Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa

Chương 31: Chương 31: Yêu lại từ đầu.




Hiểu Đồng hẹn với Tuấn Kiệt gặp nhau tại quán cá phê, cô đến sớm nhưng không ngờ Tuấn Kiệt lại đến sớm hơn. Cô thấy Tuấn Kiệt thì mĩm cười giả vờ hỏi:

- Sao anh đến sớm vậy, nôn nóng muốn gặp em thế sao, nhớ em à.

Tuấn Kiệt nghe cô hỏi thì phá lên cười nói:

- Anh có nên nhớ người đã bỏ rơi anh mà ra về với người yêu hay không.

- Em xin lỗi, anh cũng biết tình huống lúc đó mà. Em đâu còn lựa chọn nào khác - Hiểu Đồng cười hối lỗi.

- Anh đùa thôi, là tại anh hại em. Nếu anh không đưa em đến đó thì em làm sao bị người ta vu oan như thế. Đã vậy anh còn không thể đứng ra giúp gì được cho em.

Tuấn Kiệt cười buồn nói, ngừng lại một lát, cậu nheo mắt nhìn cô trêu chọc:

- Không ngờ em lại là bạn gái của tổng giám đốc tập đoàn. Nếu đám cưới phải gửi thiệp cho anh đó. Mà này, nếu không nhờ anh đưa em đến đó thì làm sao em lại được nhận một lời cầu hôn như thế chứ. Có phải em nên cảm ơn anh không?

- Anh đang trêu em à – Hiểu Đồng cong môi hỏi.

Tuấn Kiệt phá lên cười trước gương mặt có vẻ giận dỗi của Hiểu Đồng. Rồi cậu cố gắng nín nhịn không cười nữa nói:

- Anh quyết định nhận lời làm nhà nhiếp ảnh cho sản phẩm lần này.

- Vậy sao – Hiểu Đồng mừng rỡ nói – Vậy lời đề nghị của em anh thấy sao.

- Này! ANh có cảm giác mình đang bị lợi dụng thì phải – Tuấn Kiệt nhăn mày làm ra vẻ ấm ức.

Hiểu Đồng cười hì hì nói:

- Có qua có lại, chẳng phải anh đã dung em để chọc tức Anh Kỳ hay sao? Em còn chưa truy vấn mối quan hệ của hai người nữa.

- Được rồi, anh thua. Xem như em lợi hại….- Tuấn Kiệt muốn lãng tránh vấn đề này nên đầu hang sớm.

Cả hai người đều phá ra cười.

Trong công viên mát mẻ vào buổi sáng trời, Hiểu Đồng dắt bé Phong và bé Đường vào đây dạo chơi. Bầu không khí thật thanh tịnh, mát mẻ, họ chọn một bãi cỏ ngồi chơi. Hiểu Đồng ngồi đọc truyện cho hai đứa bé nghe. Bỗng từ xa có một chàng trai dánh người cao lớn, gương mặt cực kì đẹp trai, nụ cười nữa miệng nhếch lên khiến cho mấy cô gái đi dạo gần đó phải ngẩn ngơ ngắm nhìn. Cậu tiến thẳng đến chỗ ba người ngồi một cách chậm rãi bình thản.

- Xin chào – Chàng trai lên tiếng khi còn cách họ ba bước nữa.

Cả ba người nhìn lại người đó. Nụ cười tươi rói hút hồn, mái tóc bồng bềnh phất phơ dưới gió đầy sức sống. Một chiếc áo sơ mi đi chung với cái quần bò đầy giản dị nhưng lại làm nổi bật sự quyến rũ của người bận.

Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của chàng trai, cô mím môi chớp mắt nhìn. Nhưng bé Đường thì mừng rỡ reo lên:” Anh Vĩnh Phong” rồi nhảy chân sáo đến bên Vĩnh phong. Cậu cúi đầu cười xoa đầu bé Đường nói:

- Bé Đường ngoan lắm, anh có món quà muốn tặng bé Đường, đi theo anh.

Nói rồi nắm tay bé Đường bỏ đi, không thèm hỏi ý kiến Hiểu Đồng một câu. Lát sau cậu và bé Đường trở lại, bên cạnh có một chiếc xe đạp nhỏ vừa vặn với bé Đường. Bé Đường từng bước tập tễnh trên bàn đạp, còn Vĩnh Phong đang giúp bé Đường giữ vững tay lái, cả hai đều cười thích thú, nhất là bé Đường. Bé Phong thấy thế cũng chạy đến đòi, được Vĩnh Phong đặt ở sau xe. Chỉ có Hiểu Đồng ngồi đó lặng lẽ nhìn ba người chơi vui vẻ, bất giác khẽ cười.

