Sau Khi Sống Lại Tranh Của Tôi Hot Khắp Thế Giới

Chương 16: Chương 16




Nhìn thấy anh, Lâm Lạc có chút ngạc nhiên.

Hai người đã mấy ngày rồi chưa gặp, cũng không biết người này đến phòng vẽ làm gì.

Ồ, có lẽ là có chính sự quan trọng cần bàn với phòng vẽ, thuận tiện tới xem mình đi.

Lâm Lạc nghĩ như thế, dưới tầm mắt quan sát của khán giả, bước lên trên bục.

Đây là phòng học lớn hôm đầu tiên cậu đến đây học, bởi vì diện tích lớn, có thể chứa càng nhiều người vì ngưỡng mộ mà tới.

Bục giảng liền đảm nhiệm chức vụ là bục diễn thuyết cho Lâm Lạc.

Kiếp trước Lâm Lạc vì mưu sinh, vì vẽ tranh đã làm qua không ít công việc, cái gì mà phát tờ rơi, bán hàng, nhân viên phục vụ...cậu đều làm qua, vậy nên cậu hoàn toàn không sợ xã hội, cũng không sợ diễn thuyết trước mặt nhiều người.

Vấn đề duy nhất là, cậu thực sự không biết nên nói cái gì.

Lãnh đạo phòng vẽ nói với cậu, bảo cậu chia sẻ chút kinh nghiệm và sự tâm đắc khi học hội hoạ, cổ vũ mọi người một chút.

Lâm Lạc đến bài diễn thuyết còn chưa viết liền cứ như thế đứng trên bục giảng.

Cúi xuống, từng cặp mắt nhìn lấy cậu.

Đại đa phần là học sinh mười mấy tuổi, có học sinh cấp 2, có học sinh cấp 3, còn có cả như Đỗ Vũ Hàng từng nói, học sinh lớn tuổi thi lại tới mấy lần cũng chưa thi đỗ học viện mỹ thuật tâm ý.

Tất cả đều dúng ánh mắt sùng bái và mong đợi nhìn cậu.

“Chào mọi người.” Lâm Lạc thanh thanh cổ họng, cầm lấy mic mà giáo viên thường dùng, nhẹ giọng nói.

Ở đây đại đa số người hoàn toàn không biết Lâm Lạc, cộng thêm giáo viên phòng vẽ nói rằng cậu là học sinh ở đây, liền tự nhiên mà coi cậu là học sinh mỹ thuật.

Đùa à, không phải học sinh mỹ thuật thì làm sao có thể thi tuyển sinh được hạng nhất?

Chỉ có duy nhất Đỗ Vũ Hàng (1) biết sự tình, nét mặt phức tạp.

Cậu ngồi trong đám người, nhìn biểu cảm của Lâm Lạc mà không thể vui nổi.

Hàng cuối cùng của phòng vẽ, Tinh Ngộ di chuyển ghế, ngồi dựa vào tường, trông giống y như giáo viên tới dự giờ, mà Lâm Lạc là giáo viên thực tập.

Tinh Ngộ vắt chéo chân, trên mặt mang nụ cười nhợt nhạt, chú ý quan sát Lâm Lạc.

Nhìn thấy anh, Lâm Lạc vô tình lại có chút cảm xúc mãnh liệt.

Đây là fan của cậu, là fan thật sự của cậu!

Có thể liếc mắt nhìn ra bức vẽ vụng về đó là tác phẩm mô phỏng Lâm Lạc, rõ ràng không phải là chạy theo xu hướng mà là thật sự hiểu nhân vật cậu vẽ.

Lâm Lạc hơi nghiêng người, tự giới thiệu: “Tôi tên là Lâm Lạc.”

Cậu nói là Lâm Lạc, mà không phải Lâm Nặc.

Lâm Lạc nhìn thấy Tinh Ngộ hơi hơi nhíu mày, sau đó lại dãn ra. Những người khác càng là không có phản ứng gì.

Quả nhiên, tất cả đều chỉ coi là cậu tiếng phổ thông không chuẩn, không phân được n, l.

