Say Đắm Một Nàng Mèo

Chương 5: Chương 5: Một ngày thành người




Gió xuân thổi qua, vừa mang chút ấm áp vừa mang chút hơi lạnh, ánh mặt trời chan hòa, những tia sáng chói lọi khẽ phớt qua, lười nhác soi lên những cành cây, trên cành cây cũng có một con mèo trắng biếng nhác há to mồm ngáp, nằm bẹp xuống thân cây chìm vào giấc ngủ.

Cành cây vươn dài vào tận trong phòng, một bàn giấy, một chiếc ghế, Nam Cung Cẩm đang phấn đấu trong một đống sổ sách trên bàn, từng đốm sáng xuyên qua cành cây rọi vào bên cửa sổ, phản chiếu lên gương mặt cương nghị của y. Khoảng một canh giờ sau, y mới đứng dậy, thư thả vươn vươn vai, sau đó đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nói với con mèo lười: "Nhóc con, xuống đây đi, ta xong rồi. "

Con mèo trắng từ từ mở mắt ra, bò khỏi cành cây, rũ rũ đôi tai, sau đó lại rũ rũ chiếc đuôi, nhảy thẳng ra phía trước vọt lên trên bàn sách.

Họ đã cư xử với nhau theo cách này, rốt cuộc có gọi là một bắt đầu mới không nhỉ?

Ôn Tâm đang sống trong thân mèo đã trải qua những ngày tháng bình yên vô sự với Nam Cung Cẩm, hắn đã không còn bắt nạt cô như trước kia nữa, mỗi ngày cùng vào cùng ra cùng ăn cùng ngủ, chỉ không có tự do thôi, lại chẳng thể trò chuyện với Nam Cung Cẩm.

Người có phiền não của người, mèo có phiền não của mèo, nhưng nửa người nửa mèo như cô mới là đau khổ nhất.

"Nhóc con. "

Nam Cung Cẩm đi theo sau Ôn Tâm, Ôn Tâm đi tới trước ngưỡng cửa, nhấc hai vuốt trước bám lấy bục cửa, hai chân sau dùng hết sức bò lên. Bục cửa này cũng cao thật, cao gấp đôi bục cửa trong phòng ngủ cô, ra vào thật bất tiện, nếu có một đôi chân như con người thì tốt biết mấy, chỉ bước là đã qua rồi. Ôn Tâm than trách vì phải phí sức bước qua bục cửa, Nam Cung Cẩm vội xách cần cổ của nó, cẩn thận đặt nó ra bên ngoài cửa.

Ôn Tâm liếc hắn, quay đầu đi thẳng về phía trước.

"Nhóc con, bây giờ chúng ta đi đâu nhỉ? " Nam Cung Cẩm tự lầm bầm nói: "Có muốn ta dắt ngươi đi chơi không? "

Không cần. Ôn Tâm lắc đầu từ chối.

"Tiểu Bạch! " Nam Cung Cẩm đã hạ mình rất thấp rồi, có thể nói y là chủ nhân đáng thương nhất từ trước đến nay, phải hạ mình nhẹ nhàng với một con mèo.

"Meo! " Ôn Tâm lập tức dừng bước, đột nhiên quay người lại, lông dựng đứng, ngẩng mắt trừng trừng nhìn Nam Cung Cẩm, Nam Cung Cẩm cúi xuống nhìn nhóc con đang cho rằng mình rất có khí thế.

Nam Cung Cẩm cười, cảm thấy bộ dạng nhóc con bây giờ chỉ có thể dùng từ đáng yêu để hình dung. Đôi mắt màu xanh vẫn thần thái sáng chói, đôi tai nhỏ nhắn ve vẩy vài cái, mồm ngoác ra, chiếc răng nhanh trắng sáng dễ thương cực kỳ, y cố tình đưa ngón tay ra, nhóc con mở miệng ra là cắn ngay, sức cắn không mạnh, y không đau lắm nhưng trên ngón tay lại có cảm giác tê dại.

"Mi thật đáng yêu hết sức, nào, để ta bế một tí. " Nam Cung Cẩm liền đưa hai tay ra đòi bế cô.

Nghe từ bế, Ôn Tâm sợ đến giật lùi ra sau ngay.

Hắn, rốt cuộc có xem cô là một sinh vật có ý thức tự chủ không vậy?

"Nhóc con, để ta bế một tí có mất miếng thịt nào đâu. " Y nhướn mày, lắc đầu.

"Meo! " Mèo mà ngươi cũng sàm sỡ à! Ôn Tâm biết hắn không hiểu cô nói gì, bèn trừng mắt nhìn y.

Đôi mắt tròn xoe long lanh nhìn thẳng vào mắt Nam Cung Cẩm. Đẹp thật, là phỉ thúy, hay là nước biển đang gợn sóng? Dòng chảy nhẹ nhàng trôi vào lòng y, một thứ cảm xúc rung động xưa giờ chưa hề có.

Làm gì nhìn cô như vậy nhỉ? Mặt cô dính bẩn à?

Ánh mắt kỳ lạ của Nam Cung Cẩm khiến cô rất không thoải mái, lúc đó Ôn Tâm mới sực nhớ lúc nãy mình ăn cơm xong mà chưa lau mặt, chẳng lẽ mặt dính thức ăn bẩn? Cô vội dùng lòng bàn tay chùi mặt.

Thấy trong lòng bàn tay có dính một hột cơm, quả nhiên có dính thức ăn thừa! Mất mặt ghê! Hèn gì Nam Cung Cẩm nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ như vậy.

"Thiếu gia! " Liễu Nghị tay ôm một con mèo đen đi tới.

"Ơ? Sao vô duyên vô cớ ngươi lại mang một con mèo tới? " Nam Cung Cẩm đứng dậy thắc mắc hỏi.

Liễu Nghị thả con mèo đen trong lòng xuống đất, liếc qua Tiểu Bạch bên cạnh, cười giải thích: "Thiếu gia, chẳng phải trước khi người luôn muốn tìm người bầu bạn với Tiểu Bạch sao? Tôi tìm rất lâu, cuối cùng mới tìm được con mèo đen Ba Tư thuần chuẩn này. "

Nam Cung Cẩm sửng sờ vài giây.

