Sếp Chúng Tôi Lại Khoe Vợ

Chương 69: Chương 69: Chương 67




A Từ rốt cuộc hiểu được vì sao Giản Ngôn không gây chuyện, lại bất giác nhớ ra mình và Giản Ngôn còn đang nắm tay, vội vàng hất tay Giản Ngôn ra.

Tự bản thân A Từ cũng không hiểu vì sao, trước đây cậu không có cảm giác gì với Trâu Hồng Thạc cả. Đương nhiên vẫn có kính trọng, nhưng cũng chỉ xem như trưởng bối, thỉnh thoảng còn có thể đùa với ông một chút. Sau lần nói chuyện đó cậu mới chính thức xem Trâu Hồng Thạc là trưởng bối của Giản Ngôn, là người nhà. Không hiểu sao khi ở trước mặt ông, cậu lại có chút câu nệ. Nhất là giờ đây Trâu Hồng Thạc còn là cấp trên, cậu càng thấy ngượng ngùng hơn nữa.

"Sợ cái gì? Ông lão cũng không phải không biết." Giản Ngôn nắm lại tay A Từ, sau đó bất mãn hỏi, "Em tìm cái tên hồ ly đấy làm gì?"

"Giới thiệu cho y một tên hồ ly khác." A Từ nói.

"Em nói Hứa Thư Hòa?" Giản Ngôn nhíu mày.

"Đúng vậy, hai người này rõ ràng đến đây với mục đích khác. Hiện tại em thật sự không muốn trông thấy họ, để Thượng hồ ly ra đấu không phải tốt hơn sao?"

"Nhưng mà, vì sao Thượng hồ ly muốn giúp em?" Giản Ngôn trừng A Từ một hồi, đột ngột nói: "Y thích em."

Giản Ngôn chỉ thuận miệng nói, không ngờ A Từ vậy mà lại gật đầu.

"Cái gì?" Giản Ngôn chấn động, xoay người muốn quay trở lại.

A Từ vội kéo hắn, nói: "Trước đây đúng là có ý, nhưng bây giờ hết rồi. Y không phải loại người quấn mãi không tha, biết không có cơ hội nên đã từ bỏ rồi."

"Chuyện tình cảm làm gì nói bỏ là bỏ?" Giản Ngôn hừ một tiếng, rõ ràng không thể tin.

"Loại người như y, sao có thể giống anh được?" A Từ nói.

Giản Ngôn lập tức bị lời này điểm trúng huyệt, nhưng rất nhanh đã nghĩ tới một vấn đề khác: "Em vậy mà cũng hiểu y quá ha! Còn nữa, trước đây biết y thích em mà còn giúp y làm việc?"

Lúc nào cũng là mấy cái việc nguy hiểm, mỗi lần ra ngoài trở về không bị thương thì cũng hốc hác hẳn ra, hắn đau lòng muốn chết đi được.

Quay đầu nhìn thoáng qua mấy người bên dưới đang trò chuyện vui vẻ, xem ra A Từ thật sự hiểu rõ người này, trong lòng Giản Ngôn chua lè chua lét.

Trông dáng vẻ ghen tuông của hắn, A Từ không nhịn được cười, như trả miếng nói: "Vậy còn anh? Trên tay còn cầm bữa sáng ai đưa đấy?"

Giản Ngôn sững sốt, giải thích: "Thì không phải anh định..."

"Các cậu đến muộn." Giọng nói Trâu Hồng Thạc đột ngột vang lên phía trên đỉnh đầu, cắt ngang lời Giản Ngôn nói.

"Trâu cục." A Từ hơi xấu hổ, theo bản năng né tránh sau lưng Giản Ngôn.

Nghe được câu này của Trâu Hồng Thạc, không hiểu sao A Từ thấy hơi chột dạ, cảm giác như mình đã làm hư đứa con của ông, dù rằng thật ra Giản Ngôn rõ ràng còn hư hơn.

