bộ sưu tập của mình. 】

Nội tạng của xác quái vật lung tung rối loạn vương vãi khắp nơi, hóa thành máu loãng ngấm vào đất.

Cấp F.

Cô bé quỷ trong gương ngừng khóc.

Mà Diệp Sanh giấu nỗi lòng kinh hoàng nhìn về phía cô bé, quỷ quái cấp F là một loại quỷ quái cấp thấp không có ý thức, sẽ không chủ động công kích người khác. Là một trong những bộ sưu tập của Tiểu Phương, xác chết trong tình huống bình thường phải là một vật chết.

Chính cô bé này đã làm quái vật xác sống sống lại —— có thể khống chế xác sống, trình độ đứa bé này chắc chắn cao hơn Tiểu Phương.

Diệp Sanh không khỏi nghĩ đến hình ảnh đêm qua cậu chụp từ chiếc túi của Lý Kiến Dương.

Cấp A.

Thai Nhi.

...... Cô bé chính là Thai Nhi.

Thai Nhi bò ở trong gương, đôi mắt đen nhánh âm độc ở trên làn da nhăn nheo phiếm hồng, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Diệp Sanh.

Cô bé khẽ nói: “Anh là người xấu.”

Diệp Sanh không nói chuyện.

Thai Nhi lại lộ ra một nụ cười ngây thơ nói: “Nhưng anh lại không phải người quá xấu.”

Diệp Sanh sửng sốt.

Thịch thịch thịch! Ngay sau đó, một trận tiếng đập cửa vội vàng đánh vỡ cục diện bế tắc trong WC.

Bên ngoài có người không kiên nhẫn mà kêu: “Này ổn không vậy, người anh em đi vào đã bao lâu rồi, sao còn không có kéo xong. Tôi không chịu nổi nữa, mau cho tôi vào đi!”

Thai Nhi liền ở trong gương, ha ha ha mà cười rộ lên.

Diệp Sanh đứng ở trước bồn rửa mặt của WC, vẫn không nhúc nhích.

Cậu biết ý tứ của Thai Nhi.

Đoàn tàu từ Âm Sơn đi về phía Hoài Thành, vẫn còn lộ trình một ngày một đêm, người của Cục Phi tự nhiên không biết khi nào đến, nhưng chiếc hộp Pandora đã được mở ra.

Cậu có thể rời đi, nhưng sau đó một người khác đi vào WC sẽ phát sinh chuyện gì.

Thai Nhi có thể điều khiển xác sống.

Này liệt xe lửa thượng hung đồ hoành hành vài thập niên, bị chém rớt người khí quan tạo thành đâu chỉ một cái Thi Quái.

Diệp Sanh hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: “Em đừng lộn xộn. Anh liền đồng ý giúp em tìm em gái.”

Thai Nhi cười ha ha ha, cô bé nâng lên một bàn tay, ở trên gương vỗ nhẹ nhẹ lưu lại một dấu tay máu nhỏ, như một dấu hiệu của sự đồng ý hợp tác.

Diệp Sanh: “Em gái em trông như thế nào?”

Thai Nhi: “Em ấy rất nhỏ, đặc biệt đáng yêu, anh nhất định có thể tìm được.”

Diệp Sanh nhìn cô bé: “Được, anh đã biết. Hôm nay buổi tối 0 giờ, WC ở toa xe số 44, anh đem em gái cho em.”

Thai Nhi rất vui vẻ, lại in một dấu tay đẫm máu lên gương.

“Một mình anh đến đây.”

Diệp Sanh gật đầu: “Được.”

“Anh trai, bàng quang của em sắp nổ tung rồi, anh mở cửa đi.”

Người đàn ông bên ngoài hùng hùng hổ hổ.

Mùi máu tươi trong WC mùi máu tươi tan đi, dấu tay đỏ như máu trên gương cũng biến mất.

Diệp Sanh rửa tay xong, mở cửa.

Người đàn ông đứng ở bên ngoài nghẹn đến mức không nhịn được, cũng không thèm nhìn cậu một cái, vô cùng lo lắng vọt vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.