“Tôi biết, mọi người đều rất yêu vẽ tranh mới tới nơi này.” Lâm Lạc nói “Nhưng tôi muốn nói cho mọi người biết, mỹ thuật hoàn toàn không phải con đường hào nhoáng gì.”

“Con đường này, tràn ngập cô đơn, trải đầy bụi gai, duy nhất những người thật sự có nghị lực mới có thể kiên trì đi tiếp, trở thành người có thể dùng bút vẽ nuôi sống bản thân mình.”

Đây là tâm nguyện của mỗi người học vẽ.

Nhưng sự thật là, rất nhiều người trong vòng tròn này nếu như chỉ dựa vào vẽ tranh, đến ấm no cũng khó mà đảm bảo được.

Sau đó bọn họ chỉ có thể chuyển ngành, làm những công việc khác.

Cũng có người sẽ giống như Lâm Lạc kiếp trước, một bên làm thêm những công việc khác, một bên nuôi sống tranh vẽ của mình.

“Tôi muốn hỏi mọi người một câu hỏi” Tầm mắt quét nhìn mặt mỗi người, quét qua ánh mắt thâm sâu của Tinh Ngộ, Lâm Lạc nói tiếp “Nếu như mọi người vẽ cả đời, lại vẫn không có danh tiếng, giống như Lâm Lạc, một đời nghèo khó chán nản.”

“Mọi người vẫn sẽ tiếp tục vẽ tranh chứ?”

Tất cả học sinh bên dưới nghe vậy đều quay ra nhìn nhau, nói không nên lời.

Đến cả người đàn ông đeo kính cũng có chút không rõ, bọn họ là mời Lâm Lạc tới đây cổ vũ học sinh, chứ không phải mời Lâm Lạc tới đả kích bọn họ.

Đối với tuyệt đại đa số người mà nói, vẽ tranh chỉ là phương pháp kiếm kế sinh nhai, nếu như thật sự cả đời giống Lâm Lạc khốn cùng chán nản, bọn họ có khả năng sẽ đi làm công việc khác.

Nhưng vẫn có một bộ phận người sẽ không.

“Các bạn đều rất thích Lâm Lạc?”

Có người hỏi lại: “Ai mà không thích Lâm Lạc? Lâm Lạc là hoạ sĩ nổi tiếng nhất thế kỉ này!”

Lâm Lạc cười cười: “Nhưng khi anh ta còn sống, căn bản chả có người tán thưởng tranh của anh ta.”

Có đấy.

Phía dưới bục giảng, ở vị trí hàng cuối cùng của phòng vẽ, Tinh Ngộ nói thầm trong lòng, có tôi.

Tinh Ngộ bắt đầu từ năm 13 tuổi liền bắt đầu thích tranh Lâm Lạc, lúc đó Lâm Lạc 25 tuổi, đã tốt nghiệp đại học 3 năm, đã trải qua cuộc sống 3 năm chán chường.

Tinh Ngộ lúc đó vẫn chỉ học cấp 2, lúc ra ngoài chơi với bạn học, vô tình trong một buổi triển lãm tranh miễn phí nhìn thấy tranh của cậu.

Lúc đó Tinh Ngộ dừng chân trước bức tranh đề tên Lâm Lạc ước chừng khoảng nửa tiếng.

Anh có thể đọc hiểu tranh của Lâm Lạc, có thể đọc hiểu sự vùng vẫy, u buồn, sức lực mạnh mẽ trong tranh của cậu.

“Các bạn nghĩ xem, nếu như Lâm Lạc biết cả đời bản thân mình cũng không nổi được, cho anh ta chọn lại một lần nữa, anh ta vẫn sẽ chọn vẽ tranh một đời không?”

Sẽ, Tinh Ngộ trả lời trong lòng, tuy rằng anh chưa từng gặp qua người này, nhưng anh biết cậu sẽ.

Anh hiểu cậu, từ bên trong tranh của cậu.

Học sinh bên dưới đều bắt đầu thảo luận, có người nghĩ sẽ, có người nghĩ sẽ không.

Lâm Lạc nói cho bọn họ: “Tôi tin rằng anh ta sẽ.”

“Tại sao?” Tinh Ngộ đang dựa tường bỗng dưng mở miệng.