"Bầu bạn với nhóc con? " Hai mày y thắt thành một gút to. "Ta nói bao giờ nhỉ? "

"Thiếu gia người quên rồi à? " Liễu Nghị nghiêm mày. "Trước khi người đi Hàng Châu, chẳng phải tiếc nuối rằng chưa tìm được cho "Tiểu Bạch" một nàng dâu để nó sinh mèo con sao? Bây giờ Tiểu Bạch chưa chết, tôi bèn đốc thúc người hầu làm theo yêu cầu thiếu gia, cuối cùng tìm rất lâu mới thấy con mèo đen này. "

Ôn Tâm thẫn thờ há hốc mồm, sao...sao lại có loại người như vậy nhỉ? Cô còn tưởng tên biến thái chết tiệt cuối cùng đã chịu buông tay rồi, ngờ đâu tên này lại đùa to như vậy, lại dám tìm một con mèo để phối giống cho cô?!

Ôn Tâm bực bội meo meo vài tiếng với con mèo đen, con mèo đen đó hiểu nhầm ý, đứng thẳng dậy đi đến bên cạnh Ôn Tâm, tỏ thiện chí dựa sát cơ thể cô, đuôi mèo quất lên người cô. Cảm giác này....khiến cô dựng cả lông mèo lên, ghê tởm quá.

Ôi! Không phải là nó đã tới thời kỳ động dục rồi chứ? Ôn Tâm trừng to mắt mèo, né sang một bên, sau đó mèo đen meo meo vài tiếng mà cô hoàn toàn không nghe hiểu nổi.

Chẳng bao lâu, mèo đen lại xích đến gần hơn, lần này nhiệt tình hơn nữa.

"Mèn ơi! Mi né sang bên có được không, đông dục thì tìm người khác đi, đừng có sát lại gần đây! " Cô nhe nanh uy hiếp mèo đen, nhưng chẳng có tác dụng gì cả.

"Meo…"

"Meo cái đầu của mi! Ta là người, nghe không hiểu mi nói cái gì, tránh sang một bên cho ta! "

Ôn Tâm cảm thấy mình sắp nổi điên rồi, cô biến thành một con mèo đã đành, giờ còn bị con mèo này quấy rối nữa, chuyện gì thế này!

Đều tại tên biến thái chết tiệt đó mà ra cả!

Ôn Tâm trừng mắt giận lẫy nhìn Nam Cung Cẩm, chỉ thấy Nam Cung Cẩm giơ tay lên bún ngón tay một cái. "A! Ta nhớ rồi! Ừ, trước khi đúng là ta từng nói lời này, nhưng...bây giờ không cần nữa, ngươi đưa nó đi đi. "

"Nhưng...."

Ôn Tâm không tài nào nghe rõ đối thoại giữa Nam Cung Cẩm và Liễu Nghị, con mèo háo sắc động dục đó ngày càng quá đáng rồi, nó còn dám nhấc cả hai chân lên thân mèo của cô, định cưỡng ép người khác rồi, khiến cô sợ mất cả vía, meo meo kêu lên không ngừng, dằn co di chuyển qua lại, thề chết không để nó lộng hành.

"Hứ! Thì ra mi đã có chủ ý xấu xa này, xem ta không cắn chết mi mới lạ! "

Ôn Tâm cũng chẳng phải hạng xoàng, sau khi giẫy con mèo đen xuống đất, khi vừa vồ tới định cắn nó, một bàn tay to đã xốc cô lên.

"Bọn mi định làm gì? "

Gương mặt ngược ánh mặt trời của Nam Cung Cẩm, một nửa trong bóng mờ, một nửa ở nơi sáng, trông rất ư là khủng bố, dữ tợn đến nỗi như hận muốn giết chết cô, Ôn Tâm tự dưng run rẩy, không dám động đậy.

Bây giờ cô mới phát hiện, cô vẫn thích nhìn gương mặt cười của Nam Cung Cẩm hơn, vì dáng vẻ hắn khi tức giận rất đáng sợ!

"Mi dám quyến rũ con mèo này trước mặt ta! " Nam Cung Cẩm véo tai nhóc con lên, quát.

Ôn Tâm chợt cảm thấy, hắn hệt như người đang ông đang nổi cơn ghen, ngay tức thì phát hiện mình thật sự quá hoang đường, bởi vì trong mắt thế nhân, cô là mèo, hắn là người, hắn làm sao có thể ghen với một con mèo đen chứ?

"Á! Thiếu gia, người...." Liễu Nghị tận mắt chứng kiến mọi thứ, không nhịn cười nổi, khóe môi hơi co giật.

"Hứ! " Nam Cung Cẩm sắc mặt khó nhìn, bế con mèo quay lưng vào phòng ngủ, để mặt Liễu Nghị đang theo dõi và con mèo đen của y bên ngoài cửa.

Sau đó, Nam Cung Cẩm đặt mèo con xuống đất, đôi tay vòng ngực, vừa giận vừa bực vừa tức nhìn nhóc con đang vờ ngây thơ, y chau mày, muốn mắng nhưng lại không mắng ra lời được.

Con mèo ngồi xổm trên đất, cẩn thận liếc trộm hắn, bộ dạng này dù nhìn thế nào cũng giống cử động của con người.

Khẽ thở một hồi, Nam Cung Cẩm nhận ra chính bộ dạng ngây thơ này của nó khiến y mềm lòng.

"Sau này cấm không cho mi đến gần con mèo đen, nghe rõ chưa? "

"Có van xin ta ta cũng không đi, ta suýt bị người ta cưỡng bức rồi đó! Nghĩ mà thấy đáng sợ. " Ngay khi cô phản ứng lại với Nam Cung Cẩm, ánh mắt thâm trầm của y nhìn thẳng vào cô khiến đành khép miệng mèo lại, quả tim chợt đập rất nhanh.

"Chẳng lẽ mi nghe hiểu lời ta nói? " Y rất nghiêm túc hỏi.

Ôn Tâm cụp tai xuống, cơ thể co nhúm lại.

Nam Cung Cẩm tự cười nhạo mình là thằng ngốc, mèo là một loài vật có khi thông minh đến độ khiến người ta bất chợt lầm tưởng nó là loài người, nhóc con này cứ hay cho y ảo giác như vậy.

"Dù mi có nghe hiểu hay không cũng không sao, ta sẽ rất yêu thương mi."

Câu nói này khiến lông mèo của Ôn Tâm dựng thẳng từ đầu đến đuôi, cảm giác còn đáng sợ hơn cả lúc nãy bị con mèo đen sàm sỡ.

Nam Cung Cẩm cười gian, xích lại gần con mèo. Cô giật mình, lùi ra sau, nguyên cái lưng mèo nép chặt vào bức tường màu đỏ.

"Không...Đừng qua đây....."

Nam Cung Cẩm mặc kệ cô kêu réo, khuôn mặt khôi ngôi phóng to trước mặt cô, khiến máu trong người cô đổ ngược cả, cô đã sớm nín thở, một hơi thở dốc cũng chẳng dám thở ra.