Trước đây, khi Hiểu Đồng tập xe đạp cho Vĩnh Phong, cả hai quyết định khi về sẽ mua cho bé Đường một chiếc xe đạp làm quà. Nhưng họ chẳng có dịp đi mua thì đã chia tay nhau. Sau này Hiểu Đồng cũng có mua cho bé Đường một chiếc nhưng mà cô lại bận rộn không thể dạy bé Đường tập, cho nên chiếc xe đành dẹp bỏ. Không ngờ Vĩnh Phong vẫn nhớ. Hiểu Đồng thấy bé Đường thích chiếc xe như vậy cũng không từ chối món quà này.

Khi đi về, Vĩnh Phong vẫn đi theo ba người bọn họ, thấy vậy Hiểu Đồng mới lên tiếng:

- Anh đi theo làm gì? Mau về đi.

- Anh là bạn bé Đường mà, lúc nãy bé Đường đã mời anh đến nhà ăn cơm, phải không bé Đường – Vĩnh Phong cố ý trả lời lớn và hỏi bé Đường làm bé Đường nghe thấy liền trả lời:

- Dạ phải.

Rồi bé Đường đang ngồi trên xe đạp được Hiểu Đồng dắt về liền lắc lắc tay Hiểu Đồng nũng nụi nói:

- Chị, chị bảo rằng nhận quà của ai thì phải biết cảm ơn. Anh Vĩnh Phong bảo muốn cảm ơn anh thì mời anh đến nhà ăn cơm. Mình mời anh ấy ăn cơm nha chị.

Hiểu Đồng nghe thấy thế liềm liếc Vĩnh Phong một cái thật sắc, Vĩnh Phong vờ như không hìn thấy, ngẩng mặt nhìn trời huýt sáo.

- Được rồi. Nhưng chỉ lần này thôi đó nha – Hiểu Đồng cố ý nói lớn để kẻ đi bên cạnh nghe thấy.

Nhưng sau khi ăn cơm xong, Vĩnh Phong vẫn không chịu về mà còn ở lại chơi đùa với bé Phong. Hiểu Đồng rửa chén xong trở ra thấy vậy thì cau mày nhìn Vĩnh Phong hỏi:

- Sao anh còn chưa chịu về.

- Em cũng thấy lúc nãy anh đi bộ đến đây mà. Anh vừa mới ăn xong, không thể vận động nhiều được, sẽ ảnh hưởng đến dạ dạy. Mà dạ dày anh vốn không tốt – Vĩnh Phong mĩm cười giải thích.

- Vậy thì đi taxi.

- Anh không đem theo tiền – Vĩnh Phong nheo mắt nhìn cô cười trả lời.

- Em cho anh mượn vậy.

- Anh không thích nợ ai.

- Vậy em cho luôn anh được chưa.

- Anh không tùy tiện nhận ơn huệ của người xa lạ - Vĩnh Phong nhún vai trả lời.

Hiểu Đồng bực tức nhìn Vĩnh Phong, cô chẳng thể nào nói lại anh. Đành giận dữ xua bé Đường và bé Phong lên lầu đi ngủ. Nhưng đến khi cô trở xuống, Vĩnh Phong vẫn còn ngồi gác chân xem tivi thật thoải mái.

- Sao anh còn chưa chịu đi nữa, giờ này bao tử anh cũng đã tiêu hóa hết rồi – Hiểu Đồng khó chịu lên tiếng hỏi.

Vĩnh Phong mĩm cười đứng dậy, cho hai tay vào túi quần, nở nụ cười quyến rũ đầy mê hoặc nhìn Hiểu Đồng nói:

- Anh tên là Triệu Vĩnh Phong, là bạn của bé Đường. Lần đầu tiên gặp mặt anh đã thích em rồi, anh quyết định sẽ đeo đuổi em.

- Anh ấy nói như vậy à – Minh Thùy và Đình Ân đều ngạc nhiên kêu lên.

- Ừhm – Hiểu Đồng gật đầu rồi cầm tách cà phê đưa lên mũi hương thơm của cà phê rồi mới nhấp một ngụm.

- Woa….Anh Vĩnh Phong thật là tuyệt, em thiệt là ngưỡng mộ chị quá đi. Cứ như trong mơ vậy – Minh Thùy chấp hai tay lại mắt lim dim, vẻ mặt mơ màng khiến Hiểu Đồng và Đình Ân nhìn cô bé mà phì cười.

