Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 6: Chương 6: Tôi hận anh




Phó Đình Viễn đã vô cùng quen với giọng nói của Du Ân, anh hơi nhíu mày quay đầu, đáy mắt xẹt qua sự khó tin và ngạc nhiên.

Mà ánh mắt của người ở dưới sân khấu cũng bị người phụ nữ đi cầm micro uyển chuyển đi lên sân khấu thu hút, khuôn mặt của cô rất lạ lẫm, nhưng lại xinh đẹp chói mắt.

Cô mặc một cái váy đỏ, váy đỏ rực rỡ, ưu nhã cao quý.

Cho dù dưới sân khấu có rất nhiều ngôi sao nữ đang hot hàng đầu, nhưng khuôn mặt và khí chất của cô cũng không hề kém cạnh.

Có nhân viên muốn tiến lên ngăn cô lại, lại thấy cô dịu dàng nhìn nhân viên kia, nói: “Tôi họ Du, thân phận bây giờ là mợ chủ của sếp Phó của các người, tôi có mấy lời muốn nói với sếp Phó.”

Dưới sân khấu bắt đầu rộn ràng nghị luận, mở chủ của sếp Phó ư? Vậy mà sếp Phó của bọn họ kết hôn rồi sao?

Đám người hoài nghi nhìn cô gái mặc váy đỏ, nhưng thấy sếp Phó của bọn họ chỉ lạnh lùng đứng đấy mà không ngăn cản gì, lúc này mới tin tưởng cô gái mặc váy đỏ này.

Nhưng nếu như sếp Phó của bọn họ đã kết hôn rồi, vậy Thẩm Dao kia là cái gì chứ?

Tuesday ư?

Khi mọi người ở đây còn chưa hồi thần được từ trong sự thật Phó Đình Viễn đã kết hôn thì nghe thấy cô gái mặc váy đỏ kia bình tĩnh nhìn xuống dưới sân khấu, vừa cười nói một câu: “Chẳng qua tôi cũng sắp sửa không còn là mợ chủ Phó nữa rồi.”

Đám người ngạc nhiên đến mức không ngậm miệng lại được.

Du Ân đã cầm tài liệu trong tay đi về phía anh.

Đáy lòng Phó Đình Viễn dâng lên một dự cảm không tốt.

Quả nhiên, Du Ân bình tĩnh nói với anh: “Phó Đình Viễn, chúng ta ly hôn đi. Đây là đơn ly hôn mà tôi mời luật sư làm, anh yên tâm, tôi sẽ không lấy bất cứ tài sản gì của nhà họ Phó cả, tôi sẽ không lấy một xu nào mà rời đi.”

Cô tao nhã tỉnh táo nhìn anh cười, đồng thời cười nói vô cùng tự nhiên đưa đơn ly hôn đến trước mặt anh.

Phó Đình Viễn cắn răng cảnh cáo cô: “Du Ân!”

Tiếng nói của anh vừa dứt, trước mắt như có cái gì đó bay qua, sau khi anh hoàn hồn mới phát hiện vậy mà Du Ân lại trực tiếp vứt tập tài liệu kia xuống đất trước mặt anh, Phó Đình Viễn tức đến mức phổi như sắp nổ tung rồi.

“Phó Đình Viễn, tôi chúc anh và ánh trăng sáng của anh đầu bạc răng long, hạnh phúc cả đời.” Cô nói câu đó xong thì cầm váy thản nhiên quay người đi.

Đi chưa được mấy bước cô bỗng nhiên xoay người lại, nhìn anh nở nụ cười tươi, nói: “À đúng rồi, tôi quên nói, sếp Phó, sáng sớm ngày mai tám giờ rưỡi gặp ở cục dân chính, lần này xin anh đừng cho tôi leo cây nữa.”

Người dưới sân khấu như ong vỡ tổ.

Phó Đình Viễn đứng trên sân khấu nhìn người phụ nữ tao nhã tỉnh táo trong bộ váy đỏ kia, nguy hiểm nheo lại mắt. . Được copy tại _ tru mtruyeЛ. com _

Rất tốt.

Phó Đình Viễn anh lớn như vậy rồi, tung hoành trên thương trường nhiều năm như vậy, chưa từng có ai dám khiến anh mất hết mặt mũi trước mặt người khác thế này.

Du Ân là người đầu tiên.

Mà anh ở bên Du Ân ba năm, cũng chưa từng biết Du Ân cũng có tính cách mạnh mẽ như vậy, càng không biết dưới trang phục lộng lẫy, cô lại… chói mắt như thế.

Du Ân làm loạn như thế, tất cả mọi người cho là Phó Đình Viễn chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, lập tức hủy bỏ cái bữa tiệc khánh thành tròn một năm này, không ngờ rằng anh lại bình tĩnh tự nhiên phân phó tiếp tục bữa tiệc, sau đó mặt không đổi sắc bước xuống sân khấu.

Đám người rất là bội phục, BOSS quả nhiên là BOSS, tố chất tâm lý quả nhiên không tầm thường, đã bị con gái người ta vứt thẳng đơn ly hôn trước mặt rồi mà còn có thể ưu nhã thong dong như vậy.

Nhưng mà mợ chủ Phó như hoa phù dung sớm nở tối tàn này thật đúng là xinh đẹp, trong trẻo lạnh lùng, chói mắt, khiến cho người ta khó quên.

Sau khi Phó Đình Viễn ngồi xuống, Thẩm Dao bên cạnh anh quan tâm hỏi han: “Đình Viễn, anh còn ổn không?”

Phó Đình Viễn mím môi không nói chuyện, Thẩm Dao giận dữ lên án Du Ân: “Du Ân cũng quá không hiểu chuyện rồi, hôm nay là trường hợp thế nào chứ, vậy mà cô ấy lại đến làm loạn? Rốt cuộc cô ấy có biết mặt mũi của người đàn ông có thân phận địa vị như anh quan trọng đến mức nào không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.