"Trên đường bị kẹt xe." Giản Ngôn nói dối không ngượng miệng.

"Vậy thì phải đi sớm một chút, hoặc là đi tàu điện ngầm." Trâu Hồng Thạc rõ ràng không tin chuyện hắn bịa.

"Dạ... chủ yếu là đi đường vòng để mua đồ ăn sáng." Giản Ngôn nhét bữa sáng vào tay Trâu Hồng Thạc, "Đặc biệt là muốn hiếu kính lão nhân gia ngài. Chúng con còn bận làm việc, vụ án Doãn Trí Viễn vẫn chưa có manh mối."

Dứt lời liền cấp tốc dắt A Từ chạy vào văn phòng chính của Tổ trọng án.

Trâu Hồng Thạc: "..."

Tưởng ông bị mù sao? Đứng ở đây nhìn nãy giờ chẳng lẽ không thấy được? Lại còn dám ba hoa chích chòe trước mặt ông nữa chứ.

Có điều, A Từ mặt mỏng như vậy, nếu ông cứ đuổi theo trách mắng há chẳng phải vô nghĩa sao?

Hay là thôi đi, hiếm khi bọn nhỏ được vui vẻ như vậy, không cần phải hù dọa làm gì, sau này âm thầm giáo huấn tụi nó lại, nhưng còn bữa sáng này...

Đúng lúc có nữ cảnh sát đi ngang qua, lên tiếng chào Trâu Hồng Thạc: "Chào buổi sáng ạ."

Mắt Trâu Hồng Thạc lóe sáng, nhét bữa sáng vào trong tay nữ cảnh sát: "Tiểu Vương, mời mọi người ăn đi."

Sau đó rất phóng khoáng rời đi.

Tiểu Vương ngạc nhiên nửa ngày mới cầm bữa sáng trở về phòng làm việc của mình, vừa rầu rỉ lo sợ lại vừa có chút ngọt ngào chia sẻ với đồng nghiệp: "Đó là Trâu cục nhét mạnh vào tay tôi. Tôi thấy ông ấy đứng đó rất lâu, vẻ mặt do dự chần chừ, thấy tôi đi qua lập tức nhét vào tay tôi. Cô nói xem, có phải ông ấy có ý với tôi không? Bữa sáng đắt như vậy, không phải muốn dùng quy tắc ngầm với tôi đó chứ? Vậy tôi phải làm sao bây giờ đây?"

Thấy Trâu Hồng Thạc không đuổi theo trách mắng mình, Giản Ngôn lập tức thở phào một cái, khẽ nói lời cảm ơn với A Từ: "Cảm ơn bảo bối, hôm nay mà không có em là anh bị chửi chết rồi."

Các đồng nghiệp đều đang chào hai người, A Từ không có da mặt dày như Giản Ngôn, cậu không nói gì nhưng trong lòng lại càng không muốn gặp Trâu Hồng Thạc.

"Hướng Dương? Thương thế của cậu đã ổn chưa? Mới đó đã đi làm lại." Giản Ngôn cắn cái bánh tiêu, cất lời chào hỏi Hướng Dương.

"Mấy vết thương đó có là cái gì?" Hướng Dương cười hì hì, lại nói: "Tôi mà không về nữa thì bọn họ sẽ bị hai người ngược chết."

Giản Ngôn lướt nhìn Tiếu Tiếu, mặt không đỏ tim không đập nói: "Hóa ra cậu về đây đề tìm ngược. Yên tâm, tôi nhất định sẽ thành toàn cho cậu."

Nói đoạn bưng hai chén sữa đậu nành lên uống mỗi bên một ngụm, rồi lại đưa một chén trong đó cho A Từ: "Chén này ngọt hơn."

Hướng Dương: "..."

Đám người: "..."

A Từ: Xấu xa!

Cậu cũng không biết có nên nhận hay không nữa.

