Say Năm Tháng

Chương 2: Q.2 - Chương 2: Năm đó như giấc mộng tam sinh (2)




Truyền thuyết, uống nước Vong Xuyên có thể quên hết mọi thứ.

Nhìn dưới cầu Nại Hà, nước Vong Xuyên vẩn đục vô cùng, Vị Hi cười. Mấy vạn năm, nàng chưa từng rời Nam Minh nửa bước. Tại nơi được gọi là chân trời, nàng vẫn bảo vệ Vô Ưu Tuyền tinh khiết nhất thế gian giống như tính mạng của mình.

Ở trong mắt các thần tiên, nàng thiêng liêng thuần khiết giống như Vô Ưu Tuyền, không thể chịu được bất kỳ tỳ vết nào. Nhưng giờ phút này, nàng đứng ở bờ sông Vong Xuyên bẩn thỉu hôi thối nhất.

Lẽ nào đúng là thiên ý như thế ư, khiến cho nàng do dự giữa hai bên?

Âm phong Minh giới thổi tới làm bạch y nàng bay loạn, tư thế thiên nhân làm tất cả linh hồn Địa phủ cũng không nhịn được mà liếc mắt. Vong Xuyên sóng lớn nhấp nhô, vô số ánh mắt giằng co từ trong nước, gắt gao nhìn chăm chú vào nàng, giống như là đang kêu gọi nàng gia nhập vào đó.

Nàng thở dài một cái, yếu ớt, nhẹ đến nỗi dường như không nghe được.

“Hi Di tiên tử, người nên lên đường.” Hai thiên tướng phụ trách áp tải nàng thúc giục.

Vị Hi quay đầu cười yếu ớt: “Có thể để cho Vị Hi trước. . . . . . trước khi xóa đi trí nhớ được gặp hắn một lần, tâm nguyện Vị Hi đã hoàn thành, cám ơn hai vị .”

“Tiên tử không cần phải khách khí. Lấy tư chất thông minh của tiên tử, cho dù là bị giáng chức làm người phàm, cũng nhất định có thể trở lại thiên giới lần nữa, chúng ta cũng hi vọng tiên tử có thể sớm ngày trở lại.”

“Thật sự?” Ánh mắt Vị Hi biến ảo khôn lường, bên trong mang theo nhớ nhung sâu đậm.

Có thể trở lại Thiên giới lần nữa hay không, đối với nàng mà nói căn bản không quan trọng nữa, nàng chỉ không muốn quên hắn, Tuyên Ly, Tuyên Ly. . . . . .Namtử này rõ ràng tổn thương nàng sâu vô cùng, lại khiến nàng không thể không yêu. Riêng lần trừng phạt của Thiên đế đối với nàng, nàng không thể chấp nhận: tẩy đi tất cả trí nhớ về Thiên giới, giáng xuống phàm trần.

Nếu ngay cả trí nhớ nàng trân quý nhất cũng không lấy được, còn sống cũng đâu còn ý nghĩa gì!

Vị Hi ngưng mắt nhìn hoa bỉ ngạn đỏ rực đang nở bên bờ, trong bụi hoa kia đá Tam Sinh màu xanh lẳng lặng đứng nghiêm, nhìn hết thảy các linh hồn qua lại. Ánh mắt của nàng dừng trên đá Tam Sinh một lúc, lại quay đầu về phía Vong Xuyên.

Dường như không được báo trước, thân ảnh màu trắng nhỏ bé như Hồ Điệp giương cánh bay lên, nàng không chút do dự, quyết tuyệt nhảy vào Vong Xuyên, trong nháy mắt liền bị nước sông nuốt trọn.

Lũ ác linh bị giam cầm ngàn vạn năm thật lâu không ngửi được hơi thở tươi mới như vậy, hơn nữa còn là tiên khí mà Minh giới không có, bọn chúng tựa như ác quỷ đói vồ mồi mà lên, điên cuồng xé rách thân thể Vị Hi. Vị Hi cảm giác mình bị xé thành ngàn vạn mảnh vụn, mũi dùi đâm xuyên tâm thấu xương, đau đớn xâm nhập mỗi một tấc da thịt nàng, nàng gần như ngất đi.

