Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 184: Chương 184: Tôi đồng ý với em 




Du Ân vừa nói vừa giơ ngón trỏ nhợt nhạt chọt vào cơ bụng của Phó Đình Viễn, vẻ mặt của Phó Đình Viễn cũng theo đó trở nên khốn khổ, quả thật anh không chịu nổi.

Có người đàn ông nào có thể chịu được kích thích thế này chứ?

Vì thế anh đành phải hít một hơi thật sâu rồi nói: “Được, tôi đồng ý với em.”

“Vậy phải nhờ anh rồi, cám ơn, tạm biệt.” Anh vừa lên tiếng đồng ý, Du Ân đã lập tức nói cảm ơn rồi nhanh chóng chạy đi.

Cảm giác xấu hổ phải trải qua trong khách sạn sáng hôm đó đến giờ Du Ân vẫn còn nhớ, vào những lúc mập mờ nguy hiểm thế này nên bỏ chạy ngay khi có thể, để tránh xảy ra những sự cố đáng xấu hổ.

Phó Đình Viễn: “......”

Anh vừa đồng ý một tiếng là cô bỏ chạy ngay ư.

Anh nghiến răng đóng cửa rồi xoay người đi vào phòng tắm.

Sau khi Du Ân trở về nhà liền hít một hơi thật sâu, trải qua chuyện lần này đã khiến cô hiểu ra một đạo lý: nếu có người không biết xấu hổ trước mặt bạn thì bạn chỉ cần không biết xấu hổ hơn người đó là sẽ có thể khiến người đó trở nên ngoan ngoãn.

Sau đó Du Ân gọi điện thoại cho Diệp Văn nói mình đã chuyển đến đây rồi, Diệp Văn rất vui vẻ vì cô có thể thoải mái tiếp nhận món quà này.

Diệp Văn ở đầu bên kia lại hỏi cô: “Thẩm Dao có liên lạc với cháu không?”

Du Ân lắc đầu: “Không có.”

Diệp Văn hừ một tiếng nói: “Chú đoán hôm nay cô ta sẽ liên lạc với cháu, chú tìm người gây áp lực với Thẩm Thanh Sơn buộc cô ta nhất định phải xin lỗi cháu.”

Từ sau cuộc nói chuyện không mấy vui vẻ lần trước, Thẩm Dao và Du Ân không còn liên lạc gì chứ đừng nói đến chuyện giải thích với cô.

Diệp Văn rất coi trọng vấn đề này, bởi vì đối với ông ấy mà nói, ngay cả khi ông ấy không có quan hệ gì với Du Ân nhưng với tư cách là một nhân vật hàng đầu trong giới biên kịch văn học, ông ấy không thể chấp nhận hành vi hèn hạ như đi sao chép bản thảo từ người khác của Thẩm Dao.

Cho nên Diệp Văn mới chú ý tới chuyện này, nhất định phải buộc Thẩm Dao đứng ra xin lỗi mới thôi.

“Vâng.”

Du Ân cũng không định buông tha cho Thẩm Dao một cách dễ dàng.

Giống như lời Diệp Văn đã nói, quả nhiên Thẩm Dao đã liên lạc với Du Ân và hẹn gặp Du Ân vào buổi chiều, Du Ân đồng ý.

Sau khi Tô Ngưng biết được chuyện này thì lập tức kéo Du Ân ra khỏi cửa: “Đi, chúng ta đi chọn quần áo đi. Không phải người chị gái nhà họ Diệp kia đã tặng cho cậu một tấm thẻ à, chúng ta đến cửa hàng của chị ta lựa đồ thôi.”

Tô Ngưng nói thêm: “Cho dù cậu không có thẻ, với tư cách là người đại diện tớ vẫn là có thể tặng cậu vài bộ.”

“Chúng ta phải sửa soạn xinh đẹp một chút để dìm chết Thẩm Dao, xem cô ta có thể lên mặt được bao lâu.”

Du Ân bị Tô Ngưng với dáng vẻ oai phong lẫm liệt khí thế bừng bừng đầy ra khỏi cửa, bởi vì cuộc hẹn là vào buổi chiều nên hai người đi ăn cơm trưa trước, sau đó mới đi chọn quần áo.

Lúc chọn quần áo, Tô Ngưng nói: “Hiện tại cái con tiện nhân họ Thẩm kia đã là chủ một công ty rồi đúng không? Tớ thấy gần đây cô ta hay ăn mặc theo phong cách phụ nữ mạnh mẽ, hôm nay cậu cũng mặc theo phong cách này đi, đối đầu trực diện với cô ta luôn.”

Lý do của Tô Ngưng là: “Bây giờ chỉ xét về sự nghiệp thôi cậu cũng đã thành công hơn cô ta rất nhiều.”

Thẩm Dao từng dựa vào tài nguyên do Phó Đình Viễn cung cấp nên mới có thể lên hàng diễn viên tuyến một, nhưng thời gian trước sau khi hành động trở thành kẻ thứ ba còn thích thổi phồng là sắp kết hôn với Phó Đình Viễn bị phanh phui, hình ảnh của cô ta đã tuột dốc không phanh.

Nếu không nhờ Thẩm Thanh Sơn có tiền cho Thẩm Dao tự mở công ty thì e rằng Thẩm Dao đã không còn chỗ đứng trong giới giải trí này rồi.

Còn Du Ân, hiện tại cô đang giữ quyền biên kịch độc lập cho hai bộ phim truyền hình, sự nghiệp đang trên đà phát triển không ngừng.

“Tớ mặc theo phong cách mà mình thích vẫn tốt hơn.” Du Ân không chọn bộ tây trang đầy khí phách mà Tô Ngưng đưa cho cô, thay vào đó tầm mắt cô lại nhìn về phía chiếc áo khoác mỏng phía trên.