Cũng may điện thoại vang lên kịp thời cứu lấy A Từ. Cậu làm bộ như không để ý nhận lấy chén sữa, rồi mới lấy điện thoại ra xem, người gọi tới là Lão Mã.

"Lão Mã?"

Đối với chuyện vì sao Lão Mã gọi cho mình mà không gọi cho Giản Ngôn, A Từ không nghĩ nhiều. Cậu biết Lão Mã gọi đến tức là đã có tin tức của người phụ nữ kia, lập tức nhận máy.

Nghe là Lão Mã gọi, Giản Ngôn cũng nghiêm túc lại, chăm chú nhìn A Từ.

"Anh sợ Giản Ngôn đang lái xe nên mới gọi cho em." Lão Mã giải thích trước.

A Từ vẫn không hiểu, chuyện này có gì phải giải thích? Nhưng cậu vẫn không nghĩ nhiều, chỉ đáp một tiếng "Dạ".

Lão Mã lập tức quay lại chuyện chính: "Anh đã tra được họ tên của người đó, cô ta tên là Mao Lôi."

"Mao Lôi?" Tuy đã sớm đoán được, nhưng vẫn chưa thật sự xác định nên A Từ có hơi cao giọng.

Nghe được cái tên này Giản Ngôn cũng bị chấn động, hai người lập tức đưa mắt nhìn nhau.

A Từ đang định nói chuyện, nhưng đầu bên kia Lão Mã do dự một chút lại nói: "Còn tên trộm kia... Lúc đó bởi vì Mao Lôi không truy cứu, mà tên ấy cũng chưa làm được gì, nên đã được thả đi ngay. Chuyện khi đó anh cũng biết được chút ít, tên trộm nói gã đúng là chỉ đi trộm tiền của. Nhưng cách nói của Mao Lôi và gã không giống nhau, người thì nói là trộm dây chuyền, kẻ lại nói là trộm khuyên tai. Sau đó tên trộm lại nói là gã nhìn nhầm. Khi đó bên anh không muốn lớn chuyện nên không truy cứu nữa. Nhưng vừa rồi anh đã tìm địa chỉ mà tên đó để lại, hóa ra là địa chỉ giả."

Lão Mã nói vừa nhanh vừa vội, nhưng A Từ vẫn nghe được hết. Tin tức có được rất nhiều, đêm này Lão Mã đã làm không ít chuyện.

Tâm trí A Từ nhanh chóng xoay chuyển, chợt nhớ tới câu nói cảnh cáo của Giản Ngôn đêm qua khi Lão Mã gọi đến. Và hiện tại, Lão Mã không gọi cho Giản Ngôn mà lại gọi cho mình. Quả nhiên, Lão Mã không muốn Giản Ngôn biết anh đang làm gì. Vậy là anh cố ý trốn tránh Giản Ngôn đây mà.

A Từ hơi hiểu ra, không bàn luận tiếp câu chuyện Lão Mã nói, mà chỉ hỏi một câu: "Không phải Sư ca không cho anh dính dáng vào sao?"

Lão Mã không ngờ phản ứng đầu tiên của A Từ lại là việc này, lập tức trầm mặc.

Trước đó Giản Ngôn không nghe thấy lời Lão Mã nói, còn trông mong nhìn A Từ. Hiện tại vừa nghe A Từ nói xong đã sầm mặt, trực tiếp lấy điện thoại của A Từ rồi đi ra khỏi phòng làm việc nói chuyện với Lão Mã.

A Từ cũng đi theo, trước đây Lão Mã lăn lộn trong hắc đạo, tuy đã thoái lui nhưng chắc hẳn vẫn còn một ít tài nguyên và đường dây ngầm. Nhất định Giản Ngôn không muốn anh lại đi làm chuyện trước kia, A Từ cũng vậy. Bây giờ Doãn Đồng đang rất cần anh ở bên, còn chuyện tra án là chuyện của cảnh sát, là chuyện của bọn họ, không có liên quan gì tới Lão Mã.