“Tiên tử!”

“Hi Di tiên tử!”

Thanh âm lo lắng của Thiên tướng môn một lần lại một lần vang vọng bên tai Vị Hi, nàng không trả lời, vẫn duy trì mỉm cười ung dung bình tĩnh. Nàng không hối hận với quyết định của mình, coi như đời đời kiếp kiếp ở chỗ này bị đau khổ, cũng tốt hơn để cho nàng vĩnh viễn quên hắn. So với nỗi thống khổ phải quên hắn, kết quả như thế đâu thể tính là gì.

Thanh âm thỏa mãn của lũ ác linh tham lam, thanh âm nước sông gột rửa bụi bặm, thanh âm thiên tướng môn gọi tên nàng, tất cả đan xen nhau, hỗn độn, đã không còn phân rõ nữa, mùi hôi thối rữa nuốt trọn nàng, vĩnh viễn rơi vào bóng tối. . . . . .

Mở mắt, bên cạnh là cánh hoa bỉ ngạn đỏ tươi như máu. Tiếng gầm gừ của lũ ác linh đã không còn, nhưng là loại bóng tối sợ hãi vẫn ở bên người nàng không thể xua tan. Vừa nghĩ tới mùi hôi thối rữa trong Vong Xuyên, nàng lại buồn nôn. Bởi vì một động tác này của nàng, chạm tới mỗi một tấc da thịt, đau đớn từ trong xương tràn ra ngoài.

“Vị Hi, muội tội gì phải làm khó mình như vậy!” Thanh âm yếu ớt từ bên cạnh nàng bay tới, kèm theo một tiếng thở dài.

Vị Hi quay đầu, một nữ tử khoác áo đen đang đứng cách nàng không tới một trượng, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, ánh mắt cũng là thê lương. Tóc đen dài tới mắt cá chân của nàng ta bị gió thổi bay, lướt nhẹ trên những cánh hoa bỉ ngạn, có vẻ lộng lẫy mà quỷ dị.

“Tỷ tỷ?” Thanh âm Vị Hi khàn khàn, “Vi Sương tỷ tỷ. . . . . .”

Mạnh Bà ngồi xổm người xuống, yêu thương vuốt ve mái tóc dài của Vị Hi, “Tỷ muội hai người chúng ta, đã vạn năm không gặp. Chưa từng nghĩ đến gặp mặt lần này lại là dưới tình huống như thế.”

Vị Hi không biết nên nói thế nào. Vi Sương nhất định rất thất vọng về nàng.

Nàng và Vi Sương là tỷ muội ruột, vạn năm trước Thiên đế lệnh cho hai nàng trông chừng Vô Ưu Tuyền cùng sông Vong Xuyên, Vi Sương thân là tỷ tỷ cam nguyện lựa chọn Minh giới âm u vì muốn đem cơ hội ở lại Thiên giới nhường cho nàng. Cho nên, nàng thành Hi Di tiên tử thuần khiết nhất Thiên giới, Vi Sương chỉ có thể là Mạnh Bà vĩnh viễn canh giữ bên cầu Nại Hà, sẽ không còn nhìn thấy ánh mặt trời.

Vi Sương hy sinh lớn như vậy, đổi lấy cũng là kết quả như thế. Đổi lại là ai cũng sẽ đau lòng.

Trong lòng Vị Hi rõ ràng, thời điểm thiên tướng đưa nàng chuyển thế, Vi Sương không ra gặp nàng, là sợ nàng khó chịu.

“Tỷ tỷ, là tỷ đã cứu muội?” Vị Hi rũ mắt nhìn xuống, “Tại sao phải cứu muội?”

“Tại sao cứu muội? Hừ, nếu như muội không phải là muội muội ta, ta mới lười quản muội! Muội chỉ vì một nam nhân lại đi tìm cái chết? Sớm biết như vậy ngay từ đầu ta đã không để muội ở trên Thiên giới!”

“Nhưng muội yêu hắn!”