- Cậu tính sao? – Đình Ân ngước mắt nhìn Hiểu Đồng hỏi.

- Mình đã chọn rồi – Hiểu Đồng cười buồn nói.

- Chọn rồi thì chọn lại – Đình Ân bèn nói – Mình biết anh Vĩnh Thành rất tốt, vì cậu mà anh ấy phải chịu nhiều thiệt thòi, nhưng hiến thân không phải là cách báo đáp tốt nhất đâu. Cái anh ấy cần là trái tim cậu, nhưng cậu lại không thể cho anh ấy. Vậy thì hãy chọn cách báo đáp khác đi, nếu không thì chỉ càng làm anh ấy đâu khổ nhiều hơn mà thôi.

- Mình biết, nhưng ngoài lựa chọn ở bên anh ấy mãi mãi mình còn gì có thể báo đáp anh ấy đây chứ

Anh ấy là người có tất cả, vậy thì làm sao mình báo đáp cái khác đây – Hiểu Đồng đau buồn nói – Huống hồ cái anh ấy cần chính là mình.

Đình Ân nghe Hiểu Đồng nói thì đành thở dài, im lặng. Minh Thùy vẫn cứ nghĩ Hiểu Đồng sẽ quay về với Vĩnh Phong, nghe vậy thì không khỏi hụt hẫng, cuối đầu buồn bã.

- Thật trùng hợp – Tiếng nói vang sau lưng cả ba người con gái làm họ giật mình.

Họ quay đầu nhìn lại thì thấy ba anh chàng vô cùng đẹp trai đang cười với họ: Vĩnh Phong, Quốc Bảo và Thế Nam.

- Có thể ngồi chung không? – Vĩnh Phong cười hỏi.

- Dạ được – Minh Thùy mừng rỡ nói, cô bé vẫn chưa có dịp diện kiến Thế Nam và Vĩnh Phong, nhưng bẩm sinh thấy trai đẹp là mê, liền gật đầu đồng ý, nhưng mắt liếc nhìn Quốc Bảo nói – Nhưng không có chỗ cho những kẻ theo đuôi.

- Vậy anh tự tìm chỗ ngồi – Quốc Bảo không hề phật ý trước câu nói của Minh Thùy, cậu kéo một cái ghế ngồi kế bên Minh Thùy, chưng ra bộ mặt nham nhở nói – Theo đuổi con gái cần mặt dày, càng dày càng tốt. Đó là phương châm của anh.

Minh Thùy nguýt cậu một cái rồi quay qua nhìn hai anh chàng đẹp trai còn lại. Vĩnh Phong cũng nhanh chóng kéo ghế lại ngồi cùng Hiểu Đồng. Chỉ còn một chỗ trống bên cạnh Đình Ân, Thế Nam cũng không khách sáo mà ngồi ngay vào. Minh Thùy nhìn hai anh chàng đẹp trai đã yên vị thì liền lên tiếng:

- Xin chào! Em là Minh thùy, hai anh có thể tự giới thiệu không?

- Chào em! Anh là Vĩnh Phong.

- Anh là Thế Nam.

- Hả vậy là … - Minh Thùy vừa kêu lên vừa nhìn về phía Đình Ân và Hiểu Đồng với vẻ thất vọng vô cùng.

Quốc Bảo phá lên cười trêu:

- Có cần anh cho em mượn thao úp mặt không?

Minh Thùy lườm Quốc Bảo một cái khiến cậu im lặng, nhưng sau đó nhướn mày thách thức. rồi hai đứa trẻ này thi nhau đấu mắt, chẳng ai chịu thua ai.

- Mình có chút chuyện, mình về trước đây – Hiểu Đồng vội vàng lẩn tránh, cô đứng dậy ra về.

- Vậy, mình cũng về trước đây – Vĩnh Phong cũng đứng dậy thong thả cười chào mọi người – Lần khác chúng ta nói chuyện.

- Anh Vĩnh Phong cố lên, em ủng hộ anh – Minh Thùy hớn hở reo lên.

- Cám ơn em, em gái, em dễ thương lắm - Vĩnh Phong quay đầu nhìn Minh Thùy nháy mắt cười khen ngợi.

Được Vĩnh Phong khen Minh Thùy khoái chí cười tươi nhưng sau đó cô gặp ngay bộ mặt nham nhở của Quốc bảo liền bĩu môi nói:

- Đúng là quỷ ám mà.

Cô bực tức đứng dậy nói:

- Chị! Em về trước đây.