Nhưng dù vậy A Từ vẫn nghiêm túc suy nghĩ về những điều Lão Mã nói khi nãy.

Trước đó ở Trầm Ngư Sơn Trang, lúc Mao Lôi bị trộm, A Từ thấy đồ mà tên trộm kia lấy ra là một túi văn kiện. Có ai lại dùng túi văn kiện để đựng đồ trang sức? Hơn nữa, cậu còn nhớ rõ tên trộm kia có mang dao, sao lại chỉ là ăn cắp không thành? Lúc ấy Mao Lôi giận đến nỗi muốn giết tên đó luôn, vì sao lại đổi ý không muốn truy cứu nữa?

Ví như, thứ trong túi Mao Lôi không phải trang sức mà là một vật gì đó rất quan trọng. Như vậy, có khi nào đó chính là vật mà Doãn Trí Viễn tìm được, nhưng lại không tin tưởng người bên cạnh nên mới để Mao Lôi mang theo đi tìm Doãn Đồng. Mà vốn dĩ hắn tổ chức tiệc vào ngày 20 tháng 5 phải chăng chỉ muốn che mắt người bên cạnh. Mà nguyên nhân Viên Nhã Tuyết ghé qua thật ra cũng là vì vật đó, chứ không phải vì mấy thứ chuyện xằng bậy như tình nhân mang thai? Viên Nhã Tuyết không phải người thiếu thốn, làm gì vì mấy đồng tiền lẻ mà mới sáng ra đã chạy đi tìm Doãn Trí Viễn?

A Từ đột nhiên bật dậy, cứ như vậy mọi chuyện tựa như đều thông suốt. Chẳng hạn như, với thân phận của Hứa Thư Hòa cần gì phải tham gia loại party này? Cho dù hắn thật sự có gì đó với Cát Quả, thì hai người muốn chơi thế nào cũng được mà, đâu nhất thiết phải hẹn hò đánh pháo ở cái chỗ đấy?

Hơn nữa, người được mời đến party hầu hết đều là nhân viên công ty, chuyện này lại càng kỳ quái. A Từ vẫn luôn hoài nghi điểm này, làm gì có ông chủ nào chơi đùa với nhân viên như thế? Con thỏ còn không ăn cỏ gần hang mà, cho dù Doãn Trí Viễn có điên cỡ nào cũng không chơi kiểu này. Nếu như giả thiết này là đúng, như vậy Doãn Trí Viễn có lẽ cũng không điên như lời đồn, chuyện phía sau chỉ sợ càng có bí mật lớn hơn.

Còn nữa, hiện tại ngay cả Thượng Tỉnh cũng dính vào, còn nói nước ở Doãn gia rất sâu.

A Từ có trực giác, thứ đồ trong tay Mao Lôi nói không chừng cũng là thứ mà Thượng Tỉnh muốn.

Đúng lúc Giản Ngôn nói chuyện điện thoại xong đi vào, bắt gặp vẻ mặt kích động của A Từ liền vội đi tới, vừa trả điện thoại cho cậu vừa nói: "Phát hiện được cái gì?"

A Từ nói ra ý nghĩ vừa rồi với Giản Ngôn, đương nhiên vì có mặt nhiều người khác nên A Từ bỏ qua chuyện của Thượng Tỉnh.

Giản Ngôn nghe xong đôi mắt sáng rỡ, gật đầu đồng ý. Sau đó tập hợp mọi người lại cùng với A Từ sửa bản án, nói: "Giết người cần có động cơ, trước mắt trong tình huống mà chúng tôi điều tra, không ai có đủ động cơ cả. Nhưng chúng tôi vô tình chứng kiến vụ việc Mao Lôi bị trộm văn kiện, chính nhờ chuyện này mà được cung cấp một động cơ đầy đủ. Mặc dù hiện nay chúng tôi vẫn không biết rốt cuộc đồ vật trong tay Mao Lôi là cái gì. Nhưng việc Doãn Trí Viễn bỗng nhiên đi tìm Doãn Đồng sau hơn mười năm cho thấy nhất định mục đích không đơn giản. Nếu mọi chuyện đúng như A Từ phỏng đoán, thì hiện tại Mao Lôi sẽ rất nguy hiểm. Thế nên, chúng ta phải lập tức đi tìm Mao Lôi."