“Cũng bởi vì như vậy?”

“Vâng, cũng bởi vì như vậy.”

Vi Sương lắc đầu một cái, nhàn nhạt, bất đắc dĩ nói ra một sự thật: “Hắn không chết, cho nên muội cũng không cần vì hắn mà bận tâm. Ngược lại là muội, nhảy vào Vong Xuyên như vậy, cùng người chết không có gì khác biệt.”

Vị Hi không chú ý ý tứ nửa câu sau của Vi Sương, vừa nghe nói Tuyên Ly không chết, ánh mắt của nàng như ánh nến trong đêm tối chợt bừng sáng, bên trong như có ngọn lửa đang nhảy múa, “Hắn không chết? Tuyên Ly không chết sao? Điều này sao có thể, muội tận mắt nhìn thấy hắn. . . . . .”

“Muội tận mắt nhìn thấy hắn bị năm đạo Thiên Lôi bổ trúng, hôi phi yên diệt, phải không? Muội còn ép ra một hồn một phách của mình, cho hắn thủ Trấn Thiên Kiếm, phải không?”

“Muội. . . . . . Thì ra tỷ cũng biết.” Vị Hi cúi đầu.

Hai thiên tướng áp tải nàng coi như thông tình đạt lý, cho phép nàng đi Thiên Ma Uyên gặp Tuyên Ly trước khi tới Địa phủ. Tuyên Ly đối với nàng vẫn lạnh nhạt trước sau như một, thậm chí đôi mắt hắn không liếc nàng dù chỉ một cái. Nhìn thấy Tuyên Ly bị trói ở trên Thiên trụ, lòng của nàng dường như đau đến vặn vẹo, hận không thể thay hắn chịu đựng hết thảy.

Mà Tuyên Ly cũng chỉ lạnh lùng liếc nàng một cái, nói câu”Ta không muốn nhìn thấy cô, cô đi đi”, khi đó lần đầu tiên nàng chất vấn, mình sống lâu như vậy là vì cái gì. Nàng vô cùng đố kỵ với thanh kiếm bị Tuyên Ly cắm ở Thiên Ma Uyên, trong lòng hắn, nàng còn không bằng một thanh kiếm. Trước khi chết hắn hi vọng Trấn Thiên Kiếm phụng bồi mình, nhưng căn bản vẫn không muốn nhìn thấy nàng.

Khi đó, nàng hạ quyết tâm. Nếu Tuyên Ly yêu quý kiếm của hắn như vậy, sau cái chết của Tuyên Ly nàng sẽ không cho phép bất kỳ người nào khác giữ Trấn Thiên Kiếm làm của riêng, nàng muốn đời đời kiếp kiếp thay hắn coi chừng Trấn Thiên Kiếm.

Thừa dịp thiên tướng không chú ý, nàng chịu đựng nỗi đau đớn xé tâm từ trong cơ thể xé ra một hồn một phách, đặt vào trong Trấn Thiên Kiếm. Khuôn mặt của nàng bởi vì đau khổ trở nên tái nhợt giống như y phục trên người, nhưng nàng vẫn rất vui vẻ, rốt cục nàng có thể vì hắn làm một chuyện cuối cùng này.

Không nghĩ tới, hết thảy vẫn không thể gạt được Vi Sương, tỷ tỷ thân cận nhất của nàng.

Vi Sương khinh miệt cười cười: “Tuyên Ly là ai? Hắn là Chiến thần đủ để chấn nhiếp Lục giới! Thiên đế muốn ngồi vững ở cái ghế chúa tể của Lục giới, hắn làm sao có thể dễ dàng buông tha cho Tuyên Ly! Hừ, nếu nói hôi phi yên diệt thì cũng chỉ là một cái cớ thôi, Tuyên Ly vẫn sống rất tốt, ở trong trận rối loạn này người vô tội duy nhất chết oan chỉ có muội! Buồn cười muội còn ngu ngốc nhảy xuống Vong Xuyên.”

“Như vậy Tuyên Ly hắn. . . . . .”