Nói rồi cô đứng dậy bỏ đi một nước. Quốc Bảo cũng đứng dậy gãi đầu nói:

- Thật ngại quá, em cũng về trước đây.

Nói rồi vội vàng đuổi theo Minh Thùy. Minh Thùy ra tới đường liền quẩy tay tìm taxi, một chiếc taxi chờ tới, cô vừa mở cửa ra thì bị một cánh tay kéo lại. Quốc Bảo đưa một tờ polime 200 ngàn cho tài xế nói:

- Làm phiền chạy đi.

Tất nhiên người tài xế liền rồ ga chạy mất. Minh Thùy tức giận trợn mắt nhìn Quốc Bảo hỏi:

- Anh làm vậy là sao.

- Anh chở em về - Quốc Bảo chỉ đáp gỏn lọn 4 chữ.

- Không thèm, chẳng thà tôi đi xe buýt – Nói rồi cô quay lưng bước đến trạm xe buýt.

- Anh thật không hiểu, một người vừa đẹp trai thông minh sáng sủa như anh mà em lại không ưng thì thật là lạ. Chắc không phải em thích người cùng giới chứ - Quốc Bảo cười trêu – Chắc là vậy rồi, nếu vậy em phải dán giấy lên trán báo cho người ta biết tránh tình trạng bị theo đuổi như vầy.

Minh Thùy tức giận vô cùng, cô đứng lại bậm môi nói:

- Anh nói ai bị đồng tính hả.

- Thì em chứ ai .

- Xíiiiiiiiiiii! Anh mà thông minh sáng sủa à. Phải rồi sáng sủa, chiều sủa tối sủa, nửa đêm tru.

- Em……

- Không phải sao? Anh nói anh thông minh. Vậy tôi hỏi anh con chuột nào đi bằng hai chân.

- Chuột Mickey – Quốc bảo nghiêng đầu nghĩ một cái liền trả lời.

- Vậy con vịt nào đi bằng hai chân.

- Vịt Donan – Quốc Bảo không cần suy nghĩ cũng đưa ra được câu trả lời nhanh chóng.

Nhưng Minh Thùy đã phá ra cười:

- Haha….vậy mà bảo mình thông minh. Ngay cả con nít lên ba cũng biết được tất cả các con vịt đều đi bằng hai chân. Hóa ra trí thông minh của anh chỉ bằng một đứa bé ba tuổi mà thôi.

Quốc Bảo bị Minh Thùy chơi khâm, cậu tức lắm nhưng cũng đành nuốc cục tức xuống bụng. Sau đó cười ranh ma nói:

- Ít ra thì em cũng công nhận là anh đẹp trai đúng không?

Minh Thùy liền bị tắt nụ cười ngay lặp tức, cô hậm hực đi tới trạm xe buýt. Quốc Bảo cười đắc ý ung dung bỏ tay vào túi bước theo sau.

Khi cả hai cùng lên xe buýt, Minh Thùy để mặc Quốc Bảo trả tiền xe, còn cô tìm ghế ngồi. Thật may là còn một cái ghế, cô liền ngồi xuống, mặc kệ cho Quốc Bảo đứng kế bên. Lát sau, xe bắt đầu chật chội, Quốc Bảo bị ép đứng sát vào người Minh Thùy khiến cô bực bội. Cô nghĩ ra một kế chơi khâm cậu, cô đưa tay về phía trước. Một cô gái cũng khá xinh mặc một chiếc váy đứng trước Quốc Bảo bị Minh Thùy đưa tay vỗ vào mông một cái. Cô ta quay lại nhìn thấy Quốc Bảo thì hiểu lầm là cậu làm. Quốc bảo nhìn thấy cái trò của Minh Thùy nhưng chẳng biết nói sao, đàng cười ngượng với cô gái. Cô gái này thấy anh chàng trước mặt quá đẹp, lại thấy nụ cười hút hồn của cậu thì thẹn cả mặt, cúi đầu. làm Minh Thùy một phen mừng hụt.

Nhưng sau đó, cô gái làm như vô tình cứ dựa sát người vào Quốc Bảo khiến cậu dở khóc dở cười chẳng biết làm sao. Tuy rằng từ trước đến nay con gái tiếp cận cậu khá nhiều, nhưng chưa bao giờ có tình huống này. Cho nên cậu chỉ biết trân mình chịu trận.

Xuống đến xe, Minh Thùy không còn lấy tay che miệng nín cười nữa, cô nhìn bộ mặt đỏ bừng xấu hổ của Quốc Bảo thì cười thật to, đến chảy cả nước mắt. Quốc Bảo vừa tức giận, vừa xấu hổ quát:

- Không được cười nữa.

