Sau Khi Xuyên Thành Mẹ Pháo Hôi Công

Chương 34: Chương 34




Lâm Nhạc Nhạc và Tưởng Trạch bốn mắt nhìn nhau, Tưởng Trạch cảm giác tay của Lâm Nhạc Nhạc trong lòng bàn tay mình giật giật, là một động tác muốn giãy. Thần sắc hắn chưa đổi, đang muốn tăng thêm lực, nhưng không nghĩ đến Lâm Nhạc Nhạc mím môi cười, từ bị động thành chủ động cầm tay Tưởng Trạch.

Bọn họ xuyên qua đám người, cuối cùng đứng ở một góc ít người.

Lâm Nhạc Nhạc nhìn thoáng qua đằng sau như kẻ trộm gà, phát hiện mấy bạn học cùng các giáo viên vẫn còn ở chỗ kiểm phiếu chưa chạy tới, chắc cũng phải mất một hai phút.

Lâm Nhạc Nhạc lập tức thu hồi tầm mắt, tranh nói chuyện với Tưởng Trạch trước: “Anh ơi, ngày mai chúng em phải đi bảo tàng văn hóa, chín giờ sáng đến mười một giờ trưa, buổi chiều phải đi nghĩa trang liệt sĩ đến ba giờ, anh cùng đến đi.”

Tưởng Trạch: “Tôi giống người thích đến bảo tàng văn hóa và nghĩa trang liệt sĩ à?”

Lâm Nhạc Nhạc cúi đầu nhìn thoáng qua tay Tưởng Trạch bị mình nắm, nhịn không được dùng đầu ngón tay vuốt vài cái, sau đó ngẩng đầu thở dài một hơi nói: “Aiz, kỳ thật em cũng không muốn, nhưng giáo viên của em không cho em đi ra ngoài chơi, chúng ta chỉ có thể như vậy mới có thể chạm mặt.”

Chỗ bị Lâm Nhạc Nhạc sờ vào hơi ngứa, lòng bàn tay Tưởng Trạch hơi nóng, hắn nhìn Lâm Nhạc Nhạc, Lâm Nhạc Nhạc cũng nhìn hắn.

Qua một lát, thật sự là bị nhìn đến ngượng ngùng, Lâm Nhạc Nhạc đỏ mặt lên nói: “Anh ơi, anh có nhớ em không?”

Bằng không nhìn chằm chằm vào mình để làm gì ha ha ha ha, Lâm Nhạc Nhạc mừng thầm trong lòng.

Cậu cảm thấy lúc này kỳ thật cùng Tưởng Trạch đã có chút tình trong như đã, dù sao Tưởng Trạch còn kéo tay cậu không buông ra mà. Lúc trước còn có thể nói là che chở cậu đi đường, giờ mãi vẫn không buông ra vậy còn có thể là ý gì?

Tưởng Trạch tránh câu hỏi Lâm Nhạc Nhạc đưa ra, hắn mở miệng, cũng nói: “Em là người Inuit à?”

Kỹ năng trào phúng cực đủ.

Lâm Nhạc Nhạc không chỉ mặc áo len, thậm chí bên trong còn có một cái áo len dày, căn bản không thấy gì trừ đầu và làn da bên ngoài tay.

Má nó chứ.

Lâm Nhạc Nhạc nếu còn tay trống, tuyệt đối muốn giơ ngón giữa với Tưởng Trạch.

Không đợi Lâm Nhạc Nhạc biểu đạt bất mãn với Tưởng Trạch, phía sau cậu đã truyền đến tiếng của giáo viên đi đầu.

“Lâm Nhạc Nhạc, đến đây tập hợp.”

Lâm Nhạc Nhạc lên tiếng, sau đó buông tay đang kéo Tưởng Trạch ra, sau đó nói với hắn: “Anh, em phải đi rồi, hay là tối chúng ta dùng WeChat thương lượng thời gian nha?”

Tưởng Trạch lại đuổi kịp bước chân cậu, hơn nữa còn kéo balo của Lâm Nhạc Nhạc xuống, tùy tay kéo cậu lại: “Tôi đến đây đón em, không phải đến đây tiễn em đi.”