“Muội rời Thiên Ma Uyên không lâu, Thiên đế liền phái người mang nguyên thần của hắn đi. Ngàn năm một lần luân hồi, hiện tại sợ là hắn đã ra đời ở nơi nào đó dưới phàm trần.”

“Hắn không chết, hắn không chết. . . . . .” Vị Hi lẩm bẩm, bất tri bất giác nước mắt đã tràn ra hốc mắt. Nàng từ từ đi tới bên cạnh đá Tam Sinh, “Hắn không chết là tốt rồi, chờ một ngày kia hắn sống lại, trở lại Thiên giới, Trấn Thiên Kiếm nhất định sẽ lại thấy ánh mặt trời. Tỷ tỷ, tỷ biết không, muội rất vui vẻ, muội thay hắn bảo vệ Trấn Thiên Kiếm.”

“Vậy muội thì sao?”

“Muội?” Vị Hi cúi đầu, giống như không phải là đang nói chính nàng, “Đúng vậy, muội làm sao lại quên mất, hiện tại muội đã là cô hồn dã quỷ.”

Vi Sương sững sờ chốc lát, thì ra là Vị Hi đã chú ý tới, làm khó nàng còn có thể lạnh nhạt như thế. Ngay từ lúc nhảy vào Vong Xuyên, thân thể Vị Hi cũng đã bị ác linh gặm nuốt sạch sẽ, vĩnh viễn ở lại thế gian vẩn đục ấy. Mà Vị Hi hiện tại thiếu mất một hồn một phách, ngay cả một quỷ hồn cũng không phải, càng đừng nói đến chuyện đầu thai chuyển thế.

Vi Sương là người trông chừng Vong Xuyên, trong năm tháng vạn năm nàng đã chết lặng, mùi hôi thối của Vong Xuyên đối với nàng mà nói căn bản không tính là cái gì, những thứ kia ác linh đối với nàng cũng kiêng kỵ ba phần. Nhìn trong Lục giới, cũng chỉ có nàng có thể đem Vị Hi từ trong Vong Xuyên ra.

Vị Hi nói: “Như vậy không phải là rất tốt sao, muội không phải xóa đi trí nhớ, không phải bị giáng xuống phàm trần, không phải quên hắn. . . . . . Tỷ tỷ, để cho muội giúp tỷ đi, ngàn năm vạn năm về sau, tỷ muội chúng ta có thể ở chung một chỗ, không phải là rất tốt sao.”

“Tại sao ta lại có một muội muội như ngươi!” Vi Sương thở dài, “Đừng tưởng rằng ta không biết tâm tư của muội, muội vẫn không bỏ được Tuyên Ly, muốn ở chỗ này chờ hắn luân hồi chuyển thế, đúng không? Đừng nói hắn đã quên muội, coi như hắn còn nhớ rõ muội, muội cho rằng hắn sẽ cảm kích muội sao? Hắn chỉ biết muội thật ngu ngốc !”

Nghe được câu này, ánh mắt Vị Hi chợt trở nên thê lương vô cùng, “Bây giờ muội là cô hồn dã quỷ, linh hồn của muội cũng bị tàn phá không chịu nổi, âm phong Minh giới sẽ dần dần mài đi linh khí của muội, muội cũng không biết mình có thể chờ hắn hay không. Tỷ tỷ, tỷ giúp muội một lần đi.”

“Ta sẽ không giúp muội!”

“Tỷ tỷ. . . . . .”

“Chớ nói nhiều, sứ giả chiêu hồn sắp dẫn một nhóm vong linh tới đầu thai, trước hết muội cứ tránh mặt đi, ta đi.”

“Tỷ tỷ!”

Vi Sương không quay đầu thẳng bước mà đi, nàng thật vất vả mới hạ quyết tâm. Tuyên Ly đã khiến cho Vị Hi tổn thương quá nhiều, Vị Hi là muội muội duy nhất của nàng, nàng không muốn ngay cả quỷ Vị Hi cũng không làm được.

Nhưng Vi Sương làm sao cũng không nghĩ đến, chung quy nàng vẫn không thể nào tàn nhẫn như vậy được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.