Nam Cung Cẩm cong khóe môi cười, nhưng Ôn Tâm nhìn thế nào cũng cảm thấy đó là nụ cười không mang ý tốt, vì thế cô quyết định thừa cơ chạy trốn, nhưng vô hiệu, đuôi mèo đã bị nắm lại, quẳng thẳng vào trong ao tắm.

Nam Cung Cẩm này quả thật không phải mắc bệnh ở sạch bình thường! Tắm cho cô thì cũng được, dùng cả bàn chải dùng hết sức chà, lông mèo trên cơ thể chẳng biết bị chà rụng mất bao nhiêu sơi nữa, đau chết đi mất. Cộng thêm bàn tay to của hắn không ngừng sờ soạng trên cơ thể cô, khiến cô toàn thân khó chịu.

Cô ra sức vùng vẫy tứ chi, dùng đến cả chiếc đuôi, chẳng lẽ khó thoát khỏi số mạng bị trấn nước này? Cô uống vài ngụm nước mới được Nam Cung Cẩm nhấc lên, bò dưới đất ho khù khụ.

"Khụ khụ....Nam Cung Cẩm, chẳng nhẽ ngươi muốn ta chết à? Ngươi nhẫn tâm thật, chờ khi ta biến thành người nhất định phải cho ngươi biết tay! "

Ôn Tâm nói một đống những lời uy hiếp, tiếc là Nam Cung Cẩm hoàn toàn chẳng hiểu tiếng mèo, tiếp tục cọ rửa thân thể cho cô.

"Đừng kê nữa! Ta đang rửa sạch cho mi, nhất là những chỗ bị con mèo đen đó chạm vào. Ai bảo ngươi buông thả như vậy, đi dụ ong dỗ bướm khắp nơi! "

Chỉ cần nghĩ tới chuyện đó, Nam Cung Cẩm bèn nổi giận, sức lực trong tay càng mạnh thêm, khiến Ôn Tâm đau đến hét to meo meo!

"Ui, cái tên biến thái này, ai buông thả chứ! Cứu với, có người giết mèo! " Nếu cô tiếp tục bị hắn ngược đãi như vậy thì dù mèo có chín mạng thật cũng chẳng đủ dùng đâu.

"Mi đừng kêu la thê thảm như vậy nữa được không? Yên tĩnh một chút cho ta, nếu không ta sẽ tiếp tục mạnh tay đấy! "

Uy hiếp của y chỉ đổi lại thành những tiếng la càng thê thảm của con mèo.

Sương chiều âm u, trăng sáng vằng vặc giữa bầu trời đêm mênh mang, sóng sánh ánh sáng màu bạc.

Thành Trường An náo nhiệt vô cùng, một năm bốn mùa sáo kèn luôn vang lên, ca múa không ngớt, điêu tranh khắc họa ở những nhà giàu có, cuộc sống đêm đêm sinh ca xa xỉ hết biết, không ngớt những màn nam hoan nữ ái.

Nói đến Thúy Hương Lầu, đệ nhất kỷ viện trong kinh, nó không chỉ tụ tập sắc đẹp, mà còn có cả những cô gái tài hoa vô song, ngay cả kẻ tôi tớ cũng có thể làm chết mê chết mệt bọn háo sắc.

Đương nhiên, ra vào Thúy Hương Lầu đều là vương tôn công tử có thân phận nhất định, quan cao chức lớn hay những kẻ gia tài vạn quán không hề hiếm có. Họ không chỉ hào phóng chi trả vả lại còn rất dễ hầu hạ, chỉ cần khiến họ vui thì tiền bạc cứ thế mà vào túi.

Thúy Hương Lầu lúc ấy người qua kẻ lại, đông đúc không thể tả. Trong đại sảnh có vài chục thiếu nữ ca hát nhảy múa, những gương mặt xinh xắn, bộ ngực lồ lộ, chiếc eo thon thả, vòng mông tròn trịa đang lắc lư nhảy múa khiến những kẻ xem vui say sưa như người si.

Tú bà vừa thấy Nam Cung Cẩm đến vội vàng ra đón, thiếu gia dài, thiếu gia ngắn, cung kính dẫn đường đến sân sau.

Bước qua cánh cổng là một khung cảnh hoàn toàn khác hẳn.

Vườn hoa nhỏ, vài gian nhà nhỏ, trong sân lại có một nơi thanh tịnh yên ắng như vậy, trong nhà phát ra những âm thanh mỹ miều, so với sự huyên náo sân trước, cảm giác như có sự khác biệt giữa thiên thượng và nhân gian, âm thanh nghe như tiếng hát nơi bồng lai.

Nam Cung Cẩm xua tay, bảo bà ta lui ra, một mình đẩy cửa đi vào.

Trong vòng đang có cô gái chừng hai mươi tuổi đang ngồi, tay ôm tì bà ngâm nga ca hát, mái tóc đen láy, đôi mày lá liễu thanh tú, pha một chút ngạo khí lạnh lùng. Cô gái đó tên là Hồng Nhiên, là hoa khôi Thúy Hương Lầu trứ danh gần xa chốn kinh thành.

Trong nhà còn có một chàng trai khác đang ngồi nghe tiểu khúc, y tư thế nho nhã ngồi bên cửa sổ, áo bào dài màu trắng như ánh trăng non, viền áo màu hoàng kim, thắt lưng sậm màu hình mẫu đơn kiều diễm, tô lưu (một thứ trang sức) màu đỏ, chiếc nhẫn hình thù đặc biệt; khuôn mặt tuấn tú mang chút gian tà như có thể hớp hồn người khác trong thoáng chốc.

"Thiếu chủa, tiểu vương gia và nô gia đã cung hầu người nhiều giờ rồi. " Hồng Nhiên mỉm cười đứng dậy chào.

"Tiểu Cẩm, đệ đến muộn rồi. " Chàng trai nở nụ cười sáng lạng, y chính là tiểu vương gia phong lưu lừng lẫy kinh thành - Lý Ngự. Háo nữ sắc, cũng háo cả nam sắc, mức độ phong lưu không ai sánh bằng.

Mỗi hộ trong kinh thành đều nom con gái kỹ lưỡng trong nhà, e sợ y không sợ lễ nghĩa phàm tục, hủy hoại danh tiếng con gái nhà mình. Nhưng y gia thế hiển hách, tuấn tú khôi ngô, giỏi đàn giỏi múa, phụ nữ thấy y không phải đều bị thuần phục thì điên đảo thần sắc như bị trúng tà.