Hắn một lần nữa kéo Lâm Nhạc Nhạc lại, nhưng lúc này ở trước mặt những người khác hơi có kìm chế, không kéo tay Lâm Nhạc Nhạc mà kéo cổ tay Lâm Nhạc Nhạc.

Có ý tứ gì? Lâm Nhạc Nhạc hơi ngơ ra, bước chân lảo đảo đi về trước.

Tưởng Trạch dù sao cũng là người trầm ổn, mặc dù lúc này cảm xúc của hắn bình thản, nhưng ở trong mắt người ngoài không quen biết, hắn vẫn đầy phong thái. Cộng thêm vẻ ngoài hắn anh tuấn, thật sự quá hấp dẫn tầm mắt, làm cho mọi người đồng hành cùng Lâm Nhạc Nhạc kinh ngạc nhìn về phía hắn.

Lâm Nhạc Nhạc đón nhận tầm mắt của mọi người, dẫn Tưởng Trạch đi đến chỗ giáo viên, đứng trước mặt giáo viên giới thiệu: “Cô ơi, đây là họ hàng em nói với cô, em thật sự không thể đi với anh ấy ạ?”

Giáo viên dẫn đầu đang muốn nhíu mày răn dạy Lâm Nhạc Nhạc, chợt nghe Tưởng Trạch bên cạnh mở miệng nói: “Chào cô, tôi là Tưởng Trạch lúc trước liên hệ với hiệu trưởng Trịnh, tôi đến đây đón Lâm Nhạc Nhạc đi.”

Lâm Nhạc Nhạc sửng sốt, lại thấy giáo viên dẫn đầu nghe thấy Tưởng Trạch nhắc tới hiệu trưởng Trịnh, lại mở to mắt, chân mày định nhăn cũng thành ý cười: “À đúng đúng, hiệu trưởng Trịnh nói cho tôi rồi.” Cô nhìn Lâm Nhạc Nhạc, ngữ khí cũng ôn hòa hơn nhiều, “Lâm Nhạc Nhạc, sao em không nói sớm cho cô biết?”

Lâm Nhạc Nhạc cười cười, cậu thầm nghĩ, sao em biết có chuyện này được.

Nhưng mặc kệ thế nào, Lâm Nhạc Nhạc thuận lợi theo Tưởng Trạch rời đi dưới cái nhìn chăm chú của bạn học khác. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

“Anh ơi, giờ chúng ta đi ra ngoài chơi một lát, sau đó buổi tối anh đưa em quay về khách sạn à? Nhưng em đã quên khách sạn trường em đặt ở đâu, mà không có vấn đề gì, lát nữa em nhắn hỏi bạn là được.” Lâm Nhạc Nhạc mặt mày hớn hở tự quyết định.

Tưởng Trạch đưa Lâm Nhạc Nhạc đến bãi đỗ xe, thuận miệng giải thích cho cậu: “Đêm nay em đến nhà của tôi ngủ.”

“Cái gì?” Lâm Nhạc Nhạc tưởng mình nghe lầm.

Tưởng Trạch đi vòng qua mấy cái xe, cuối cùng đứng trước xe mình. Hắn quay đầu lại nhìn thần sắc kinh ngạc của Lâm Nhạc Nhạc, sau đó lặp lại: “Đêm nay em đến nhà của tôi ngủ.”

Lúc này Lâm Nhạc Nhạc nghe rõ rồi, tim cậu đập thình thịch, tưởng sẽ gặp ba mẹ chồng, không khỏi khẩn trương: “Em chưa chuẩn bị gì cả, sao sao sao giới thiệu với ba mẹ anh được?”

Lâm Nhạc Nhạc tưởng tượng ra người như Tưởng Trạch có thể trực tiếp nói với ba mẹ mình: “Ba mẹ, đây là bạn trai con Lâm Nhạc Nhạc.”

Chỉ là nghĩ loại trường hợp này, Lâm Nhạc Nhạc cũng phải cười toét miệng.

Nhưng lời Tưởng Trạch nói đánh vỡ tưởng tượng của Lâm Nhạc Nhạc, “Ba tôi không ở đây, mẹ tôi sau khi ly hôn đã di dân ra nước ngoài rất nhiều năm, trong nhà chỉ có một dì giúp việc.”