- Tôi cứ cười đấy – Minh Thùy nhướn mày thách thức.

Ngay sau đó cô bị một bàn tay khỏe mạnh lôi lại, một nụ hôn đã nhanh chóng đặt trên môi cô.

Vĩnh Phong theo đuôi Hiểu Đồng đi qua phía bên kia đường chờ đợi xe buýt trông thấy Quốc Bảo và Minh Thùy đi ra. Vĩnh Phong đứng sát sau lưng Hiểu Đồng cố tình gợi chuyện:

- Em có thấy hai người đó đẹp đôi không?

Nhưng thái độ của Hiểu Đồng vô cùng lạnh nhạt, cô không nói gì, còn cố ý nhích người tránh xa Vĩnh Phong. Vĩnh Phong cũng không nói gì, miệng khẽ mĩm cười, hai tay chắp sau lưng, huýt sáo ….lại tiến sát sau lưng Hiểu Đồng. Hiểu Đồng tức giận quắc mắt nhìn về phía sau mình, nhưng gương mặt kia vẫn dưng dưng huýt sáo, vẻ không hề để ý gì đến cô.

Hiểu Đồng hậm hực chờ xe buýt tới, cô cứ thế tiến lên xe buýt không thèm nhìn về kẻ phía sau. Xe buýt rất trống, nhưng Hiểu Đồng cố tình ngồi vào phía bên trong một chiếc ghế có người rồi. Người ngồi đó là một bà cô xồm xồm, trông vẻ mặt rất phơi phới. Hiểu Đồng cứ nghĩ như thế thì sẽ thoát được cái tên mặt dày kia, nào ngờ …

- Chị ơi, chị có thể nhường em ghế này không? Em muốn ngồi gần “chị gái” mình .

Bà cô xồm xồm nghe Vĩnh Phong gọi mình là chị thì thích lắm, lại thấy đó là một chàng trai vô cùng khôi ngô, nụ cười tỏa sáng hút hồn người. Lại nghe giọng nói ngọt ngào với quan hệ chị em với cô gái ngồi cạnh mình. Nên vui vẻ nhường ghế.

Hiểu Đồng nghe cái kẻ dẻo miệng kia nói thế, cô tức đến ghẹn họng nhưng chẳng thể làm gì được. Muốn bỏ đi nhưng đã bị Vĩnh Phong ngồi vào chặn lại. Cô quyết định không ngó ngàng gì tới kẻ đeo bám kia. Nhưng lát sau cô thấy Vĩnh Phong đưa tay lên xoa xoa trán, mặt nhăn nhó có vẻ khó chịu, cô vội hỏi:

- Anh bị say xe à.

- Chắc thế, lâu rồi anh không đi – Vĩnh phong khó nhọc trả lời.

- Vậy thì trạm tới anh xuống đi – Hiểu Đồng bèn khuyên.

- Không thích – Vĩnh Phong hờn dỗi nói.

- Vậy bây giờ phải làm sao – Hiểu Đồng thở dài nói, cái thói ngang bướng này cô biết rõ lắm.

- Đưa tay cho anh – Vĩnh Phong cười gian xảo nói, rồi không đợi Hiểu Đồng cậu đưa tay nắm chặt lấy tay cô, đầu tựa nhanh vào vai cô.

- Này – Hiểu Đồng quát lên.

- Aaaaaaaa, nhức đầu quá … - Vĩnh Phong bèn giả vờ khổ sở nói.

Hiểu Đồng đành ngồi im, để mặc tên này giở trò. Cho đến khi về đến nhà, Vĩnh Phong còn lẽo đẽo đi theo, nhưng Hiểu Đồng đã nhanh chóng đóng cửa lại.

Tại quán nước, Thế Nam và Đình Ân vẫn còn ngồi lại bên cạnh nhau, im lặng không ai nói với ai lời nào. Lát sau, Đình Ân mới lên tiếng:

- Thật trùng hợp, không ngờ lại gặp 3 người ở đây.

- Thật ra bọn anh thấy các em ở đây nên mới vào – Thế Nam trả lời.

- Vậy à …

Sau đó lại là một khoảng im lặng rất dài. Cuối cùng Đình Ân đứng dậy nói:

- Em phải về rồi.

- Để anh đưa em về - Thế Nam cũng vội đứng dậy yêu cầu.

- Không cần đâu – Đình Ân từ chối.