Nếu nói nét đẹp của Nam Cung Cẩm là lạnh lùng thì Lý Ngự chính là sự cuồng điên phóng túng.

"Đệ nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi đệ là Tiểu Cẩm. " Nam Cung Cẩm chau mày.

Lý Ngự nhún nhún vai, không đáp lại.

"Người bận rộn, dạo này đệ sao vậy, hẹn mấy lần đều bảo không rảnh? " Y vừa rót rượu cho Nam Cung Cẩm vừa hỏi.

"Đừng nhắc nữa! " Nam Cung Cẩm ũ rũ nói, rồi than thở, phảng phất như không rút hết được cơn buồn phiền.

Y cầm ly rượu lên, uống một hơi. "Cho tới nay thì đệ chỉ có hứng thú với một công việc, một nơi, một con vật và một sự việc"

Thật chuẩn xác! Trong lòng Lý Ngự thầm nghĩ, đồng thời cũng đưa mắt hỏi y. "Là gì? "

"Sản nghiệp nhà Nam Cung đệ rất hứng thú. Lý Ngự huynh cũng biết rồi, đệ luôn muốn tạo một núi vàng núi bạc, dù lúc nhỏ huynh dắt đệ vào kim khố trong hoàng cung, nhưng đệ vẫn thấy nó chưa giống núi, đệ muốn biết mình có thể làm được tới mức nào. "

Lý Ngự gật gật đầu. Đây là ước mơ từ nhỏ đến nay của Tiểu Cẩm, thực ra gia tài nhà Nam Cung từ sau khi được Tiểu Cẩm tiếp tay thì đã vượt qua hoàng cung từ rất lâu rồi, chỉ là không biết núi vàng núi bạc trong lòng Tiểu Cẩm rốt cuộc nó trông như thế nào chỉ?

"Nữa là Ám Ảnh Các, nó là nơi yên tĩnh nhất, lạnh giá nhất và cũng là nguy hiểm nhất thế gian này. Đệ cứ luôn suy nghĩ làm thế nào để chuyển nó đến nhà đệ. "

Lý Ngự nghe đế há hốc mồm.

Bích thủy hàn đàm làm sao có thể dịch chuyển? Hắn đang suy nghĩ chuyện viễn vong quá rồi phải không?

Ám Ảnh Các, tổ chức tình báo lớn nhất trên giang hồ. Không ai biết thủ lĩnh của họ trú ngụ ở đâu, cực kỳ ẩm bí. Ngay cả đương kim hoàng thượng cũng phải biến sắc khi nghe nhắc đến Ám Ảnh Các.

Và Nam Cung Cẩm chính là các chủ của Ám Ảnh Các, Hồng Nhiên cũng là một trong tứ đại đường chủ của Ám Ảnh Các, ẩn thân trong kỷ viện.

Lúc bé, Tiểu Cẩm gặp một kỳ ngộ, bái một vị ẩn thế cao nhân làm sư phụ, sau đó ông ta và Tiểu Cẩm du ngạo giang hồ, Tiểu Cẩm nhất thời hứng chí lập Ám Ảnh Các tại bích thủy hàn đàm. Vài năm ngắn ngủi đã tạo dựng một vị trí không thể nào lung lay trong chốn giang hồ,

Nhưng bỗng một hôm, Tiểu Cẩm bảo hắn ngán rồi, hết hứng thú, ép y phải thế hắn làm các chủ, làm trâu làm ngựa cho hắn. Thế là y đã trở thành các chủ của Ám Ảnh Các

ngoài mặt.

Ôi, ai bảo y nợ hắn chứ.

Thực ra "Thúy Hương Lầu" này và "Xuân Sắc Viên" ở phố đối diện đều do y mở, nhưng y sợ tức chết vương phi lão nương nên công bố bên ngoài rằng đó là do Tiểu Cẩm mở.

"Cuối cùng là mèo Tiểu Bạch nhà đệ, trước kia vì nó là con vật lười nhất mà đệ từng thấy, đệ hứng thú tại sao nó lại lười như vậy, và nó có thể lười tới mức nào. Sau đó thì nó quả nhiên lười đến chẳng buồn ăn uống, lười đến chết. Nhưng từ khi chúng ta trở về từ Hàng Châu, nó hoàn toàn khác hẳn, trở nên rất có linh tính, còn nghe hiểu tiếng người, mỗi ngày đều có những niềm vui và kinh ngạc mới. "

"Khụ!!!" ngụm rượu Lý Ngự vừa hớp đến họng đã sặc ra. Hứng thú quái quỷ gì thể?!

"Ai ngờ con mèo đó lại dám giao phối với con mèo khác trước mặt đệ, nếu không phải bị đệ bắt gặp, giờ này không biết nó còn đang nhăng nhít với con mèo nào nữa đây." Nam Cung Cẩm nhận ly rượu hớp một ngụm to, vờ tỏ ra không quan trọng khi nói những điều này, nhưng cả người đều trở nên bất thường khó hiểu.

"Haha, đệ ghen rồi. " Lý Ngự cười ha hả, "Trên đời còn có người ghen với mèo! Buồn cười quá! Chắc chỉ có người lạ đời như Tiểu Cẩm đệ mới là chuyện kỳ quặc này thôi. "

"Đệ ghen? " Nam Cung Cẩm trợn mắt, cứ như Lý Ngự đã nói điều ngu xuẩn gì, ứ hự bảo: "Đệ mà lại đi ghen với một con mèo sao? "

Lý Ngự bụm miệng cười. Có lẽ Tiểu Cẩm cũng chẳng biết khi hắn nói những lời này thì sắc mặt ai oán cỡ nào, giọng điệu chua chát cỡ nào, ngay đến người đứng bên cạnh như y còn cảm thấy chua đến sắp bị giấm dìm chết đuối rồi.

"Thôi thôi! Không chọc đệ nữa, những một chuyện khác là chuyện gì? "

"Đang tìm, " Nam Cung Cẩm trả lời nhạt. "Đây chính là một việc đệ hứng thú, tìm ra hứng thú khác. "

"Hả? Tìm hứng thú khác, đây cũng là hứng thú của đệ? "

"Không được à! " Nam Cung Cẩm lập tức quẳng cái nhìn trợn trắng.

Lý Ngự chớp mắt nửa ngày, sau đó lắc lắc đầu. Hắn quả là đã ấn chứng câu nói đó: "Ta không phải người biến thái, nhưng khi biến thái lên thì không còn là người nữa. "

Bỏ đi, con người này vốn dĩ rất kỳ quặc rồi, cách nghĩ bất bình thường thì cũng chẳng có gì đáng tò mò nữa đúng không?