Lúc trước khi còn ở chung với Phó Đình Viễn, bởi vì bắt chước theo Thẩm Dao nên vô hình chung khiến cô đánh mất chính mình, lúc đó Thẩm Dao vẫn đi theo con đường đoan trang nên ngày nào cũng mặc váy của thương hiệu nổi tiếng, mang giày cao gót mảnh mai.

Thật ra Du Ân không thích phong cách đó chút nào, cô thích sự đơn giản và thoải mái, thích giày vải và quần jean, thích quần áo rộng rãi dễ chịu, thích thoải mái thế nào thì thoải mái thế ấy.

Du Ân mỉm cười và nói với nhân viên bán hàng: “Tôi muốn thử chiếc áo khoác này.”

Trời đã vào thu, buổi chiều nắng không còn quá gay gắt nên có thể mặc áo khoácthế này.

Sau khi Du Ân bước ra khỏi phòng thay đồ, Tô Ngưng phải thừa nhận gam màu be nhẹ nhàng này thật sự rất phù hợp với Du Ân, cô chỉ đứng đó thôi đã mang đến cảm giác trong trẻo, tươi mát xen lẫn chút khí chất nghệ thuật.

Cuối cùng dưới sự tư vấn của Tô Ngưng và nhân viên trong cửa hàng, Du Ân đã phối quần bó sát màu đen với giày bot cao khiến cả người toát lên hơi thở của nghệ thuật.

Du Ân ăn mặc như vậy xuất hiện trong quán cà phê để gặp Thẩm Dao khiến Thẩm Dao rất kinh ngạc, đôi con ngươi co rút giống như xảy ra động đất.

Hơn nữa trong tay Du Ân còn cầm theo hai quyền sách vừa mua ở hiệu sách, tiện đường nên Du Ân mới mua, bởi vì bên cạnh quán cà phê này có một tiệm sách cực kỳ lãng mạn nên cô đi vào mua hai quyển sách mà mình yêu thích.

Thẩm Dao nhìn thấy Du Ân đang đi về phía mình thì rất ngạc nhiên, nhịn không được chợt nghĩ đến hình tượng trong trẻo không dính chút bụi trần của nữ chính trong phim thần tượng, ngoại hình của Du Ân thật sự rất hợp với các bộ phim thần tượng.

Lúc cô ta vẫn còn là một diễn viên đã muốn đóng một vai như vậy không biết bao nhiêu lần nhưng đều bị đạo diễn từ chối, đạo diễn nói khí chất của cô ta quá chính chắn không phù hợp với loại vai như vậy, nói thẳng ra là bảo cô ta không đủ trong trẻo thoát tục chứ gì?

Khoảnh khắc nhìn thấy Du Ân xuất hiện trước mặt mình, khỏi nói cũng biết Thẩm Dao đã nghiến răng nghiến lợi tới mức nào.

Sau khi Du Ân ngồi xuống, cô ta lập tức lên tiếng châm chọc: “Uầy, Du Ân, không phải cô mua bừa hàng nhái ở ngoài đường đấy chứ?”

Du Ân thản nhiên nói: “Tôi cũng là nhà sáng tạo tác phẩm, trước giờ tôi chỉ ủng hộ tác phẩm gốc và sẽ không bao giờ mua các sản phẩm đạo nhái.”

Mấy lời này của Du Ân không chỉ làm rõ chuyện mình mua sản phẩm chính hãng của nhà thiết kế này, mà còn nói bóng gió chuyện Thẩm Dao đã mạo danh và sao chép bản thảo của cô, Thẩm Dao trộm gà không được còn mất nắm gạo nghe vậy thì sắc mặt lập tức đỏ bừng.

Du Ân này đúng là càng ngày càng đáng ghét, từ khi nào mà chỉ cần mở miệng đã hùng hổ doạ người như vậy chứ?

Xem ra dáng vẻ ngoan ngoãn yếu đuối mà cô bày ra trước mặt Phó Đình Viễn đều là giả vờ.

Thẩm Dao tức đến nghiến răng nghiến lợi, đúng lúc Du Ân lên tiếng nhắc nhở cô: “Cô Thẩm, nếu tôi đoán không lầm thì hôm nay cô mời tôi ra đây để nói xin lỗi có đúng không?”

Lời của Du Ân đã nói trúng tim đen của Thẩm Dao, cô ta siết chặt hai bàn tay trong ngực một lúc lâu mới kiềm chế được nỗi căm phẫn trong lòng, cô ta không quên lời dặn của Thẩm Thanh Sơn trước khi cô ta ra khỏi cửa.

Cô ta sống chết không chịu nói xin lỗi với Du Ân, cô ta thà đấu đến một mất một còn với Du Ân chứ không muốn thỏa hiệp mà ăn nói khép nép trước mặt Du Ân.

Nếu đối tượng cần xin lỗi là người khác thì tâm lý của cô ta sẽ không xuất hiện trạng thái phản cảm như vậy, nhưng người đó lại là Du Ân, cô ta từng thua cuộc dưới tay Du Ân, hơn nữa Du Ân còn đoạt đi người đàn ông mà cô ta muốn lấy làm chồng.

Cô ta không muốn xin lỗi, một chữ cũng không muốn.

Nhưng Thẩm Thanh Sơn đã nói: “Con phải chịu được khổ mới có thể vượt trội hơn người khác, hiện tại Du Ân chỉ biết dựa vào quyền thế của Diệp Văn, nhưng tại sao một người đàn ông đã lớn tuổi như Diệp Văn lại che chở cho Du Ân như thế?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.