- Chỉ lần này thôi, có được không – Giọng Thế Nam có vẻ thành khẩn khiến Đình Ân không nỡ từ chối nữa, cô gật đầu.

Trong cả chuyến đi, hai người chẳng ai nói gì chỉ im lặng. Tới khi xe dừng lại, Đình Ân mới tạm biệt xuống xe, thì Thế Nam lên tiếng hỏi:

- Em và Thiên Minh có tốt không?

- Rất tốt. Em cảm thấy may mắn khi được gặp Thiên Minh – Đình Ân vội trả lời, cô đóng sầm cửa lại đi thật nhanh vào nhà.

Thế Nam nhìn theo bóng dáng Đình Ân đi vào nhau, cảm thấy như bản thân vừa vuột mất một thứ gì đó khiến tim đau nhói. Cậu ngã người ra sau ghế, khẽ nhắm mắt thở ra một tiếng. Cảm giác này có phải là yêu không? Thế Nam không rõ. Cậu đưa bàn tay áp lên trái tim mình, dường như nó đang đập mạnh.

- Chị mau đến đây đi – Tiếng bé Đường vang lên hối thúc trong điện thoại khi Hiểu Đồng vừa tan sở. Hiểu Đồng ngỡ đã xảy ra chuyện gì vội hỏi chỗ rồi đón taxi chạy đến. Khi tìm thấy bé Đường thì mặt mày đã bơ phờ đứng thở không ra hơi. Ngoài bé Đường còn có bé Phong nữa, nhưng hai đứa bé lại đi cùng Vĩnh Phong, đang chơi trò chơi rất vui vẻ.

Thấy Hiểu Đồng chạy đến, bé Phong và bé Đường liền reo lên gọi, chạy đến gần. Đằng xa xa, Vĩnh Phong cho hai tay vào túi quần thong dong đi tới, miệng nở nụ cười hút hồn.

- Mau về thôi – Hiểu Đồng nhìn nụ cười của kẻ đáng ghét kia thì quay lưng đi, cô sợ mình sẽ bị nụ cười ấy thu hút, bèn lạnh lùng nói.

- Ừhm, chúng ta cùng về - Vĩnh Phong cười cười đáp. Rồi nhanh chóng, tay bế bé Phong, tay nắm tay bé Đường, tay kia của bé Đường nắm tay Hiểu Đồng, trong cả bốn người như một gia đình hạnh phúc.

Mọi người nhìn họ đầy ngưỡng mộ.

- Chị đã lâu rồi, mới có cảm giác gia đình – Bè Đường vui vẻ nói, ánh mắt trong sáng cực kì hạnh phúc.

Hiểu Đồng bất giác thấy buồn. Cảm giác gia đình cô không thể nào cho bé Đường được.

Hiểu Đồng cũng không phản đối gì, vì cô biết dù có đuổi Vĩnh Phong cũng không chịu đi. Với lại có kẻ tình nguyện làm tài xế không công cho mình thì dại gì mà không nhận. Nhưng cô tự nhủ lòng, chỉ đến cửa nhà mà thôi… Nhưng cuối cùng Vĩnh Phong vẫn là vào nhà ăn cơm rồi mới thong thả ra về.

Hôm sau, bé Đường và bé Phong được Trúc Diễm dẫn đi chơi bên ngoài sẽ không về nhà. Cho nên Hiểu Đồng cũng không vội về nhà, cô làm hết công việc rồi mới ra về. Nhưng khi vừa đến cửa nhà đã thấy một bóng người ngồi gập xuống bên cạnh cửa. Không cần nghĩ, cô cũng biết là ai. Cô lạnh nhạt nói:

- Hôm nay không có bé Đường và bé Phong làm cớ cho anh vào nhà nữa đâu.

Vĩnh Phong ngẩng đầu nhìn cô không trả lời, cũng không buồn nhúc nhích, trong ánh sáng mơ hồ, Hiểu Đồng không biết rõ Vĩnh Phong nghĩ gì. Hiểu Đồng đứng ngẩng người ra một lúc rồi sau đó mở cửa bước vào nhà. Khi đóng sầm cửa lại. Hiểu Đồng cảm thấy có chút gì đó là lạ, không giống với Vĩnh Phong mọi ngày. Sau đó cô nghe tiếng thở mạnh đầy khổ sở phía sau cánh cửa. Hốt hoảng Hiểu Đồng vội mở cửa ra, lay nhẹ Vĩnh Phong hỏi:

- Có phải anh lại bị đau dạ dày rồi không?