"Tiểu vương gia, Hồng Nhiên thì lại rất tò mò." Hồng Nhiên tiến lên trước, đung đưa cặp mắt quyến rũ, mười ngón tay thon thả đặt lên cánh tay Lý Ngự. "Tiểu vương gia người có hứng thú với cái gì nhỉ? "

"Ta hứng thú với gì chẳng phải nàng rõ nhất sau?" Lý Ngự quay đầu nhìn cô ta cười, giơ tay ôm lấy eo Hồng Nhiên, dùng sức kéo cô ta vào lòng mình.

"Ngoài chuyện trăng hoa rượu chè, tiểu vương gia còn hứng thú gì không? " Hồng Nhiên cười yểu điệu, trêu đùa.

Lý Ngự trả lời thẳng thừng ngay: "Làm ngựa giống! "

Vài tiếng ho sặc sủa! Lần này Nam Cung Cẩm ngớ người ra, đôi tay vòng trước ngực, yên lặng nhìn xem Lý Ngự giở trò gì.

Ánh mắt Hồng Nhiên nhấp nháy, một nụ cười mê mẩn. "Tiểu vương gia thật thích đùa. "

"Ta chẳng đùa, mẹ ta ấy à, suốt ngày mong mỏi ta nhanh nhanh thành thân sinh một đứa con, không phải "ngựa giống" thì là gì nữa! " Nụ cười Lý Ngự càng bí hiểm.

Y nói sự thật, tóm lại là tác dụng lớn nhất của người trong hoàng tộc chính là làm con ngựa giống tốt, không ngừng sinh con, không ngừng khuếch đại chủng tộc của mình.

Trước câu nói đó, Nam Cung Cẩm đáp lại y bẳng một ánh nhìn sâu xa, sau đó khẽ vênh môi, "Hồng Nhiên, cô đừng nghe lời anh ta, miệng anh ta lúc nào cũng thế cả. Cô xuống trước đi, ta có việc bàn với Lý Ngự. "

"Vâng, thiếu chủ. " Hồng Nhiên đứng dậy rời khỏi nhà.

Một sự yên tĩnh hiếm hoi, Lý Ngự cong khóe môi, ánh mắt đã sớm trở nên trầm lắng. "Có gì thì nói đi. "

Nam Cung Cẩm nheo đôi mắt tuyệt đẹp. " Lý Ngự, dì Thuần làm thế cũng vì muốn tốt cho huynh, huynh là con trai duy nhất của Thuần Vương, đương nhiên dì ấy muốn anh sớm thành gia lập thức khai chi tán diệp cho nhà họ Lý rồi. "

Thuần Vương sớm mất nơi chiến trường, chỉ để lại dì Thuần và Lý Ngự hai mẹ con góa bụa nương tựa nhau. Sau khi Lý Ngự kế thừa phong hiệu, đất phong, hoàng đến còn đặc cách đáp ứng yêu cầu không làm quan trong triều của Lý Ngự.

"Cho ta xin! Chẳng phải đệ cũng là người thừa kế duy nhất của nhà Nam Cung sao, mẹ ta cứ dăm bảy hôm lại sắp xếp lễ tương thân cho đệ, sao đệ không đi mà chấp nhận hảo ý của mẹ ta? " Lý Ngự nở nụ cười "ngây thơ", khẽ phây phẩy chiếc quạt bằng gỗ đàn.

"Lại nữa thì ta thích trẻ con, nhưng ta càng thích quá trình tạo ra trẻ con. Đàn bà chỉ là công cụ để chế tạo loài người, đàn ông là nhân loại sử dụng công cụ, ta muốn bao giờ tạo ra loài người thì đều do ta quyết định! "

"Vậy sao huynh còn lăng nhăng cả với mấy gã đàn ông? " Nam Cung Cẩm giơ ly lên, trầm tĩnh nói.

Lý Ngự gõ quạt xuống bàn. "Đừng cổ hũ như vậy được không? Nhiều khi ta cảm tấhy chẳng biết rốt cục đệ là anh họ hay ta mới là anh họ. Đàn ông với đàn bà có gì khác nhau? Chẳng qua cũng chỉ là trên người đàn bà có 2 động, đàn ông có một thôi. Nhưng đàn ông tốt ở chỗ không có hậu hoạn sinh con. "

"Hoang đường! " Nam Cung Cẩm phỉnh mũi.

Đôi mắt Lý Ngự liếc sang, cười tươi như hoa. "Ta nói Tiểu Cẩm này, đệ ghét đàn bà à? "

"Đệ không ghét đàn bà, chỉ ghét những đàn bà cưỡng bức đệ bằng ánh mắt, bám đệ như sam thôi. "

Đó cũng chỉ nên trách tự bản thân đệ quá xuất sắc thôi, đúng không? "Nhưng sao đệ không đeo đuổi đàn bà? "

"Đệ không hứng thú với đàn bà. "

"Không hứng thú thật à? Tiểu Cẩm, hay là đệ...." Lý Ngự chớp chớp mắt, vẻ mặt "quan tâm" nói: "Sang Xuân Sắc Viên đối diện, đệ có thể thử thử, ta không thu tiền đệ. "

"Đàn ông đệ cũng không hứng thú. " Nam Cung Cẩm trả lời tỉnh queo.

Lý Ngự cười nham nhở. "À! Vậy ta biết rồi, chắc phương diện đó của đệ có vấn đề. "

"Đệ rất bình thường! "

Nam Cung Cẩm than thở, sau đó gác ly rượu lên. "Anh họ, đã đủ rồi đấy, đường đường một vương gia mà lại xem kỷ viện như nhà, chưa hề nghe chuyện như thế, tại sao lại phải khiến cho bản thân trở nên nhếch nhách, tiếng thối vang xa như vậy? Dì Thuần thật lòng rất lo cho huynh, ba lần bốn lượt bảo đệ đến xem huynh, sợ huynh xảy ra chuyện. " Mỗi khi Tiểu Cẩm dùng từ "Anh họ" để gọi y, chính là chứng tỏ đây là lúc rất nghiêm túc, lúc này còn dám cười cợt với hắn, không chừng có thể chết người đấy.

Lý Ngự giấu nụ cười lên.

Trầm ngâm hồi lâu, Lý Ngự cũng mở miệng: "Tiểu Cẩm, đệ biết nguyên nhân mà. Trong hoàng tộc, xuất chúng tượng trưng cho cái gì? Năng lực tượng trưng cái gì? Ngươi không giết Bá Nhân nhưng Bá Nhân lại giết ngươi. " Đôi mày y khẽ thoáng ra vẻ đau đớn.