“À.” Lâm Nhạc Nhạc há miệng, cậu cảm thấy Đại ma vương vẫn lãnh khốc, không, phải nói là lạnh như băng.

Cầm tay cũng không có lời hay để nói, còn không nói ngọt bằng lúc nhắn WeChat, lúc đó tốt xấu gì Tưởng Trạch còn có thể nói rất nhớ cậu nhanh đến thành phố S lên.

Lâm Nhạc Nhạc oán thầm một trận trong lòng, sau đó đi theo Tưởng Trạch mở cửa xe ngồi ở ghế sau.

Một khi đã như vậy, tôi đây cũng muốn lạnh lùng đối đãi anh!

Lâm Nhạc Nhạc vừa mới hạ quyết tâm, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy Tưởng Trạch đang nhìn mình. Lâm Nhạc Nhạc chột dạ nhìn Tưởng Trạch một cái, Tưởng Trạch khẽ rũ mắt, mắt đen như mực đang nhìn cậu.

Dáng vẻ này cũng quá đẹp, Lâm Nhạc Nhạc háo sắc nháy mắt vứt lạnh lùng đối đãi ra sau đầu, xoa tay thoả thuê mãn nguyện nghĩ dùng ngọn lửa nhiệt tình hòa tan băng cứng của Đại ma vương thế nào.

Tưởng Trạch nhìn thấy gương mặt hơi tròn lộ ra ngoài cổ áo của Lâm Nhạc Nhạc, lại nhìn cặp mắt tròn tràn đầy kiên định, hai má hồng hào, một bộ trên đời này cậu tốt nhất, tay vốn đã đặt ở vô lăng lại chậm rãi thả xuống dưới. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Hắn từng hôn Lâm Nhạc Nhạc vào ngày bão, nhưng mà nhẹ nhàng lại lung tung, ngay cả nụ hôn bình thường cũng chưa tính. Nhưng lòng tràn đầy sung sướng mà cảm giác kỳ diệu đó mang đến lại thủy chung dừng lại trong đầu Tưởng Trạch.

Hiện giờ người ở đây, thời cơ cũng không có gì không đúng, Tưởng Trạch cảm thấy mình không thể tưởng được có lý do gì mà không thuận theo tâm ý hôn xuống.

Ánh sáng ở bãi đỗ xe hơi tối tăm, sườn xe lại chặn ngọn đèn một bên, khiến cho hơn nửa người Lâm Nhạc Nhạc vùi trong ánh sáng mỏng manh.

Tưởng Trạch tùy tay cởi dây an toàn, lại cong người đè lại tay đang cài dây an toàn của Lâm Nhạc Nhạc.

Lâm Nhạc Nhạc chưa phản ứng lại hành động của Tưởng Trạch là vì sao, còn tưởng là Tưởng Trạch galant nên cài dây an toàn cho cậu, theo bản năng khách sáo nói: “Để em tự cài dây đi.”

Cậu mới nói hết lời, môi Tưởng Trạch đã ngậm môi cậu hơn nữa còn mút vào một cái, trong bóng tối chạm nhau phát ra một tiếng vang nhẹ nhàng.

Gáy Lâm Nhạc Nhạc dán vào ghế, ánh mắt bởi vì giật mình mà hoàn toàn mở to. So với cậu, đôi mắt Tưởng Trạch lại nửa khép, hiển nhiên là say mê.

Động tác của Tưởng Trạch ngừng trong chớp mắt, hắn buông lỏng tay đang đè lên mu bàn tay Lâm Nhạc Nhạc ra, mà đổi thành ôm hai má Lâm Nhạc Nhạc. Hắn mở miệng hôn lần thứ hai, lại trấn an liếm môi Lâm Nhạc Nhạc.

Lâm Nhạc Nhạc cảm thấy miệng mình ngứa ngáy một hồi, cơ hồ cảm thấy sung sướng dường như mụ mị.