- Em đỡ anh vào nhà – Không chờ Vĩnh Phong trả lời, Hiểu Đồng vội dìu cậu vào nhà.

Khi dìu Vĩnh Phong vào ghế sofa, Hiểu Đồng vội nói:

- Em đi mua thuốc cho anh.

Nhưng Vĩnh Phong đã nắm tay cô kéo ngồi xuống ghế rồi ngã đầu lên chân cô.

- Để anh nằm nghỉ một lát sẽ khỏe thôi.

Hiểu Đồng đành ngoan ngoãn ngồi yên, cô dùng khắn giấy lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt cậu. Lát sau gương mặt hơi tái của Vĩnh Phong dịu lại có chút hồng hào, hơi thở khó nhọc cũng đều đều trở lại.

- Để em đi nấu chút gì cho anh ăn – Cô dịu dàng nói.

- Ừhm! - Vĩnh Phong khẽ gật đầu.

Hiểu Đồng liền đi nấu một chút cháo. Vĩnh Phong đứng tỳ người bên cánh cửa nhìn dáng vẻ lui cui của cô khẽ cười hài lòng. Lát sau tiến đến ôm chặt lấy eo cô, cằm tỳ lên vai của Hiểu Đồng, hít mùi thơm từ cháo.

- Tối nay anh ngủ ở đây được không – Cậu hỏi nhẹ bên tai Hiểu Đồng.

- Anh có thể ra khỏi đây được rồi đó – Hiểu Đồng trừng mắt nhìn cậu nói.

- Anh là bệnh nhân mà – Vĩnh Phong giả vờ yếu đuối nói – Lỡ như anh về nhà mà lại bị đau thì sao. Nhà anh chẳng có ai cả. Còn ở đây có phòng trống mà.

- Vậy thì tốt nhất anh nên vào bệnh viện mà nằm – Hiểu Đồng lạnh nhạt đẩy Vĩnh Phong ra.

- Nếu phải nằm bệnh viện thì anh thà chết còn hơn – Vĩnh Phong quyết liệt cự tuyệt, rồi cậu giả vờ gập người xuống giả vờ bị đau khiến Hiểu Đồng lo lắng, cô thở dài nói:

- Được rồi. Ở lại thì ở lại. Ăn xong rồi nói.

Vĩnh Phong cười híp cả mắt khi nghe Hiểu Đồng đồng ý.

- Mặt em làm sao mà khó chịu vậy – Vĩnh Phong cười cười hỏi.

- Tại vì em bị một con đĩa đeo bám suốt ngày nên khó chịu chứ sao Hiểu Đồng lườm nụ cười xảo quyệt trên môi của Vĩnh Phong một cái rồi cong cớn trả lời.

- Có cần anh bắt nó ra giúp em không? – Vĩnh Phong áp sát Hiểu Đồng, ôm chặt lấy eo cô vuốt nhẹ dọc sống lung xuống khiến toàn than Hiểu Đồng đông cứng lại, tim đập loạn cả lên, mặt đỏ như gấc.

- Không cần anh giúp – Hiểu Đồng xấu hổ đẩy Vĩnh phong ra xa nói – Con đĩa này mặt dày lắm.

- Nhưng anh biết có người mặt dày hơn – Vĩnh Phong tiếp tục cười nói, giang tay ôm chặt Hiểu Đồng lại, không cho cô có cơ hội thoát thân, sau đó hôn nhẹ lên môi cô.

Rồi từ từ liếm nhẹ vàng môi cô, lượn đi mấy vòng thăm dò, cuối cùng xông thẳng vào bên trong khoang miệng cô. Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong bất ngờ tấn công, vừa run rẩy vừa xấu hổ, lại bị cậu đùa giỡn ở đầu môi. Cô không còn sức kháng cự, chỉ đưa tay nắm chặt tay áo Vĩnh Phong giữ không cho bản thân khụy xuống. Rồi lại bị Vĩnh Phong bất ngờ tấn công vào bên trong, không kịp phòng bị, đàng để mặc cái kẻ đáng ghét kia thừa thế xông lên, quét sạch bên trong, cô chỉ có thể cố gắng hít thở không khí đã bị ai kia cướp sạch.

Tới khi Vĩnh Phong buông cô ra, cô đã bị kẻ kia hút cạn hết sức lực rồi đành để mặc kẻ kia ôm lấy mình vuốt ve.