"Lúc cha ta chết, nếu không vì ta có lẽ mẹ ta cũng đi theo ông ấy. Ta sinh trong hoàng tộc là việc không thể lựa chọn, nhưng ta không muốn cuốn vào tranh đấu cung đình, ta không muốn chơi trò này, ta không muốn mẹ ta người tóc bạc tiễn kẻ tóc đen.... Làm đứa con phong lưu tán gia bại sản chẳng phải tốt hơn sao? "

"Bỏ đi, đừng nhắc chuyện phiền muộn. Đừng quên, đệ tới tìm huynh uống rượu. " Nói xong, Nam Cung Cẩm giơ bình rượu trong tay lên.

"Được, tối nay chúng ta không say không về, không, say rồi cũng không về! Nào. cạn ly! " Chưa chờ y phản ứng, Lý Ngự uống ừng ực.

"Hay, nói hay lắm! " Nam Cung Cẩm cũng cạn ly.

Không trở nên hư hỏng trong sự phóng túng thì là trở nên biến thái trong sự im lặng! Hai người này quả là khác người.



Tối nay là mười lăm, đêm trăng rằm, là ngày cô biến thành người.

Nói ra thì cũng rất trùng hợp, vừa đúng lúc tên biến thái chết tiệt không có trong phủ, nghe đâu là có hẹn với vương gia nào đó, không tới ngày mai cũng chẳng về. Chính vì sự kiện suýt bị mèo đen cưỡng bức lần trước, họ đã “chiến tranh lạnh” mấy hôm rồi.

Chiến tranh lạnh giữa một người và một con mèo, trong mắt những người bên cạnh thì đó gọi là một sự kỳ quặc bất thường: Y không nói chuyện với nó, nó cũng chẳng kêu meo meo với y; y xem sách của y, nó ngủ giấc ngủ của nó; bọn họ ai làm việc nấy, sau đó lại thỉnh thoảng như có thần giao cách cảm nhìn đối phương liếc lườm. Họ không chỉ là nổi giận mà còn đang tị nạnh xem ai là người chịu thua cuộc trước.

Tóm lại thì cô sẽ không chịu cúi đầu trước.

Tới giờ G rồi!

Ôn Tâm hưng phức đứng xuống dưới khung cửa sổ, bắt đầu chảy nước miếng nhìn ánh trăng.

Quả nhiên không lâu sau…

A, phát sáng rồi! Người cô đang phát sáng!

Chưa kịp la lên thì đã xảy ra một quá trình lột xác, xương cốt cô bắt đầu râm ran đau nhức, cảm giác thị giác mình đang dần dần biến cao lên. Vài giây sau, luồng khí nóng bỏng qua đi, cô cúi đầu nhìn cơ thể mình, cả người trần truồng không mảnh vải che thân, ngón tay, cánh tay, đùi, của con người!

“Biến thành…người rồi? ” Ôn Tâm thử cất tiếng. Âm thanh phát ra từ thanh quản không còn là tiếng meo meo của động vật. Ôn Tâm hoan hỉ xác định cuối cùng mình đã biến thành người rồi!

Cô vội vàng cầm lấy gương đồng trên bàn, soi rồi lại soi, người trong gương để một mái tóc dài ngang eo, hất tóc ra đằng sau vai, gương mặt nhỏ trắng hồng nõn nà, cùng với cặp mắt đen láy trong veo như thủy tinh, chân mày cong cong như mảnh trăng non, đôi môi hồng hào, hệt như con búp bê bằng sứ tinh xảo.

Vẫn là gương mặt này dễ chịu hơn! Ôn Tâm giơ tay sờ sờ mặt mình, đây là bộ dạng trước lúc chết của cô, sau khi chết dung nhan sớm bị hủy hoại bởi tai nạn xe cộ, ngờ đâu lại còn có thể biến trở lại được, lòng cô cảm tạ vạn phần.

Cô sớm quyết định sau khi biến thân xong sẽ chuồn khỏi Nam Cung phủ, ra ngoài dạo chơi, cơ hội một tháng chỉ có một ngày làm người thôi, cứ xem như bỏ nhà ra đi, tiện thể hù dọa hù dọa cái tên biến thái chết tiệt, xem sau này hắn còn dám cao ngạo như vậy không!

Nhưng trước tiên phải tìm một bộ đồ mặc vào đã, sao có thể ra ngoài trần trụi như vậy. Thôi đành mặc tạm quần áo tên biến thái chết tiệt trước vậy.

Ôn Tâm vẫn chưa tự phát hiện ra rằng, vô hình chung cô đã xem nơi này thành nhà mình.

“Thành Trường An! Ta đến đây! ”

Một cơn gió lạnh thổi qua, đường phố Trường An đêm khuya, nhà nhà đóng cửa kín bít, trước mặt không một bóng người, chỉ có những ngọn đèn lồng lung lay đu đưa trong gió, lúc tỏ lúc mờ.

Cuối cùng đã hiểu rõ được từ “Dạ thâm nhân tịnh” (đêm khuya vắng vẻ) trong tự điển thì ra đáng sợ như vậy.

Một người đang u uất, cô ta là Ôn Tâm, trong khoảng thời gian u uất, giữa đêm hôm khuya khoắc, địa điểm u uất…Cổ đại, làm chuyện u uất - dạo phố!

Ôi, ngàn tính vạn tính lại tính sót điểm này, người xưa làm gì có cuộc sống về đêm? Ngày ra làm việc, ngày tắt nghỉ ngơi, nhạt nhẽo vô vị, có lẽ chỉ có kỷ viện là nơi bọn họ giải trí thôi.

Chẳng biết nên đi đường nào đến kỷ viện…..

“Tiểu cô nương, nửa đêm nửa hôm không ngủ, ra đây giả ma à! ”

Một toán đàn ông mặt mày hung tợn bỗng đâu xuất hiện, thoáng chốc đã vây quanh cô.

Cô sững người, kinh hãi trừng mắt nhìn bọn người cao to trước mặt. Mấy tên đàn ông này mặt mày như chuột, nhìn là biết ngay chẳng phải người hiền lành gì.

“Các ngươi muốn gì? ” Câu đối thoại kinh điển của một cô gái yếu ớt khi gặp kẻ háo sắc cuối cùng cũng xuất hiện rồi.

“Muốn gì à? Anh em ta đi theo cô đã mấy con đường rồi, hồn phách bị cô câu mất rồi, cô còn hỏi muốn gì. ” Một tên thổ phỉ cười đê tiện.