Cậu cũng nâng tay lên theo ôm lưng Tưởng Trạch, đồng thời ngẩng đầu hơi hơi đón nhận hơn nữa cũng thử mở miệng hôn trả. Đầu lưỡi hai người cơ hồ là cùng tìm kiếm về phía trước, dây dưa một chỗ.

Tiếp xúc như vậy vô luận đối với Tưởng Trạch hay là đối với Lâm Nhạc Nhạc, đều là mới mẻ, lần đầu, làm cho trong lòng người ta rung động tư vị.

Hai người ở bãi đỗ xe tăm tối hơn mười phút so với dự định, khi môi hai người rốt cục chậm rãi tách ra, hai má Lâm Nhạc Nhạc đã đỏ thành mông khỉ.

Một nửa là bởi vì thiếu dưỡng khí, một nửa là xe mở điều hòa, cậu mặc áo len quá nóng.

Cho nên cái gì mà lạnh lùng băng cứng chứ, Lâm Nhạc Nhạc muốn cười ha ha, nếu thật sự bình tĩnh mà hờ hững, sao không nói hai lời đã há miệng hôn người? Lâm Nhạc Nhạc động não, lòng nghĩ đến tiểu thuyết trước kia mình đọc, tránh không được lại tự luyến nghĩ, có lẽ mình chính là thuốc kích thích hình người, làm bí phương độc nhất vô nhị của Đại ma vương ha ha ha. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Tưởng Trạch không ngồi thẳng ngay, đầu ngón tay hắn theo tầm mắt mình lướt qua hai má Lâm Nhạc Nhạc, sờ được một mảnh nóng bừng.

Đây không phải động tác lưu luyến và yêu quý thì là gì?

Lâm Nhạc Nhạc cũng nhìn Tưởng Trạch, trong lòng biubiubiu phóng pháo hoa, chờ mong nhìn Tưởng Trạch chờ hắn mở miệng nói chuyện. Mau, nói mau em là tiểu bảo bối của anh.

Tưởng Trạch hơi hơi thở dốc, hắn quay về ngồi thẳng người, cài dây an toàn, sau đó bình thản nói dưới ánh mắt chờ mong của Lâm Nhạc Nhạc: “Cài dây an toàn đi.”

“......” Lâm Nhạc Nhạc ngoan ngoãn cài dây an toàn, cảm thấy Tưởng Trạch có thể có cảm xúc, mình cũng không thể nóng vội, bởi vậy vừa cài vừa chờ Tưởng Trạch tiếp tục nói chuyện. Cậu không nghĩ tới, chờ đến khi Tưởng Trạch khởi động xe hơn nữa đã lái từ chỗ đỗ xe ra ngoài, hắn cũng không mở miệng nói gì khác.

Má chứ, sao anh lạnh lùng thế??

Lâm Nhạc Nhạc không hài lòng, chất vấn: “Sao anh không nói lời nào?”

Tưởng Trạch vân đạm phong khinh xoay vô lăng: “Nói gì?”

Tim Lâm Nhạc Nhạc nảy lên, cậu khẩn trương nghĩ, chẳng lẽ mình và Tưởng Trạch không phải đi theo vở kịch ngọt văn gì, mà là ân oán ngược luyến tình thâm nhà giàu hả? Hiện tại Tưởng Trạch sẽ bắt đầu khốn nạn với cậu?

“Anh hôn em trước mà anh không tỏ vẻ gì?” Lâm Nhạc Nhạc mất hứng, “Anh đây không phải chiếm tiện nghi của em hả?”

Nửa câu chiếm tiện nghi này, Lâm Nhạc Nhạc nói hơi chột dạ một ít, dù sao cậu cảm thấy nếu thật sự nói thẳng, vừa rồi cậu chiếm tiện nghi của Tưởng Trạch nhiều hơn.

Xe lúc này đã tới trạm thu phí bên ngoài, Tưởng Trạch dừng lại xe rốt cục có thời gian quay đầu nhìn Lâm Nhạc Nhạc: “Lần đầu tiên tôi tự mình đi đón người, lần đầu tiên cầm tay người, lần đầu tiên hôn môi, lần đầu tiên dẫn người về nhà. Tất cả lần đầu tiên đó cho em hết, em nói tỏ vẻ gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.