Vĩnh Phong ngồi xuống giường, đặt Hiểu Đồng trên chân mình, đầu cô tựa vào ngực cậu. Cảm giác vừa ngọt ngào vừa hạnh phúc này khiến Vĩnh Phong cười mãi không thôi, càng siết chặt cô vào trong vòng tay như sợ lỏng quá cô sẽ biến mất.

Cậu vuốt ve mái tóc đen mượt của Hiểu Đồng một lát, cảm nhận sự yên bình rất ngọt ngào này. Lát sau Vĩnh Phong cuối đầu nhìn Hiểu Đồng cười gian nói:

- Hiểu Đồng, anh quên bắt con đĩa ra rồi.

Hiểu Đồng biết ý Vĩnh Phong nói gì, cô đỏ bừng mặt mắng:

- Anh đúng là đồ mặt dày.

- Em nói đúng rồi, da mặt anh dày thật, dày đến nỗi râu không mọc được. Không tin em sờ thử xem - Vĩnh Phong chẳng những không xấu hổ mà còn cười trêu .

Nói rồi Vĩnh Phong cọ mặt mình vào mà Hiểu Đồng, hôn nhẹ lên đó rồi trượt dần xuống hỏm cổ cô. Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong hôn đến đầu óc choáng voáng, không còn biết gì nữa cứ để mặc Vĩnh Phong từng bước từng bước xâm chiếm .

Đột nhiên điện thoại reo lên, nhưng Vĩnh Phong làm như không nghe thấy vẫn tiếp tục cuốn lấy Hiểu Đồng, tay mở từng nút áo của cô. Nhưng Hiểu Đồng nghe điện thoại reo lên thì bừng tỉnh. Cô với tay cầm điện thoại nhưng Vĩnh Phong đã chặn lại rồi thì thầm bên tai cô:” Mặc kệ nó đi”

Nhưng Hiểu Đồng đã đẩy Vĩnh Phong ra, cô vội vàng ấn nút trả lời.

- Bé Phong, con gọi cho mẹ có chuyện gì? – Giọng dịu dàng cô hỏi.

……………..

- Con với mẹ Trúc Diễm và chị Đường đi chơi có vui không?

Khi Hiểu Đồng đang nói chuyện thì một bàn tay không yên phận vòng qua ôm lấy cô kéo vào lòng. Cái miệng hư hỏng cắn nhẹ vào vành tai cô, rồi tới chiếc cổ thanh mảnh của cô. Làm Hiểu Đồng suýt tí nữa phát ra âm thanh của sự khoái lạc, rất may cô kìm lại được. Cô lừ mắt nhìn Vĩnh phong cảnh cáo, Vĩnh Phong đành nhe răng cười tinh nghịch.

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với bé Phong, Hiểu Đồng vùng đứng dậy, cô trừng mắt nhìn Vĩnh Phong nói:

- Anh mà còn giở trò xấu ra nữa là em đuổi anh về liền đó.

- Được rồi , được rồi anh sẽ ngoan, anh sẽ ngoan – Vĩnh Phong liền giấu béng nụ cười của mình rồi đưa ra bộ mặt hối lỗi.

Hiểu Đồng lườm cậu một cái rồi ra lệnh:

- Mau trở về phòng kia đi.

- Giường kia vừa nhỏ vừa cứng, anh nằm thấy đau cả lưng, không thoải mái chút nào – Vĩnh Phong vội kêu ca than thở.

Nhưng Hiểu Đồng không dễ bị mắc lừa, cô nghe vậy liền nói:

- Có phải ở đây nằm thoải mái hơn không?

- Ừhm, giường vừa êm vừa rộng nằm rất thoải mái – Vĩnh Phong mĩm cười gật đầu.

- Vậy em nhường anh phòng này, em đến phòng kia – Hiểu Đồng nhướn vai nói.

Rồi xoay người bỏ đi, chưa tới cửa thì đã nghe tiếng rên:” Ui da”. Cô xoay người lại nhìn thấy Vĩnh Phong đang gập người lại ôm bụng , mặt nhăn nhó. Biết thừa là Vĩnh phong giả vờ nhưng cô vẫn đến gần hỏi:

- Anh đau à!

Vĩnh phong không nói chỉ gật gật đầu, Hiểu Đồng bèn cầm điệnt hoại nói:

- Không được rồi để em gọi cấp cứu đến.

- Không cần, anh hết đau rồi – Vĩnh Phong vội ngăn lại.

- Thật sao – Hiểu Đồng mĩm cười thấy Vĩnh Phong trúng kế - Hết đau rồi thì ngủ đi – Nói rồi bỏ ra ngoài, mặt cái kẻ giờ trò kia một mình ở lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.