“Có thể để bọn ta gặp được mỹ nhân như cô, tất nhiên là cướp sắc rồi! ” Tên thổ phỉ khác chảy ra nước miếng ra.

Nhìn bộ dạng kinh tởm của chúng, Ôn Tâm thầm lo hãi trong lòng. Xong rồi, xong rồi, biết thế không ra đây làm gì!

“Chúng ta nhanh chóng bắt cô ta về đi! ” Một tên thổ phỉ trong đó nói.

“Ừ, cộng cả cô ta thì vừa đủ số cô nương cần bắt, Hồ lão đại chắc chắn sẽ khen thưởng chúng ta.” Một tên thổ phỉ khác cũng tán thành chủ ý này.

“Còn chờ gì nữa? Lên nào! ” Mấy tên thổ phỉ vội xông lên.

“Á…”

Ôn Tạm chưa kịp phản ứng, một mùi hương kỳ lạ từ chiếc khăn lụa đã bịt mũi và miệng cô lại, sau đó thế giới chỉ còn một mảng đen…..

Chết tiệt! Tại sao màn anh hùng cứu mỹ nhân trong truyền thuyết không tái diễn?!

Ngoại ô kinh thành.

Một thung lũng có khoảng 4, 50 tên thổ phỉ trú ngụ.

Bên trong thung lũng được tạo thành bởi hang động, thành trì tự nhiên. Vào trong vách đá là một con đường uốn cong tối tăm âm u, từng bước đến gần, dần nghe rõ âm thanh của người phía trước, cuối con đường cong uốn khúc đó là ánh đèn rọi sáng.

“Hồ lão đại, chúng em mang về cho ngài một món quà cực kỳ lớn! ” Một tên đi phía trước vội khoe công. Chúng đi cả ngày trời, sau cùng đã về đến thành rồi.

Hồ lão đại đang nằm trên tấm giường da cọp, tận hưởng những trái cây mà người đàn bà bên cạnh đang đút cho hắn.

“Ơ? Quà lớn gì? ” Hồ lão đại lười nhác hỏi.

“Một lũ đàn bà! Chúng em muốn để Hồ lão đại thử cảm giác làm hoàng đế, đến chọn cung phi! ”

Nghe bọn thủ hạ nói xong, Hồ lão đại hả hê cười to.

“Ừ, làm tốt lắm! Hahaha!”

Hồ Lão đại rời khỏi giường da cọp, đưa tay với bọn người phía dưới.

“Nhưng chúng ta lăn lộn giang hồ, vợ thì sớm muộn cũng phải thay! Của ta chính là của mọi người! Các huynh đệ, các người nói xem đúng không nào! ”

Tâm trạng tất cả mọi người phấn chấn lên, cùng la phải.

“Tốt! Đem bọn họ ra đây! ”

Chẳng lâu sau, gần 20 cô gái tay bị cột phía sau, miệng bị bịt khăn trắng được thổ phỉ lần lượt đẩy vào, trong đó bao gồm cả Ôn Tâm.

Cô vừa bước vào đại sảnh, tất cả những gì nhìn thấy trước mặt chính là một lũ đàn ông lực lưỡng, ti tiện và một lũ đàn bà trang điểm diêm dúa, một bầu không khí sặc mùi rượu và ô uế, có thể thấy ở đây đã cuồng hoang đêm ngày vẫn chưa tan.

Bọn họ bước vào, không tránh khỏi trở thành đối tượng bị bọn hạ lưu bàn tán từ đầu đến chân, mục tiêu bị nhắm đến tiếp theo. Có người cuồng hoan tác lạc, có người giao hợp với cả phụ nữ ngay tại nơi đây.

Đàn ông, đàn bà, khóc la, rên rỉ, hệt như một tửu trì nhục lâm, địa ngục nhân gian.

Ôn Tâm đứng ở đó, cảnh tượng trước mặt khiến đầu óc cô trắng xóa, cả người phát lạnh, đôi tay nắm chặt thành nắm đấm đã trắng bệch ra, một sự sợ hãi to lớn đã ngưng tụ trong lòng. Trong đời này cô tuyệt không thể quên cảnh tượng này.

"Hahaha! Mọi người thích ai thì cứ việc ôm về, anh em ta có phúc cùng hưởng, có họa cùng gánh! "

Tuy nhiên, âm thanh Hồ lão đại vừa dứt thì ánh đèn bốn phía bỗng tối sầm, thoáng chốc cả đại sảnh chìm trong bóng tối mà có giơ năm ngón tay ra cũng nhìn không thấy.

Bảo vệ Hồ lão đại! " Mấy tên thổ phỉ dùng thân che chắn trước mặt Hồ lão đại, cảnh giác xoay xung quanh.

"Hồ Đạt là người mà "Câu Hồn" ta muốn giết, ai cũng không giữ được hắn. " Âm thanh lạnh giá như loài ma quỷ vang văng vẳng trong không khí.

"Câu Hồn? Chẳng lẽ chính là thiên hạ đệ nhất sát thủ?! " Hồ lão đại kinh ngạc la lên.

"Cứu với....." Bốn bề phát ra những âm thanh cầu cứu ồn ào, nhựng bậc bất tài, hèn nhát ấy nghe danh thiên hạ đệ nhất sát thủ bèn chìm trong sự hoang mang, lập tức xôn xao náo loạn lên.

Bỗng một làn gió âm u thổi tới, mang theo hơi vị nồng nặc của cái chết. Một bóng đen nhanh như tia chớp đã lao xuống với tốc độ thần tốc khó lường.

"Bụp! Bụp! " Quang minh chính đại không phải lẽ sinh tồn của những sát thủ trong bóng tối, người đến "Câu Hồn" tay phải cầm kiếm tấn công, tay trái nhanh chóng bắn phi tiêu, trên mũi tiêu có tẩm chất kịch độc, vài chục tên thổ phỉ hét lên rồi ngã gục.

Một luồng ánh sáng của đao kiếm lóe lên, trong chớp mắt lại có 7-8 tên thổ phỉ gục xuống. Những người đàn bà bắt đầu hét toáng, bọn đàn ông bỏ mặc chạy tứ tung.

Ôn Tâm sợ đến ngớ người, bị những người xung quanh làm náo loạn, lập tức tỉnh giấc, bây giờ điều duy nhất cô có thể làm là tìm nơi an toàn núp vào trước.

Nhưng mới chạy được vài bước, sức lực trong cơ thể phảng phất bị trút cạn hết, cả người ngã nhoài xuống đất, cơn đau quen thuộc đó lại đến rồi.