Anh vừa lên tiếng, học sinh trong phòng vẽ đều quay đầu nhìn anh, nhỏ giọng bàn tán xem anh đẹp trai này là ai.

Lâm Lạc ngước mắt, đụng chạm với ánh mắt của Tinh Ngộ trên không trung.

Lâm Lạc không chút nghĩ ngợi nói: “Bởi vì với Lâm Lạc mà nói, vẽ tranh là tất cả của anh ta, là sinh mạng của anh ta.”

Đáp án này tình cờ trùng hợp với Tinh Ngộ, nhưng anh vẫn truy hỏi: “Làm sao mà cậu biết?”

Lâm Lạc cười nói: “Tinh tiên sinh, ngài rất thích tác phẩm của Lâm Lạc, đúng không?”

Tinh Ngộ gật đầu.

Lâm Lạc nói: “Từ trong tranh của anh ta, ngài không đọc ra được điều gì sao? Tất cả mọi thứ anh ta muốn biểu đạt.”

Tinh Ngộ khẽ mím môi.

Rất nhiều người nghĩ rằng anh mua giá cao tranh của Lâm Lạc, so với thích, càng là một loại hành vi đầu tư kinh doanh.

Tranh của Lâm Lạc tồn lại số lượng lớn, phong cách rõ ràng dứt khoát, có giá trị thu gom cực cao, lại qua vài năm, giá cả sẽ bị đẩy đến càng cao.

Thực tế so với kinh doanh, càng là vì anh bù đắp cho sự tiếc nuối của mình mà thôi.

Nuối tiếc bản thân chưa thể gặp Lâm Lạc khi cậu còn sống, vẫn chưa có thể giúp cậu một tay khi cậu còn tại thế, giúp cậu có thể nhìn thấy bản thân nổi tiếng khắp đại giang nam bắc.

Nếu như tính cách Lâm Lạc không cố chấp như thế, không bướng bỉnh như thế, cậu có lẽ đã không chết vì cô độc trong căn phòng trọ của mình khi mới chỉ 30 tuổi.

Thế nhưng nếu như cậu không cố chấp như thế, có lẽ cũng không cách nào vẽ ra tác phẩm xuất sắc truyền lại đời sau như thế.

Anh làm sao lại không hiểu được cơ chứ?

Nhìn quanh một vòng, Lâm Lạc cười cười với đám học sinh: “Đối với chúng ta mà nói, vẽ tranh chính là tất cả, là sinh mạng của chúng ta. Nếu như mọi người có thể mang lấy niềm tin này đi vẽ, có thể biết rõ trên cơ sở khả năng cả đời này mình bình thường không nổi tiếng cũng không chìm nghỉm, vẫn tiếp tục kiên trì vẽ tranh, vậy thì bất kì kì thi nào hiện tại cũng đâu tính là gì?”

Lâm Lạc luẩn quẩn một vòng, lại trở về với chủ đề mà đám trẻ quan tâm nhất.

“Mọi người nếu như yêu thích vẽ tranh, một lần không đỗ thì không vẽ nữa? Nếu vẫn còn vẽ, vậy thì cũng không cần lo lắng vấn đề có thể thi đỗ hay không rồi.”

“Tác phẩm hội hoạ bản thân nó chính là toàn bộ thứ mọi người muốn bày tỏ.”

Vẽ tranh chính là mạng sống của Lâm Lạc.

- ------------------------------------

(1): Chỗ này tác giả ghi Đỗ Viễn Hàng, mình nghĩ là chắc tác giả nhầm nên mạn phép sửa lại thành Đỗ Vũ Hằng nhé.

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn các thiên thần nhỏ vào khoảng thời gian 12/05/2021 11:31:18 ~ 14/05/2021 19:52:51 vì tôi ném ra phiếu bá vương hoặc tưới dịch dinh dưỡng.

Cảm ơn các thiên thần nhỏ ném mìn: Đường bá khí 1 cái;

Vô cùng cảm ơn sự cổ vũ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!

Editor: Lời của tác giả là đang nói về mấy chế độ ủng hộ, cổ vũ, vote trên Tấn Giang để giúp tác giả kiếm tiền nên mình cũng không hiểu lắm đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.