"Ngoài ra..." Giản Ngôn chỉ vào mấy cái tên được A Từ khoanh tròn, nói: "Hiện tại mấy người này bị tình nghi nhiều nhất, chúng ta phải lưu ý hơn. Cát Quả và Hứa Thư Hòa đã ở sát vách Doãn Trí Viễn vào đêm hôm đó, bọn họ ở gần hiện trường nhất. Nếu có động tĩnh gì, bọn họ ắt phải biết rõ nhất. Hơn nữa, hai người này có ý đồ thâm nhập vào nội bộ cảnh sát. Hành vi này một là ăn no rửng mỡ không có gì làm, hai là muốn dò la tin tức, ba là định quấy nhiễu hướng điều tra của chúng ta. Tôi cho rằng điều thứ ba là khả thi nhất. Cho nên, cần phải chú ý nhiều tới hai người này, không nên tiếp xúc quá nhiều. Hướng Dương và Tiếu Tiếu, hai người phụ trách theo dõi bọn họ."

Giản Ngôn xử lý Cát Quả và Hứa Thư Hòa như vậy cũng là vì đã có Thượng Tỉnh, hai người kia không thể làm ra chuyện gì nữa. Tuy Giản Ngôn không thích Thượng Tỉnh, nhưng đó là người A Từ tín nhiệm nên hắn cũng khá tin tưởng. Với lại, thanh danh Thượng hồ ly cũng không phải cho có, không mấy ai chịu được thủ đoạn của y.

"Viên Nhã Tuyết là người Viên gia, Viên gia và Doãn gia có quan hệ không bình thường. Tuy có vẻ hai nhà hợp tác rất khăng khít, nhưng ai biết ở đằng sau có quan hệ mờ ám gì hay không? A Khiêm, cậu và Niệm Niệm cùng đi tìm hiểu mối quan hệ của hai nhà này. Còn nữa, Doãn Trí Viễn thà giao đồ cho Mao Lôi cũng không giao cho Viên Nhã Tuyết, rõ ràng không tin tưởng cô ta. Tôi nghi là Viên Nhã Tuyết cũng đang đi tìm món đồ này, mọi người âm thầm điều tra xem có thể biết được gì từ Viên Nhã Tuyết hay không, xem coi thứ kia rốt cuộc là cái gì."

"Còn có một người tên là Đường Hạc, người này hiện tại không có vấn đề gì, cũng không có mặt tại hiện trường. Đầu Gỗ, cậu đi tìm tư liệu cụ thể về hắn đi. Hắn là trợ lý của Hứa Thư Hòa, có thể sẽ biết không ít chuyện. Đúng rồi, còn có Doãn Thái nữa, cậu cũng điều tra thêm người này, tư liệu càng cặn kẽ càng tốt."

Chuyện A Từ sống lại không thể cho người khác biết, cho nên việc Doãn Thái chết ở đời trước cũng không thể nói ra. Cũng may việc Doãn Thái và Doãn Trí Viễn tranh gia sản là chuyện hiển nhiên, mọi người sẽ không thấy lạ khi Giản Ngôn nghi ngờ Doãn Thái.

Sau khi đã an bài xong, Giản Ngôn luôn cảm thấy có điểm nào đó là lạ. Nhưng trong lúc nhất thời hắn chưa nghĩ ra, lại còn sốt ruột đi tìm Mao Lôi nên cũng không nghĩ nhiều.

Giản Ngôn để Tiếu Tiếu gọi điện cho Cát Quả, sau khi hỏi được địa chỉ và số điện thoại của Mao Lôi thì cùng A Từ rời đi.