Xương cốt như bị nứt hết ra, sau đó một cảm giác tê liệt đã xuyên suốt từ lòng bàn chân thẳng lên não, cơ thể cô vừa đau vừa mỏi, toàn thân khúm rúm run rẩy.

Một ý niệm lóe lên trong đầu, chẳng lẽ cô lại biến thành mèo à?

Chính lúc Ôn Tâm đang hoang mang lo sợ, những âm thanh đấu đá cứ hướng sát về phía cô, lòng cô quặn thắt.

Trời ạ! Tuyệt đối đừng tiến qua đây ngay lúc này nhé, nếu người bên cạnh thấy cô biến thành mèo nhất định sẽ xem cô như quái vật!

Đừng đến....đừng đến đây.....

Bốn bề tối đen như mực, Ôn Tâm sợ tiếng la thảm thiết của mình sẽ gây chú ý, bèn cắn chặt lấy môi, cắn đến chảy cả máu, sau đó cơn đau của cơ thể dần dần tan biến....

"Hồ Đạt xem ngươi trốn đi đâu! " Giọng nói trầm ngâm u ám, như lệnh đoạt hồn của Diêm Vương.

Một tia sáng nhanh chóng chớp lên, Hồ lão đại đang tháo chạy ngã ngay bên cạnh Ôn Tâm, máu nóng bắn vào người cô. Trong giây phút đó, cô sợ đến bất động, thầm hét toáng trong lòng.

Sát thủ "Câu Hồn" đeo mặt nạ quỷ bằng da mềm, vẩy kiếm dài còn đang nhuốm máu, sau đó quay người lại, dịch chuyển ánh nhìn từ thi thể đang đẫm máu dưới đất sang người cô.

Lúc ấy, trong đại sảnh người chết thì chết, trốn thì trốn, chạy thì chạy, tản thì tản, cả sào huyệt rất sạch sẽ, chỉ trừ cô!

Chẳng lẽ hắn định giết cô diệt khẩu? Ôn Tâm sợ hãi cắn chặt răng, cố tỏ nét mặt điềm đạm không hãi hùng.

Nhưng điều không ngờ đến đã xảy ra, tên sát thủ giết người không gớm tay này chẳng những không giết cô mà còn quỳ xổm xuống, một tay đặt nhẹ vuốt mặt cô.

Ngươi muốn làm gì? "Meo....." Ôn Tâm kinh ngạc, là tiếng mèo kêu!

Thì ra cô đã sớm biến thành một con mèo mà đến bản thân cũng không kịp nhận ra. Ôn Tâm mừng thầm trong bụng, hèn gì cô có thể nhìn rõ trong bóng tối như vậy. Phù, coi như cái mạng nhỏ này đã giữ lại được rồi.

"Mèo con, đây không phải nơi mi nên đến, về nhà đi. " Lột bỏ sát khí bên ngoài, sự trơ trọi, cô tịch trong đồng tử đen láy của Đường Lăng đã dần dần xuất hiện sinh khí.

Ôn Tâm thờ thẫn nhìn sát thủ đang chùi vết máu cho cô, mặt nạ quỷ lạnh lẽo khủng bố đó, khiến người khác vô thức cảm nhận kiếm hắn là lạnh, tim hắn là lạnh, máu cũng lạnh, nhưng không biết vì sao, đôi mắt ấy, đôi mắt nhìn cô không chuyển dời ấy, ánh lên một tia ấm áp, thoáng chốc đã có thể xoa dịu sự sợ hãi trong lòng cô đối với hắn một cách lạ lùng.

Tên sát thủ này không lạnh lắm. Hắn khiến cô nhớ đến một bộ phim điện ảnh.

Hồ Đạt đã chết, sào huyệt đã diệt, nhiệm vụ đã hoàn thành. Đường Lăng thu kiếm lên, đi thẳng ra ngoài hang cốc, Ôn Tâm không nghĩ ngợi gì mà đi theo ngay.

Trong miếu hoang, cỏ dại mọc rậm, rách nát cũ kỹ, xung quanh giăng đầy mạnh nhện và rong rêu, dường như đã bỏ phế rất lâu, nhưng dùng để che mưa đỡ gió, tá túc một đêm thì vẫn còn được.

Đường Lăng nhóm lửa phía dưới tượng phật, sau đó ngồi xuống đất, từ từ tháo mặt nạ xuống, để lộ gương mặt trẻ trung tuấn tú. Đôi mày như kiếm, mắt như châu ngọc, sóng mũi cao, làn da ngâm đen, giữa mày lộ ra khí chất ưu uất.

Tiếp đó, hắn lấy một miếng lương khô ra khỏi hành lí, vừa đưa đến miệng…

"Meo! " Một con vật nhỏ nhưng có sự hiện hữu mạnh mẽ, tuyệt đối không bị người khác phớt lờ sự tồn tại.

Đường Lăng quay đầu nhìn, con mèo đó đang nhìn chăm chăm thức ăn trong tay y, miệng đang nuốt nước bọt.

Y bèn chia lương khô thành hai miếng, y và con mèo mỗi người một nửa.

"Meo! " Con mèo mừng rỡ kêu lên, sau đó yên lặng ngồi bên cạnh ăn phần mình, thỉnh thoảng lại ngóc đầu nhìn nhìn y, ánh mắt chạm nhau rồi lại quay đi, trong lòng Đường Lăng có một cảm xúc kỳ lạ, nhưng lại chẳng nói ra được nguyên nhân. Cứ như thế yên lặng nhìn nhau rồi cúi đầu ăn tiếp, một bữa cơm kết thúc trong bầu không khí dị thường.

Ăn no rồi, thì phải ngủ thôi!

Mèo con tìm vị trí thoải mái bên cạnh hắn và nằm cuộn lại, đôi mắt khẽ nhắm hờ. Đây là lần đầu ngủ bên ngoài, trong lòng không khỏi lo sợ, nhưng nghĩ tới gần sát cạnh có người nằm chung với mình, nó mới ngủ yên ổn một chút, có một chút cảm giác an toàn nho nhỏ.

Đường Lăng cúi đầu nhìn cuộn lông trắng mềm mượt, hệt như quả bóng đang nằm cuộn bên cạnh mình, gần đế nổi hình như cảm giác được hơi thở và nhịp đập rất khẽ , rất nhẹ, rất nhu, rất an tâm của nó.

Bởi vì là mèo nên không cần đề phòng, không có sát khí. Đường Lăng nhắm mắt lại, bắt đầu ngưng thần tịnh khí, luyện nội công.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.