Khi đã lên xe, Giản Ngôn dịu dàng hỏi A Từ: "Có muốn ngủ một chút không?"

"Không ạ." A Từ lắc đầu, chuyện vừa rồi khiến cậu không thấy buồn ngủ nữa.

Giản Ngôn cũng không hỏi nữa, giúp cậu thắt dây an toàn xong mới ngồi lại khởi động xe.

A Từ muốn nói lại thôi: "Lão Mã..."

"Ờ, anh ta hả, chỉ là hảo tâm muốn giúp thôi. Chị dâu ngất xỉu khi nghe tin Doãn Trí Viễn chết, hai ngày nay vẫn luôn nằm trên giường, tâm trạng rất không tốt. Nói gì thì nói, dù sao Doãn Trí Viễn cũng là em trai ruột duy nhất của chị, sao mà không đau lòng cho được. Hơn nữa, ngày đó Mao Lôi đến tìm, chị cũng không gặp. Dù chuyện này không thể trách chị, nhưng chị vẫn tự trách chính mình. Thấy chị như vậy, Lão Mã càng không chịu nổi. Chị dâu vì Lão Mã mới trở mặt với Doãn gia, ngày đó anh ta cũng là người cản không cho chị gặp Mao Lôi. Cho nên, Lão Mã mới bức thiết muốn biết rõ nguyên nhân cái chết của Doãn Trí Viễn, muốn tìm cho được Mao Lôi."

Giản Ngôn thở dài, nói tiếp: "Em cũng biết mấy người Lão Mã quen là loại người gì rồi. Một khi bị dính vào đám đó thì khó mà tách ra. Anh chỉ lo lắng cho Lão Mã, dưới tình huống cấp bách không kịp suy nghĩ lại chạy tới trêu chọc những người không nên dây vào."

"Vậy đêm qua anh ấy..." A Từ cũng hơi nhíu mày, càng lo hơn.

"Không có chuyện gì, em cứ yên tâm." Thấy cậu lo lắng, Giản Ngôn vội vàng an ủi, "Lão Mã cũng đâu có ngu. Có chị dâu ở đây, anh ta không dám làm liều đâu."

Hắn nói rất ung dung, nhưng A Từ vẫn nghe ra ý tứ lo lắng. Nếu như không có Doãn Đồng, thì thật sự có lẽ không ai có thể kiềm kẹp được Lão Mã.

Nhìn bên mặt hơi nghiêm nghị của Giản Ngôn, A Từ không khỏi thấy đau lòng. Theo lời Doãn Đồng nói, Giản Ngôn và Lão Mã đã quen biết nhau rất nhiều năm. Nhìn bề ngoài hai người là bạn tốt, nhưng thực tế Giản Ngôn luôn âm thầm lo lắng cho Lão Mã, sợ anh dễ bị kích động, rồi lại quay về làm chuyện nguy hiểm.

"Chị dâu vẫn ổn chứ ạ?" A Từ vốn chỉ lo lắng cho Doãn Đồng, hiện tại càng lo nhiều hơn nữa.

"Vẫn ổn. Mặc dù thân thể chị dâu không tốt, song đã nhiều năm trôi qua, nhiều lần đối mặt với nguy hiểm mà vẫn luôn cố gắng vượt qua được. Chị dâu là người kiên cường, sẽ không suy sụp ngay thời điểm này."

Lời nói này có hơi chủ quan. Tình trạng cơ thể của Doãn Đồng, dù sao cũng không lạc quan.

Nhưng A Từ không nhiều lời, lại lấy ra danh sách Cát Quả đưa, xem tới xem lui. Dù có thế nào đi nữa, chỉ cần phá được án là xong hết.

Thấy cậu chuyên tâm, Giản Ngôn cũng không quấy rầy thêm.

Lúc sắp đến nơi, A Từ chợt giật mình, nói: "Không đúng!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.